Chương 499: Hoa Thuật Của Đại Sư!
Tôn Tiền Trình nói:
-Tôi cũng ủng hộ, nói thật, mỗi lần đi ra ngoài tặng lễ, lúc về đều phải ghi sổ lại, quá mệt mỏi, rồi phải tìm lý do để mở tiệc, việc này thật lãng phí đầu óc và mặt mũi, hơn nữa áp lực còn rất lớn. Càng nghèo càng làm, càng làm càng nghèo, một vòng tuần hoàn không biết khi nào mới kết thúc. Tôi cảm thấy, nhân ngày hôm nay, chúng ta hưởng ứng lời kêu gọi của Phương Chính trụ trì, dừng tất cả tại đây, sau này không làm như thế nữa, được không?
-Tôi ủng hộ!
Tống Nhị Cẩu tiếp lời theo:
-Muốn nói mệt, tôi còn mệt hơn nhiều! Lúc trước trong nhà ngay cả một cô vợ già cũng không có, muốn nhận lại tiền lễ của thằng nhãi con này cũng không có cách nào.
Lời này vừa nói ra, mọi người lập tức cười ồ lên.
Tống Nhị Cẩu tiếp tục nói:
-Tuy rằng trước kia tôi chẳng ra sao, nhưng có chỗ nào mà tôi thiếu sót tặng lễ không? Mỗi nhà đều đã tặng qua rồi? Nói thật, khi đó chẳng qua là phùng má giả làm người mập, mỗi lần tặng lễ xong về nhà cả tuần không có nổi ngụm rượu để uống, lúc ấy à, căn bản sống không ra hồn người mà.
-Anh được lắm! Anh tặng lễ có một trăm, cả nhà ăn ba ngày lại mất cả tháng rượu của anh!
Tôn Tiền Trình cười mắng.
Cái mặt già của Tống Nhị Cẩu đỏ lên, hắn nói:
-Chuyện quá khứ đừng nên nói nữa, hiện tại tôi chính là cá nhân kiểu mẫu của thôn chúng ta! Ai không phục, ra so quét đường với tôi!
Mọi người lại cười...
Mắt thấy mọi người sôi nổi tỏ thái độ, Vương Hữu Quý rốt cuộc đứng dậy, nói:
-Nếu mọi người đều đồng ý, tôi đây liền nói hai câu. Nói thật, tôi làm thôn trưởng cũng thật khó khăn lắm. Các người ba ngày hai lần mở tiệc, tôi ngày nào cũng phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi vì việc hiếu hỉ trong thôn, rất nhiều người đều bảo tôi làm thôn trưởng được sung sướng lắm. Bọn họ lại không biết, tôi cũng chỉ là một thôn trưởng nghèo, chút tiền còm ấy còn phải để làm tặng lễ cho các người ... Rồi tôi còn không thể làm tiệc rượu nào, làm lớn thì bị tra hỏi! Qủả thực chính là một đống hỗn độn, mệt đến rối tinh rối mù. Hôm nay tôi cũng đưa cái mặt già này ra cầu xin mọi người buông tha tôi, sau này đừng thu chút tiền lễ lông gà vỏ tỏi ấy nữa. Chúng ta cứ làm như thế này, nhà ai có chuyện tốt, mỗi người lấy chút rượu và đồ ăn mang qua, ở bên nhau rồi cùng nhau ăn cho thật vui vẻ, có được không?
-Được!
Mọi người hưởng ứng sôi nổi.
Nhìn thấy thế, sóc ghé vào bên tai Phương Chính nói:
-Sư phụ, vẫn là người lợi hại, có máu mặt quá!
Phương Chính lập tức tối sầm mặt, Độc Lang vuốt mông ngựa nói:
-Sao lại gọi là có máu mặt? Cái này gọi là đức cao vọng trọng, mọi người nể tình!
Phương Chính cười khổ nói:
-Các con suy nghĩ nhiều rồi, tuy rằng bần tăng có chút đức hạnh, thế nhưng vẫn chưa đến mức thay đổi được một hoàn cảnh chung. Sở dĩ hôm nay có được kết quả như vậy, hoàn toàn là nhờ vào nhiều nhân tố tác động lại với nhau, Trần gia là gia tộc lớn của thôn Nhất Chỉ, chỉ đứng sau Vương gia, bọn họ đi đầu, những người khác sẽ đi theo. Hơn nữa, mọi người đều bị cái ác tục biến chất này đè ép chịu không nổi, cùng với việc cảm động trước tấm lòng thiện lương của người một nhà Dương Hoa và Vương Vân Phượng, rất nhiều nhân tố kết hợp lại với nhau đã đè ép ác tục này xuống. Cho nên, hôm nay việc này, bần tăng không có làm cái gì, bọn họ là dùng trái tim lương thiện của mình đè ép ác tục mà thôi.
Con khỉ ở bên cạnh gật đầu nói:
-A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.
Bốp!
Hồng Hài Nhi cho con khỉ một đấm:
-Ngươi cái con khỉ ngu si này, nghe hiểu gì đâu mà bày đặt làm bộ làm tịch ở đây hả.
-Tà không thắng được chính, Yêu Vương có mạnh mẽ đến cỡ nào cũng phải đến nấu cơm cho ta.
Con khỉ cũng không tức giận, ngược lại mặt đầy vẻ đắc ý nói.
Hồng Hài Nhi trợn trắng hai mắt, thật muốn đánh chết con khỉ ngu này, điều hay không nói, toàn nói điều dở...
-Ha ha, được rồi, mau lên nào, Dương Hoa chính là phú ông số một trong thôn chúng ta, đầu bếp mời từ huyện thành đến, chà chà, để tôi đến nếm thử tay nghề chút đi.
Tống Nhị Cẩu kêu lên.
-Đúng vậy, ha ha, Dương Hoa chơi sang, mua gà mà mua những hơn ba mươi con, còn có cả ba ba nữa, nước miếng tôi chảy cả ra rồi. Không đứng đây khoác lác với mấy người nữa, ăn cơm quan trọng hơn.
Tôn Tiền Trình cười nói.
-Con ba ba ngon lắm đấy, bổ lắm, thôi đi ăn thử con ba ba xem nó ra sao nào.
Vương Hữu Quý ồn ào theo.
-Đi đi đi, ăn cơm đi.
Trần Kim cũng đi theo, mọi người cãi cọ ầm ĩ sôi nổi ngồi xuống.
Nhưng Phương Chính có chút khó xử, hôm nay rõ ràng là một cái tiệc rượu thịt, hắn không có gì để ăn nha!
Lúc này, Dương Bình chạy tới, nói:
-Phương Chính trụ trì, qua bên kia ngồi đi, bên kia có một mâm dành sẵn cho ngài và những Phật tử ăn chay. Yên tâm, anh tôi đã mua cho ngài một bộ chén đũa muỗng tách hoàn toàn mới, đến lúc đó còn có đầu bếp chuyên môn làm đồ ăn cho ngài, tuyệt đối một chút thức ăn mặn cũng không dính.
Dương Bình vỗ ngực bảo đảm nói.
Nghe Dương Hoa chuẩn bị như thế, trong lòng Phương Chính cũng là cảm động, liên tục nói lời cảm ơn.
Thừa dịp không có ai, con khỉ hỏi:
-Sư phụ, chúng ta có vẻ đặc biệt quá vậy? Nói như vậy, xuống núi chẳng phải là làm phiền đến người ta nhiều lắm?
Phương Chính lắc đầu, đáp:
-Giới chính là tâm, không phải vật. Kỳ thật nấu cơm cho chúng ta, dùng nồi bình thường là được, chỉ cần không có thịt, trong lòng không nghĩ thịt, đó chính là giới. Ngược lại cố tình theo đuổi này đó, mới chính là phạm giới.
-Sư phụ, vậy sao người không nói với Dương thí chủ?
Hồng Hài Nhi hỏi.
Phương Chính cười đáp:
-Thí chủ nhà người ta có lòng tốt, đã chuẩn bị tốt hết thảy, nói nhiều làm gì? Trong lòng hiểu rõ là được rồi.
Hồng Hài Nhi, con khỉ, sóc, Độc Lang cùng nhau gật đầu.
Không bao lâu sau, đồ ăn bắt đầu được mang lên, Dương Hoa nhảy lên một cái đài cao vừa mới được dựng lên, bắt đầu nói chuyện:
-Chào mọi người, tôi cũng chẳng phải lãnh đạo gì cả, nên sẽ không nói nhiều làm gì. Chỉ một câu, Dương Hoa tôi có con trai, vui vẻ ! Mọi người ăn ngon uống tốt! Hiện tại, khai tiệc! Ăn uống no đủ, đi với tôi đến quảng trường chỗ trường học nghe hát Nhị Nhân Chuyển! Đoàn hát của Triệu Ngũ mang tới, nhất định diễn hay!
-Được!
Mọi người vừa nghe liền tỉnh hết cả người, trầm trồ khen ngợi.
Triệu Ngũ này Phương Chính cũng biết, hắn được xem như là danh nhân hát Nhị Nhân Chuyển khắp làng trên xóm dưới ở đây, tự mình mang theo một đội hát, đi diễn khắp mọi nơi. Thế nhưng tiết mục kia ư, Phương Chính cũng chưa được xem nhiều.
Khi còn nhỏ, Nhất Chỉ thiền sư không cho nghe, trưởng thành rồi thì có nghe qua một lần, nghe xong đỏ hết cả mặt lăn về núi, niệm mấy ngày kinh Phật. Từ đó về sau, rốt cuộc không xem Nhị Nhân Chuyển nữa...
Qủa nhiên, theo như lời Dương Bình nói, Dương Hoa đã chuẩn bị nguyên bàn thức ăn chay cho Phương Chính, các loại đồ ăn không hề qua loa dù chỉ một chút, đầu bếp tự mình làm, đồ ăn vô cùng đẹp mắt. Còn về hương vị như thế nào...
Phương Chính chỉ ăn một ngụm!
Thời điểm hắn mở miệng ra lần thứ hai, chỉ thấy một cái mông tròn quay đang chỉa vào mặt hắn, kẻ đó chộp lấy cái bánh chiên trong bát, liều mạng nhét hết vào trong miệng! Một thân đầy lông như vậy, ăn như thể chết đói đến nơi, dĩ nhiên là con sóc.
Phương Chính nhìn hành động đầy mất mặt này, trực tiếp lấy một ít khoai tây nướng lại đây, cười nói:
-Tịnh Khoan, ăn cái này đi, cái này ăn ngon lắm.
Sóc ngửa đầu, nhìn mỹ thực ánh vàng rực rỡ trong tay Phương Chính, liên tục gật đầu, miệng ngoác rộng ra, Phương Chính nhét khoai tây nướng vào. Sau đó liền nhìn sóc bắt đầu sung sướng nhấm nuốt, rồi đôi mắt nhỏ từ kinh ngạc, chuyển thành hoảng hốt, cuối cùng biến thành nôn nóng, sau đó một đường chạy một đường moi ra khỏi miệng...
Bên kia, con khỉ ăn vô cùng thong thả ung dung, nhưng tên này lại lén lút trút toàn bộ trái cây thức ăn ở trên bàn vào trong túi ...
Độc Lang thoải mái nhất, quỳ rạp trên mặt đất, một cái chậu thức ăn lớn, ăn đến nỗi đầu cắm luôn vào cái chậu không rút ra được, chổng mông rõ cao, còn chỉa về phía Phương Chính nữa! Phương Chính nhìn đóa cúc hoa kia, thở dài, dùng chiếc đũa thọc một chút...
Ngao ô!
Độc Lang ngồi dưới đất, vẻ mặt uất ức nhìn Phương Chính.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~