Chương 504: Ban Thưởng Đến!
Phương Chính cười nói:
- Không có gì, hiện tại nhị nhân chuyển cũng như là chim yến trước mùa đông, hai người muốn là chim yến ly biệt quê hương hay là muốn làm chim sẻ thủ hộ gia viên, trời đông giá rét làm cho người ta cảm thấy có sức sống đây?
Triệu Ngũ nói.
- Cái này. . . Pháp sư, tôi là một người thô kệch, nghe không hiểu. Tôi cũng muốn thủ hộ truyền thống, thế nhưng không giữ được.
Vợ Triệu Ngũ nghi hoặc nhìn Phương Chính, lắc đầu nói:
- Pháp sư, lời tốt ai đều sẽ nói. Nhưng là nói dù sao cũng dễ hơn làm, chúng tôi muốn tốt, nhưng hiện tại thị trường chính là như vậy, chúng tôi có thể làm gì đây?
Phương Chính cười cười nói:
- Tổ tiên nhị nhân chuyển, dung nhập nhiều nhà hí khúc mới có nền huy hoàng trước kia. Đến hiện tại, chẳng lẽ nhị nhân chuyển chỉ có thể hấp thu những thứ cặn bã để kéo dài hơi tàn ư? Dạo này bần tăng thích nghe tướng thanh, mấy năm trước cũng bị đánh giá thấp, rất nhiều người nói cần phải thay đổi. Thậm chí có người học nhị nhân chuyển, thêm chút câu đùa tục vào, mặc dù cũng kiếm tiền nhưng lại đánh hỏng toàn bộ giá trị, bị đuổi ra ngoài. Sư môn không nhận, đồng hành không thân. Tuy nhiên từ một năm trở lại đây, tướng thanh lại lên, hai người biết tại sao không?
Triệu Ngũ lập tức nói.
- Tôi biết, có mấy vị lão sư dẫn đầu, giảng bản tướng thanh mới.
Phương Chính gật đầu nói:
- Đúng vậy, tướng thanh bản mới là từ bỏ bài cũ, giờ đều là tiết mục ngắn, trò cười sát với cuộc sống hiện đại, thậm chí dung nhập cả văn hóa nước ngoài. Nhị nhân chuyển thì đã bao lâu không có hấp thu những điều mới từ bên ngoài rồi?
Triệu Ngũ con mắt càng phát sáng.
Phương Chính ngửa đầu nhìn trời nói:
- Sở dĩ Phật giáo có thể trường tồn, càng ngày càng hưng thịnh là vì hòa tan trong biển nhân gian, trong lòng không có giới hạn, thiên hạ sẽ không có giới hạn, hấp thu hết thảy, lấy tinh hoa lọc bỏ cặn bã, đây mới là căn bản trường tồn tại thế. Nhị nhân chuyển, tuyệt đối không phải là kiểu mà hai người biểu diễn.
Nói xong, Phương Chính đứng dậy, chậm rãi đi rồi nói:
- Bần tăng không phải diễn viên nhị nhân chuyển, cũng không biết nhị nhân chuyển nên đi theo hướng nào, chỉ bàn luận một chút chuyện bần tăng biết đến mà thôi. Hai vị thí chủ chính là hai người có tiếng trong giới, có sức ảnh hưởng riêng của mình. Cả hai hiểu nhị nhân chuyển, càng hiểu người xem, nếu cảm thấy bần tăng nói có lý thì nghe, nếu không thì hãy coi đây chỉ là một lần chuyện phiếm đi.
Phương Chính cũng không phải là khiêm tốn, mà là bởi vì hắn thật không hiểu nhiều về nhị nhân chuyển, nhưng trăm sông đổ về một biển, hắn tin đạo lý sẽ không thay đổi. Từ xưa đến nay tà không ép chính chứ chưa nghe nói chính khí ngăn không được tà!
Phương Chính đi, vợ chồng Triệu Ngũ rơi vào trầm tư.
Thật lâu, vợ Triệu Ngũ nói:
- Triệu Ngũ, em nghĩ chúng ta có thể thử xem.
Triệu Ngũ nói:
- Không sống trong thay đổi thì cũng chết ngụp trong sự thay đổi mà thôi. Anh cũng không muốn lại phải diễn cái loại mua bán này, cùng lắm thì đi bê gạch!
Vợ Triệu Ngũ đáp.
- Xí, bê gạch ư, trồng trọt còn tạm được, nhà chúng ta còn có mấy mẫu đất đó.
Triệu Ngũ lập tức cười, nói:
- Anh trồng trọt cũng giỏi nha.
Vợ anh lườm một cái.
- Thôi đi...
Triệu Ngũ nói:
- Bà xã à, em nói xem nếu anh trồng rau thật thì em còn đi cùng anh không?
Vợ anh đáp.
- Mẹ đang ở đây anh đừng có nói lung tung. Nhưng có một điều em chắc chắn là, nếu mỗi ngày anh không còn chửi mẹ, đùa nghịch đoạn con thì chắc chắn mẹ sẽ rất vui. Cho dù là trồng rau, mẹ vẫn có thể ưỡn ngực ngẩng đầu chém gió cùng Diêm Vương gia, con trai tôi là nông dân, nuôi được một đám lớn người đấy!
Triệu Ngũ cũng cười:
- Đúng nhỉ... Mẹ là người như vậy mà. Nếu không, mỗi lần diễn xuất đều phải dập đầu nhận tội với bà, bà là người cứng rắn lắm. Lúc trước, anh bỏ học chạy đi học nhị nhân chuyển, bà đã tức lắm. Nếu không có được thành tích nào thì thật sự anh không có mặt mũi gặp bà.
Vợ Triệu Ngũ nói.
- Được rồi, đừng ê răng nữa. Bài tiếp anh muốn diễn cái gì?
Triệu Ngũ nói.
- Bài tiếp theo? Trận tiếp theo sẽ diễn Tây Sương Ký! Diễn xong, về nhà, anh phải suy nghĩ tiết mục mới. Về sau, nhà ai hot anh sẽ đi học hỏi kinh nghiệm nhà đó! Tướng thanh nhà người ta chọc cười, mỗi ngày đều diễn; tiểu phẩm đều có thể dẫn dắt năng lượng tích cực, còn thu hút vô số người xem, chúng ta biết hết, sao lại không thể?
Vợ Triệu Ngũ phát biểu.
- Em cảm thấy, chúng ta nên đi thăm mấy vị lão tiền bối, họ vẫn luôn đang suy nghĩ hướng mới nhưng giờ họ đã nghỉ rồi nên không ra mặt diễn. Chúng ta có thể đi diễn kiếm tiền này... mà nếu họ chịu dẫn dắt, với sức ảnh hưởng của họ rồi mọi người cùng nhau cố gắng sẽ tốt hơn mình chúng ta thế đơn lực bạc.
Triệu Ngũ mắt sáng lên, lập tức cười.
Còn lại tiết mục, Phương Chính không xem, hắn cũng không biết vợ chồng Triệu Ngũ có thể quyết tâm thay đổi không.
Ánh sáng le lói lại khiến người ta an tường. Hắn vẫn luôn cho rằng, mình có thần thông nhưng mình không phải thần, có một số việc hắn không thể ỷ vào thần thông mà bắt nạt người ta, ép buộc người ta phải thay đổi, đó không phải thiện, mà là đại ác! Hắn muốn làm sẽ đi làm, về phần kết quả thì tùy duyên đi...
Nhưng mà một năm sau, Phương Chính ngạc nhiên phát hiện, nhị nhân chuyển đã bắt đầu đi vào đài truyền hình, từng tiết mục văn nghệ đều có bóng dáng họ. Không còn chửi mẹ, không còn nói bậy, mà là dung nhập tướng thanh, tiểu phẩm, Talk Show, lại thêm mỗi người một ngón nghề khiến nhị nhân chuyển bắt đầu trở nên rầm rộ. Hắn còn thấy được Triệu Ngũ, chỉ là lúc đó Triệu Ngũ đã thành người nổi tiếng...
Phương Chính có chút ít đắc ý, nhưng hắn càng phát phát hiện, phàm nhân thần thông có đôi khi còn có tác dụng hơn cả phật thần thông. Cùng nhau tạo nên thay đổi, không có gì không cải biến được, không có gì làm không được.
Đương nhiên, hiện tại, Phương Chính cũng không có nghĩ nhiều như vậy. Hắn...
- Sư phụ, đây là gì ạ!
Hồng Hài Nhi nói:
- Con muốn chửi bậy! Thật là, đến yêu quái chúng con đã da mặt dày rồi, làm sao hai người này còn không biết xấu hổ hơn vậy?
- Xấu hổ quá...
Con sóc bụm mặt, nếu không phải cả người toàn lông chắc thành con sóc da đỏ rồi.
Hầu tử chắp tay trước ngực nói:
- Sắc tức thị không không tức thị sắc.
Độc Lang thoải mái nhàn nhã, vẫy đuôi một cái, chạy trước chạy sau, quên cả trời đất.
Phương Chính tò mò hỏi.
- Tịnh Pháp, tại sao con không nói gì?
Độc Lang quay đầu, đương nhiên nói.
- Nói gì ạ? Đằng sau mọi người đều hò hét, lỗ tai ong hết cả lên, con không có nghe.
Phương Chính:
"..."
Hồng Hài Nhi nói.
- Sư phụ, không phải con chém đâu, cái loại tiết mục này mà cho đến đỉnh núi chỗ con, nếu là trước kia con sẽ cho một mồi lửa đốt hết đi.
Phương Chính cười khổ nói:
- Con đó, thấy chỗ tối rồi đã thấy được điểm sáng chưa?
Hồng Hài Nhi nghĩ nghĩ, lắc đầu nói:
- Không có chỗ nào sáng, đều là cặn bã.
Phương Chính thở dài nói:
- Một người sống trên đời, có hai cách nói. Một là sinh tồn, một là sinh sống. Sinh tồn, không tiếc thủ đoạn, chỉ vì sống, kể cả làm chuyện ám muội. Sinh sống, không lo sinh tồn, vì mộng tưởng, cố gắng hoàn thành mục tiêu cuộc đời, xây nên một viên gạch, tô điểm các loại sắc thái tươi đẹp. Nhưng không phải ai cũng có năng lực lựa chọn sinh sống. Có người rất cố gắng nhưng do nhiều nguyên nhân, cuộc đời họ đều phải cố gắng sinh tồn. Con không thể phủ định sự cố gắng của họ, không thể phủ định được sự tập trung ấy. Chỉ cần không phạm pháp, họ đều là người đáng kính cả. Con xem nhị nhân chuyển, trên đài vui cười giận mắng, nhưng đâu biết dưới đài khóc ròng ròng? Con thấy họ chửi bậy, nhưng có biết họ cũng không muốn nói không? Điều họ cần không phải là chỉ trích, mà là phương pháp giải quyết. Chỉ trích mãi mãi đơn giản hơn, cho nên đại đa số người đều lựa chọn chỉ trích. Chỉ cần không phải phạm pháp phạm tội, vượt qua ranh giới đạo đức cuối cùng, chỉ cần họ không muốn theo đuổi cuộc sống ác liệt thì đi giúp họ thôi.
Nói đến đây, Phương Chính quay đầu nhìn dưới núi, nói:
- Sư phụ ta từng nói chúng sinh đều khổ, không vào trong đó thì không biết khổ. Bần tăng trước kia không hiểu, thời gian dần trôi qua hiện tại đã hiểu. Sinh mệnh là vĩ đại, đáng kính, không xâm nhập để nhận biết, thật sự không nên chỉ trích. Có thời gian chỉ trích thì hãy giúp họ ngẫm lại có đường ra khác hay không.
Hồng Hài Nhi khó chịu nói.
- Sư phụ, theo người nói thì nhị nhân chuyển này vẫn là tốt?
Phương Chính nói.
- Tục tằn đương nhiên không tốt, nhưng nó một loại văn hóa, một phương thức giải trí, họ mang đến cho nơi này rất nhiều niềm vui. Nếu như có thể bỏ ác tục, thay đổi nội dung mới, chưa chắc không phải là điều tốt. Có thể thay đổi thì sao cứ phải bỏ đi? Vạn sự vạn vật đều là như thế, không được nhìn phiến diện, áp đặt.
- Cũng có chút đạo lý...
Hồng Hài Nhi ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng lại nghĩ tới bản thân, trước khi nó đến nơi này, Bồ Tát đã nói rằng:
- Con nói con trời sinh tính hung ác, không thích hợp làm phật. Nhưng bần tăng lại thấy con là người tốt.
Lúc trước nó nghe không hiểu, giờ hình như có hơi hơi hiểu... cũng nhận ra rằng độ người là có ý gì.
Độ không phải ác, độ chính là thiện bên trong ác, thêm một người làm việc thiện, thế giới này sẽ thêm một điểm ấm áp. Cứ thế diệt đi cũng không thể tiêu diệt ác chân chính, chỉ có thiện ngập tràn ác mới có thể tiêu vong.
Một đường nói chuyện phiếm, trở lại trên núi đã là mặt trời lặn phía tây.
Phương Chính tâm huyết dâng trào, tự mình xuống bếp, cọ nồi, đổ nước, đổ Linh mễ, sau đó lại lấy thêm mấy nhánh trúc, chưng một bát súp nấm, rồi an tĩnh đợi.
Hệ thống nói.
"Tinh! Chúc mừng ngươi, công đức đã thống kê xong, cộng thêm lần này công đức độ vợ chồng Triệu Ngũ, giờ ngươi có được năm ngàn linh một điểm công đức! Ngoại trừ rút thưởng, hạn mức cao nhất tiền hương hỏa đã tăng lên hai phần trăm. Mặt khác, hệ thống khen thưởng thêm một kiện Pháp bảo ngang cấp Pháp bảo đã có."
Phương Chính trong lòng run lên, truy vấn.
- Ý gì?
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~