Chương 500: Một Đám Không Có Tiền Đồ
Phương Chính nói:
-Ăn với chả uống, không ai giành với con! Hạ cái mông xuống, đừng chổng lên nữa!
Độc Lang chả khác nào một tên trộm âm thầm đổi phương hướng khác, sau đó ngồi ở kia, cố gắng cúi đầu, tiếp tục ăn cơm! Chỉ là nó đề phòng, con mắt gian giảo nhìn khắp bốn phía, miễn cho lại bị đánh lén.
Phương Chính lại nhìn về phía con khỉ vẫn đang bốc trộm một cách hăng say, gõ gõ đầu con khỉ nói:
-Tịnh Chân, dùng đôi đũa này đi.
Con khỉ chú tâm trộm đồ, căn bản không có chú ý Phương Chính dùng đũa làm cái gì, chỉ thấy sư phụ quan tâm mình, trọng điểm là, có vẻ như còn không phát hiện mình đang ăn trộm, trong lòng chột dạ, lập tức nhận lấy, kẹp một gắp thức ăn, ăn thấy rất ngon.
Độc Lang một mực đưa cổ nhìn xem, nhìn thấy chuyện này, mắt hơi híp lại, nhếch miệng cười một tiếng, cực kỳ đắc ý... Quả nhiên, làm chuyện xấu đều phải bị phạt, đụng phải dạng sư phụ thích chơi khăm này, chỉ cần phạm sai lầm, khẳng định bị sập bẫy! Thế nhưng Độc Lang dự định, cơm nước xong xuôi, sẽ tốt bụng mà nói cho Tịnh Chân sư đệ đáng yêu kia biết.
Phương Chính lại nhìn về phía kẻ không khiến cho người ta bớt lo nhất, Hồng Hài Nhi. Sau đó Phương Chính vui vẻ...
Chỉ thấy một bé gái đang ngồi bên cạnh Hồng Hài Nhi, không ngừng gắp thức ăn cho nó. Sau đó, thằng nhóc này đỏ mặt, lần đầu tiên ngồi một cách đàng hoàng ở kia, chậm rãi dùng thức ăn... Nhìn ánh mắt thằng nhóc này, Phương Chính biết, nó không phải là động lòng xuân, chẳng qua thẹn thùng quá mà thôi! Xem ra, thằng nhóc này cũng có chút chuyện bí mật giấu trong lòng... Để khi nào có thời gian, Phương Chính sẽ tìm hiểu một phen. Nếu không cái lửa ham chuyện bát quái trong lòng, ôi khó tắt!
Một bữa cơm, Phương Chính ăn hết sức thoải mái, ăn uống no căng rồi, hắn tặng một lời chúc phúc khác cho hài tử của Dương Hoa, sau đó Phương Chính mang theo các đồ đệ chuẩn bị trở về núi.
Đúng lúc này, ở phía xa nơi trường tiểu học bỏ hoang của thôn, đột nhiên vang lên tiếng nhạc ầm ĩ, pháo nổ lốp bốp, âm thanh tùng cheng vang lên liên tiếp. Điệu hát đặc biệt Nhị Nhân Chuyển, truyền khắp toàn bộ thôn.
Hồng Hài Nhi hiếu kì hỏi:
-Sư phụ, chúng ta không tới xem sao?
Phương Chính liếc về phía đó, lắc đầu nói:
-Không đi!
-Sư phụ, nghe có vẻ rất náo nhiệt, thật muốn đi xem quá ạ.
Con sóc đứng trên bờ vai Phương Chính, kiễng chân lên, cố gắng nhìn về phía xa.
Độc Lang cũng nói:
-Sư phụ, chúng con còn chưa được xem bao giờ.
-Các cậu thật sự muốn xem sao?
Phương Chính nghĩ nghĩ, đây cũng là một lần trải nghiệm khó có được, để bọn hắn đi xem một chút cũng tốt.
Phương Chính hỏi thử, con khỉ, con sóc, Độc Lang, Hồng Hài Nhi đều cùng nhau gật đầu.
-Tốt thôi, vậy liền đi xem đi.
Phương Chính gật đầu, mang theo các đồ đệ tiến về phía trường học.
Còn chưa tới, đã nhìn thấy ở phía trước cửa trường học, có người đang đỡ lấy một cái ô vàng chóe, kéo một dây điện thật dài, tủ lạnh lớn để ở kia, bảng hiệu thì được đặt lên trên:
-Đồ uống lạnh, kem, kem ly! Bia ướp lạnh!
Quay người lại, tiến vào trường học, bên trong vốn là bục phát biểu đã được tận dụng làm sân khấu kịch. Cho tới nay đều là như thế, trong thôn chiếu phim, hay lúc mời người tới hát Nhị Nhân Chuyển đều dùng chỗ này dựng thành sân khấu. Kể từ khi trường học đóng cửa, đã triệt để trở thành trung tâm hoạt động giải trí.
-Sư phụ, trường học này rất tốt, sao lại thành ra thế này?
Hồng Hài Nhi nhìn trường học rách nát, một dải nhà trệt, mái ngói vỡ nát nhiều chỗ, bên trên bàn ghế bên trong phủ một lớp bụi... Có chút không hiểu hỏi.
Phương Chính nói:
-Con xem một chút, phía dưới sân khấu kịch đều là những ai đang ngồi.
Hồng Hài Nhi nhìn lại, chỉ thấy phía dưới sân khấu kịch, rất nhiều người tự mang băng ghế ngồi ở kia, thế nhưng ngồi ở nơi này, thanh niên trai tráng cũng không nhiều, đại đa số đều là người năm mươi sáu mươi tuổi, nhỏ hơn chút thì là con nít hai ba tuổi, lớn hơn chút nữa cũng chỉ có mấy đứa nhóc, dẫn theo một đám con nít chạy chơi đầy đất.
Phương Chính nói:
-Thời đại đang phát triển, người trẻ tuổi trong thôn vì kiếm tiền mưu sinh mà tìm đến nơi phát triển hơn, tất cả đều đi ra thành phố lớn. Người sống ở thành phố lớn, công việc ở thành phố lớn, tất cả đều ở thành phố lớn... Kết hôn sinh con, nuôi con trẻ tự nhiên cũng ở thành phố lớn. Thế là, người trong thôn đi ra ngoài càng ngày càng nhiều, người trở về càng ngày càng ít, ở lại cũng đều là những người già không đành lòng rời bỏ quê hương. Có người giúp con nuôi cháu, cháu lớn lên được một chút là đưa đến thành phố đi học. Vi sư lúc nhỏ, bên trong trường học này một năm có hai lớp, mỗi lớp có hơn ba mươi người, khi đó náo nhiệt lắm...
Đám trẻ bọn ta bị thôn dân gọi là đồ phá phách. Đi đến đâu gây họa đến đó, đuổi gà đuổi chó, trét bùn lên tường, đào hầm bên trong đống rơm, đào bẫy bên trong đống tuyết, lúc trước thế mà bẫy được không ít người. Nhưng hiện tại... Toàn thôn cũng không có bao nhiêu đứa trẻ cùng độ tuổi. Trường học này nếu như còn mở, cũng chỉ được dăm ba học sinh, còn mở làm gì? Trước kia là một thôn hoặc là hai ba thôn có một trường học, hiện tại mười thôn mới có một trường học. Bởi vậy, rất nhiều trường học dạng này đều trở nên hoang phế.
Phương Chính nói đến đây, cũng là thổn thức không thôi, thở thật dài.
Hồng Hài Nhi gật gù đắc ý mà nói:
-Nếu không có những người già kia, thôn này còn có người sao? Phải chăng cũng muốn sáp nhập mấy thôn lại thành một?
Phương Chính không nói gì, thế nhưng hắn biết, những lời của Hồng Hài Nhi rất có thể sẽ trở thành sự thật... Thật sự đến lúc đó rồi, quang cảnh sẽ như thế nào đây? Phương Chính vẫn cho rằng, con người chính là một tồn tại căn bản của xã hội, không có người, hết thảy đều không ý nghĩa.
Đúng lúc này, ba tiếng chiêng vang lên, hấp dẫn lực chú ý của mọi người.
Đồng thời, Dương Hoa chạy tới chào hỏi đám người Phương Chính, ở phía trước đã giữ vị trí sẵn, vì không ngăn trở người xem phía sau, hai ba hàng phía trước đều là trải giấy báo, mọi người ngồi lên giấy báo mà xem diễn.
Phía sau là bàn, ghế, người ta ngồi trên ghế hoặc đứng cả lên ghế, trên ghế vậy mà đầy cả người. Trên đầu tường, trên cây cũng toàn là người.
Phương Chính ngồi ổn thỏa xong, Dương Hoa đưa tới một chút trái cây, Phương Chính liên tục cám ơn.
Mặc dù Dương Hoa chuẩn bị thức ăn rất nhiều, thế nhưng vẫn có một vài thôn dân nhân cơ hội này làm ăn một chút, các loại kem ly, bia, đồ uống nước khoáng, hạt dưa cay đủ món vừa đi vừa bán, cộng thêm con nít chạy chơi đầy đất, trên đài thử âm thanh không ngừng khiến hiện trường trở nên rối loạn, nhưng lại tạo nên cảm giác vô cùng náo nhiệt, rất có không khí
Một người đầu trọc bước lên trên đài, sau khi thử mic, hắn hét lớn:
-Xin chào bà con cô bác, anh chị em thân tình, mọi người chính là cơm cha áo mẹ, tôi là Triệu Ngũ, Triệu Lưu Quang, xin nhận cái cúi chào ra mắt này!
-Tốt!
-Nhận!
-Không quỳ một cái sao?
...
Phía dưới ầm ĩ liên hồi, hiển nhiên rất quen thuộc với Triệu Ngũ.
Triệu Ngũ cười ha ha, nói:
-Triệu Ngũ tôi, trên lạy trời dưới quỳ đất, ở giữa thì có quỳ tiền bạc, chỉ cần anh nện vài tỷ xuống đây, tôi quỳ một chút cũng không sao. Tới đi, dùng tiền đập chết tôi đi!
Đám người lập tức câm nín tập thể...
Triệu Ngũ tiếp tục nói:
-Tốt, Triệu Ngũ tôi đầu hói, chả có lấy cọng tóc nào, chẳng phải soái ca đẹp trai, cũng không có hương thơm thiếu nữ, cũng không ở đây làm chướng mắt mọi người lâu nữa. Hiện tại, tôi chỉ hỏi một câu, mọi người muốn nhìn cô gái xinh đẹp, hay là đàn ông hùng tráng mạnh mẽ? !
-Đàn ông!
Đám người cùng nhau kêu lên.
----------------