Chương 501: Đập Phá Quán?
Đám người lại cười, không ít chị hô:
- Bọn chị dẫn chồng tới, nhưng vẫn nhìn người ta nha!
Triệu Ngũ đau lòng nhức óc nói:
- Ôi thiên thần ơi, gia giáo của các chị đâu hết rồi hả! Các chị á... làm mất mặt nhà người ta! Không phải chém đâu, đừng thấy người ta không có được đi đâu nhưng ở nhà là nói một không có hai! Tôi bảo ăn thì vợ phải đi nấu ngay! Tôi nói thật á!
- Gì cơ!
Một giọng nữ đột nhiên vang lên!
Rồi một cô gái đi ra từ phía sau đài, Triệu Ngũ hét lớn một tiếng:
- Xin thỉnh an nương nương!
Và Triệu Ngũ quỳ...
Cả đám cười lăn cười bò...
- Sư phụ, đây là nhị nhân chuyển ạ ạ? Sao hai người lại chuyển được nhỉ? Con còn tưởng rằng hai người dính vào nhau như cánh quạt phần phật là bay lên trời đâu.
Hồng Hài Nhi ngồi bên cạnh Phương Chính, cắn hạt dưa, uống nước ngọt, cà lơ phất phơ hỏi.
Phương Chính liếc nó một cái nói:
- Đầu óc là thứ quan trọng, của con không thể to hơn một chút ư?
Hồng Hài Nhi ủy khuất nói:
- Con tưởng vậy mà...
- Sư phụ, vậy cái gì gọi là nhị nhân chuyển ạ?
Con sóc ngoan ngoãn ngồi trên vai Phương Chính hỏi.
Phương Chính cười nói:
- Nhị nhân chuyển, có phân biệt cổ đại hiện đại. Trước kia nhị nhân chuyển còn được gọi là tiểu ương ca, hai người cùng chơi, nhảy múa, uống rượu. Hai người đứng cạnh hát. Có thể hát một mình, cũng có hai người và nhiều người, đại đa số đều là nam nữ cộng tác cho nên mọi người gọi nó là nhị nhân chuyển. Nhị nhân chuyển được coi như bắt nguồn từ ca kịch Đông Bắc, nhưng nó lại không đơn nhất giống như các thể loại hí khúc khác, bắt buộc phải có khuôn mẫu, không nhảy múa. Ban đầu nó chỉ là tiểu ương ca, nhanh nhẹn mua vui cho nên mọi người cũng gọi là nhảy. Về sau, nhị nhân chuyển dung nhập với Hà Bắc, trở thành một bên nhảy một bên hát, một bên kịch. Có câu nói rằng nhị nhân chuyển liền là: Ương ca đặt cơ sở, hoa sen rơi viền rìa. Nhưng chưa hết, nhị nhân chuyển cũng có thay đổi. Theo xu hướng xã hội tham khảo dân ca, quan họ, nhã nhạc, chèo, tuồng, lấy thừa bù thiếu, bảo đảm chủ thể dàn khung không đổi thì gần như hòa tan các loại kịch. Tướng thanh chính là nói học đùa hát, mà diễn viên nhị nhân chuyển không chỉ phải học được hát, nói, nhảy, múa mà còn cần một tuyệt chiêu mới được. Xưng là bốn công nhất tuyệt! Cái này nhất tuyệt bao quát: Khăn tay, cây quạt, đại bản, ngọc tử. Tuy nhiên do hiện tại cạnh tranh lớn, chỉ dựa vào tay nghề lâu năm, tuyệt chiêu cũ đã không còn được chào đón, cho nên bọn họ đều đang nghiên cứu các loại khác, tỷ như nhu thuật, lộn nhào dang rộng chân các loại... Vì để thu hút nhiều người xem hơn. Bởi vậy, để làm một diễn viên nhị nhân chuyển giỏi là rất khó... Đương nhiên chính vì nhị nhân chuyển học mọi thứ nên cũng có kiểu không quá chuyên sâu. So với sư phụ tướng thanh thì ca kém; hát thì không bằng ca sĩ chuyên nghiệp, chơi tạp kỹ thì không bằng nhà xiếc. Nhưng họ đa tài, cái gì cũng biết, rồi sẽ có cái mà người ta yêu thích.
Hồng Hài Nhi không hiểu hỏi.
- Sư phụ, nhị nhân chuyển hay như vậy, sao người không để chúng con xem?
Phương Chính cười khổ nói:
- Vi sư biết đến những chuyện này đều là do lúc trước thí chủ Đàm Cử Quốc kể lại. Tuy nhiên vi sư cũng không hiểu vì sao nhìn thấy nhị nhân chuyển lại không giống thế... Cũng may, hôm nay Triệu Ngũ biểu diễn hãy còn thú vị.
Hồng Hài Nhi bừng tỉnh đại ngộ nói:
- Hóa ra sư phụ là một năm bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng a, trước kia người đã nhìn cái gì mà khiến bản thân có thành kiến lớn đến thế ạ.
Phương Chính cười khổ lắc đầu, hắn có thể nói cái gì? Chẳng lẽ muốn nói cho chúng biết, thời điểm đó nhị nhân chuyển hát là khoe một đống ngực, mông ư? Vốn định mượn cơ hội lần này để cho mấy thằng nhóc một bài học nhưng nhìn Triệu Ngũ kiểu kia, kế hoạch Phương Chính xem như ngâm nước nóng. Chỉ là nghe một trận trò hay thì cũng vui, coi như giải tỏa phát phúc lợi cho tập thể.
Đúng lúc này, tiếng môtơ vang lên, rồi từng chiếc xe kéo xe ngựa lái tới, một đám người nhảy xuống, xem xét đều là thôn phụ cận, mọi người hồ hởi.
Phương Chính đã không còn cảm thấy kinh ngạc, các thôn dân cũng không có hoạt động giải trí, thôn nào có hoạt động gì thì cả đám đều chạy qua. Trước kia Phương Chính còn đi bộ hơn mười dặm chỉ vì một bộ phim. Nhưng không ngờ một màn nhị nhân chuyển vẫn còn có thể thu hút nhiều người như vậy.
Dương Hoa cũng không ngăn, càng nhiều người càng náo nhiệt càng tốt.
Một đám người tự mang ghế, mặc dù không có vị trí vip, nhưng cũng chen chen khắp xung quanh...
Một nháy mắt, sân trường học kín người hết chỗ.
Triệu Ngũ thấy vậy cũng giật mình, lập tức nói:
- Tiếp theo là một vở kịch! Tây Sương Ký!
Phương Chính vừa muốn hô đã nghe sau lưng xì xào.
- Triệu Ngũ, vở ý lâu rồi, đừng diễn nữa, không hay đâu!
Có người gào lên.
- Đúng đấy, Triệu Ngũ, anh làm chút hoa quả khô đi, thứ này có gì đẹp đâu? Khóc sướt mướt...
- Đúng đúng đúng, Triệu Ngũ, biểu diễn Đường Tăng Tây Du gì gì ấy, thế mới thú vị!
- Ha ha...
Triệu Ngũ nghe một mảnh tiếng phản đối, nụ cười sượng sạo, vội vàng nói:
- Vậy được, mọi người không muốn xem Tây Sương Ký, đổi đi. Chúng ta liền hát một đoạn tiểu chúc tết được không? Vui mừng vui mừng.
- Triệu Ngũ, anh cũng đừng làm mấy thứ cũ xì ấy, giờ người ta thăng cấp vui biết bao nhiêu, anh học hỏi đi. Nếu cứ thế về sau không làm ăn được gì đâu.
- Triệu Ngũ, nếu diễn mấy vở cũ thì chúng ta đi về đấy.
- Về sau không mời anh nữa!
Triệu Ngũ nghe xong, mặt đen sì, anh hát hí khúc nuôi gia đình, nuôi cả đoàn, sợ nhất chính là có người ép buộc! Nhưng nếu bị ép, về sau không làm ăn được thì kiếp sống diễn nghệ xem như chấm dứt. Dù sao, anh chỉ nổi ở đây, đi xa thì cũng không có ai biết đến.
Phương Chính liếc những người nói, đều là phụ cận thôn, họ đều là phiên bản Tống Nhị Cẩu, hầu như đều là đầu đường xó chợ, du thủ du thực, không làm việc đàng hoàng. Cả đám để trần xăm người, rõ ràng kêu gào có mục đích. Có vẻ không đến nghe hí mà như là gây chuyện. Hắn không nói gì, chỉ đứng bên cạnh quan sát, hắn muốn xem xem rốt cuộc chúng muốn làm gì!
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~