Chương 503: Sau Khi Chết Không Vào Mộ Tổ
Qua hồi lâu, Phương Chính định đi về chào tạm biệt Dương Hoa, hắn thật sự không thưởng thức được loại tiết mục này.
Nhưng đúng lúc này hắn nhìn thấy một bóng người chạy vào vườn, chạy rất gấp.
Phương Chính hiếu kì đi theo, nhìn kỹ, rõ ràng là Triệu Ngũ.
Thấy anh ta cầm một cái hộp, đi vào sau vườn, rất cung kính lấy đồ trong hộp ra, thả trên mặt đất. Đó là một linh vị!
Sau đó Triệu Ngũ quỳ gối trước bài vị, đập đầu bùm bụp, vừa dập đầu vừa khóc ròng nói:
- Mẹ, con trai bất hiếu, hôm nay con lại diễn loại bát nháo, khinh nhờn tổ tiên. Con biết, người như con về sau cho dù chết cũng không có tư cách nhập mộ tổ. Nhưng con không còn cách nào khác, con cũng muốn sống. . . Ô ô. . .
Nói đến đây, Triệu Ngũ suy sụp, khóc lóc ỉ ôi, nước mắt chảy xuống, dập đầu như giã tỏi.
Phương Chính nhìn thấy mà ê ẩm.
Nói dễ nghe một chút, Triệu Ngũ là một người diễn kịch, nói to tát thì cũng là tiểu lão bản. Nói nhỏ thì thực tế chỉ là một người mãi nghệ, kiếm tiền, ăn cơm, nuôi sống gia đình, nuôi sống những người ăn cơm cùng mình thôi. Anh cũng muốn diễn tốt, nhưng khi đối mặt thị trường có nhu cầu cứng nhắc, anh lại không có bất kỳ năng lực chống cự nào, chỉ có thể bị hòa tan. Trên đài thì vui cười, dưới đài lại khóc lóc, phía sau nụ cười có quá nhiều chua xót.
Lúc này, vợ Triệu Ngũ tới, cũng quỳ gối cạnh chồng, vỗ vai anh nói:
- Em biết ngay anh ở đây, mỗi lần diễn như vậy anh cũng sẽ tìm một góc không có người rồi khóc. Đừng khóc, chúng ta trời sinh mệnh tiện, cũng chỉ như vậy. . .
Triệu Ngũ nói.
- Lúc trước anh dẫn em theo đã nói là chỉ diễn chính hí, diễn những thứ truyền thống tốt đẹp. Nhưng mà. . . anh xin lỗi em.
- Đừng nói nữa, đã nhiều năm như vậy, anh cũng nói nhiều lần. Lên đài, anh cũng đừng coi anh là Triệu Ngũ. . . Có vị lão tiền bối đã từng nói, chúng ta diễn nhị nhân chuyển, là phải mang hai tấm da, một tấm không cần mặt mũi, lên đài là phải quên đi tất cả, để người xem hài lòng là được rồi. Tấm khác gọi là kiên cường. . .
Nói đến đây, con mắt Triệu Ngũ cũng đỏ lên, những lời này nói thì đơn giản, nhưng thật sự vi phạm bản tâm, khi diễn thứ mà ngay cả mình cũng buồn nôn, như là thằng hề đùa nghịch cho người khác nhìn, coi như kiếm tiền thì cũng khó chịu.
Triệu Ngũ nói:
- Ông ấy cũng nói, mộng tưởng chỉ như pha lê treo xe, không có tác dụng gì. Thế nhưng anh không cam tâm, nhị nhân chuyển bao nhiêu hí, làm sao lại đi đến con đường này chứ...
Vợ Triệu Ngũ nói.
- Đây là chuyện không phải em và anh có thể cải biến được, đứng lên đi. Đội nhị tử đang trên đài, họ diễn xong, chúng ta còn phải đi.
Triệu Ngũ thở dài, đứng lên nói:
- Haiz. . .
Phương Chính đi tới, chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật.
Triệu Ngũ bị dọa nhảy dựng lên, thấy là Phương Chính, hai người đỏ mặt. Anh ngượng ngùng nói:
- Pháp sư, ngại quá, tôi. . . tôi vừa mới. . .
Phương Chính cười nói.
- A Di Đà Phật, thí chủ một mảnh hiếu tâm, bần tăng đã thấy. Nhưng thí chủ, bần tăng cũng không tán đồng. Cho nên ra đây muốn cùng thí chủ tâm sự.
Nhìn hòa thượng áo trắng, nụ cười như là ánh nắng ấm áp, cảm giác bức bối trong lòng Triệu Ngũ cũng bất tri bất giác tan đi, dễ chịu hơn nhiều. Triệu Ngũ biết Phương Chính, anh chạy tới chạy lui quanh đây đã lâu, không thể nào không biết danh nhân trước mắt. Nhưng anh chưa từng đi qua Nhất Chỉ tự. Triệu Ngũ cũng chưa từng gặp Phương Chính, hôm nay trên đài mới gặp lần đầu tiên. Hiện tại tính là lần đối mặt thứ nhất, tiếp xúc gần gũi.
Vợ Triệu Ngũ nói:
- Pháp sư, vừa nãy chúng tôi chỉ lảm nhảm thôi, thầy. . .
- Thí chủ yên tâm, những gì hôm nay bần tăng nghe được sẽ không nói cho bất kỳ ai.
Phương Chính biết nếu truyền ra ngoài những gì Triệu Ngũ vừa nói mà bị người lợi dụng, sự nghiệp của họ coi là chấm hết.
Nghe vậy, hai người cũng nhẹ nhàng thở ra.
Ba người ngồi trên mặt đất, Triệu Ngũ thở dài nói:
- Thề, vừa nãy mặc dù tôi nói không xuôi tai, nhưng. . . hiện thực là như thế. Không chỉ là tôi, rất nhiều diễn viên nhị nhân chuyển mà tôi biết cũng gặp cảnh này. Chúng ta muốn diễn tốt, thế nhưng không ai xem. Thầy cũng thấy đó, mọi người chỉ thích kiểu kia thôi...
Phương Chính nói:
- Thí chủ, bần tăng thấy. Nhưng nhị nhân chuyển đi đến hôm nay, mọi người cũng không thể trốn tránh trách nhiệm.
- Tôi. . .
Triệu Ngũ muốn tranh biện hai câu, lại phát hiện rằng đối mặt với đôi mắt bình tĩnh, an tường ấy, anh lại không thể mặt dạn mày dày nói ra.
Phương Chính tiếp tục nói:
- Trước kia, mặc dù con hát được bầu thành hạ cửu lưu, nhưng là tại Đông Bắc chúng ta, một khi thành sừng, nhất là tên sừng thì ở một phương cũng là có tên có tuổi, làm rạng rỡ tổ tông. Nhưng thí chủ nhìn lại mình xem, tại mười dặm tám thôn nơi đây thí chủ cũng là cái tên nổi tiếng, thế nhưng anh còn không thể nào vào được mộ tổ. Bây giờ, bần tăng nghe một câu nói là: Trong nhà có hát nhị nhân chuyển, sau khi chết không vào mộ tổ! Mặc dù mọi người kiếm được tiền, lại đánh mất đi quá nhiều thứ. Ngay cả người địa phương cũng nhìn nhị nhân chuyển như vậy, người ngoài sẽ nhìn như thế nào? Sợ là còn không bằng cả hạ cửu lưu ấy chứ?
Nghe mấy câu này, Triệu Ngũ trầm mặc, cúi đầu, hai tay vò đầu, chua xót nói:
- Vậy có biện pháp nào? Tôi biết một số lão sư vẫn kiên trì hát chính hí, kể cả họ năm đó nổi tiếng, hiện tại cũng phải diễn. Vì sinh tồn, chỉ có thể từ bỏ mộng tưởng, đây chính là hiện thực.
Phương Chính cười, ngẩng đầu nhìn trên trời, một con chim Yến đậu trên nhánh cây.
Phương Chính nói:
- Thí chủ, thí chủ nhìn đó là cái gì?
Vợ Triệu Ngũ theo bản năng hồi đáp.
- Chim yến.
Phương Chính cười nói:
- Chim yến có tập tính gì?
Triệu Ngũ không hiểu Phương Chính muốn nói gì, mà chỉ nói:
- Là chim di trú đi.
Phương Chính hỏi.
- Đúng là chim di trú, bắt đầu mùa đông liền bay về phía nam. Nếu như nó không bay thì sẽ ra sao?
- Chết rét.
Triệu Ngũ nói đến đây, sợ run cả người, cười khổ nói:
- Tôi chính là con chim yến sắp chết rét.
Phương Chính lắc đầu lại chỉ vào một con chim sẻ nói:
- Như vậy vì sao nó lại không chết cóng?
Vợ Triệu Ngũ nói.
- Mùa đông lông dài ra, kháng lạnh.
Phương Chính gật đầu:
- Đúng vậy, mùa đông lông dài chống lạnh, cũng không cần ly biệt quê hương. Chim sẻ tuy nhỏ, cũng không xinh đẹp như chim yến nhưng nó biết bảo vệ nhà của mình, không nói gì không bay đi. Cùng là khốn cảnh, lại lựa chọn khác biệt sẽ có cuộc sống hoàn toàn khác biệt. Bần tăng khi còn bé cũng không thích tiếng chim sẻ kêu, rất ồn ào, dài mà chói. Nhưng là vào đông, tuyết lớn ngập núi, cũng không có loài chim nào khác. Thỉnh thoảng nghe thấy chúng kêu hai tiếng như là tiếng trời, toàn bộ thế giới như sống lại.
Vợ Triệu Ngũ không hiểu hỏi.
- Pháp sư, thầy có ý gì?
Triệu Ngũ trong mắt thì lóe ra một chút ánh sáng, nhìn về phía Phương Chính.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~