Chương 506: Thần Kinh Là Cái Gì?

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 1,833 lượt đọc

Chương 506: Thần Kinh Là Cái Gì?

Phương Chính không nói lấy từ đâu, cũng không muốn giải thích, dù sao giải thích cũng không rõ ràng được.

Mấy thằng nhóc không hứng thú nguồn gốc, chúng đã quen rằng mỗi một đoạn thời gian, Phương Chính sẽ lấy ra ít đồ thần kỳ. So ra con sóc càng muốn:

- Sư phụ, con có thể đi xem một chút không?

Phương Chính nói.

- Có thể, nhưng các con phải nhớ kỹ, trống này không phải là vật phàm, chớ gõ vang. Làm theo khả năng, đừng áp sát quá gần.

- Yên tâm, sư phụ! Con muốn đi nhìn trống!

Con sóc hưng phấn vọt ra ngoài, đi lên thẳng lầu canh.

Độc Lang, Hầu tử, Hồng Hài Nhi nhìn nhau, đi theo sát. Chúng cũng hiếu kì, muốn nhìn xem.

Phương Chính không đi theo, mà bình chân như vại ngồi ở trong sân, uống trà Hàn Trúc, thoải mái nhàn nhã, nhìn xem kinh văn, rất thích ý.

Con sóc tốc độ nhanh nhất, nhảy lên lầu canh, kết quả vừa nhìn nó đã cảm thấy trước mặt là một quái vật kinh khủng, đứng khựng tại chỗ, đầu Đại Ngưu vô cùng dữ tợn hung hãn, vô tận Lôi Đình ngưng tụ trên thân quái vật! Con sóc hét lên một tiếng, nhanh chân chạy, nhảy xuống lầu canh, mặc kệ tất cả, tiến vào trong ngực Phương Chính chết sống không ra ngoài, nó run lẩy bẩy, hiển nhiên là bị hù dọa.

Phương Chính ha ha cười nói:

- Tịnh Khoan, con nhìn thấy cái gì?

Con sóc run rẩy hồi đáp.

- Một quái vật, một chân, Đại Ngưu, còn có thật nhiều lôi điện.

Phương Chính hỏi.

- Sau đó thì sao?

- Còn sau đó nữa? Đáng sợ như vậy, còn có cái gì sau đó? Nếu không phải con chạy nhanh, sư phụ cũng không nhìn thấy con rồi... Ô ô...

Con sóc nước mũi nước mắt chùi vào quần áo Phương Chính. Tăng y xanh nhạt không dính bụi bặm, thứ gì bẩn không dính lên được. Thằng bé chỉ có thể ôm cái đuôi to, lau...

Phương Chính cười nói:

- Hắn muốn ăn con, con còn có thể chạy về đến? Con nội tâm tinh khiết, nhìn thấy là nguyên hình trống, bản tôn. Nếu trong lòng con có ác, nhìn thấy sẽ lại là một cảnh tượng khác. Được rồi đừng sợ, đi niệm kinh văn, sợ hãi sẽ tan đi.

Con sóc nghe lời làm theo, niệm kinh văn, quả nhiên, sợ hãi nhanh chóng tiêu tán.

Mà Phương Chính thì kinh ngạc phát hiện, lúc con sóc niệm kinh, trên thân lại có Phật quang lấp lóe! Dường như nó đã hấp thu một chút phật khí!

- Có chuyện gì nhỉ?

Phương Chính rung động trong lòng, nhưng phật khí lóe lên liền biến mất, không cho hắn cơ hội quan sát quá nhiều.

Hắn hồ nghi nhìn ra phía ngoài lầu canh, như có chút suy nghĩ...

Độc Lang thấy con sóc chạy nhanh như vậy, bĩu môi nói:

- Con sóc chỉ là con sóc vẫn quá nhát gan, con đi xem một chút.

Độc Lang nói xong , lên lầu canh.

Dưới lầu, Hầu tử buông hai tay xuống, ngửa đầu nhìn phía trên, hỏi:

- Sư đệ, trống kia có đáng sợ vậy sao? Nhìn Tịnh Khoan bị hù không nhẹ. Sư huynh sẽ không bị hù dọa.

- Hẳn là sẽ không, thần kinh huynh ý rất lớn.

Hồng Hài Nhi ngoài miệng nói như vậy, ánh mắt lại có chút ngưng trọng. Làm đại Yêu Vương nó có thể cảm giác được trên lầu có một thứ không tốt, rất khủng bố! Và nó càng hiểu chỗ dựa của ngôi chùa càng kinh khủng! Pháp lực của nó nói không có là không có, như vậy cái trống này có trâu bò đến đâu thì tới chùa này cũng phải làm cháu trai. Cho nên nó cũng bình thường...

Quả nhiên không bao lâu, Độc Lang đi xuống, gật gù đắc ý, tựa hồ cũng không có bị hù dọa.

- Sư huynh, huynh...

Hầu tử vừa muốn đặt câu hỏi, đã thấy Độc Lang toàn thân lông dựng ngược lên, ngao ô kêu gào:

- Má ơi làm ta sợ muốn chết! Ngao ngao ngao...

Độc Lang cụp đuôi, chạy thẳng vào chùa, thuận tay đóng cửa.

Hầu tử và Hồng Hài Nhi đứng đó, chỉ cảm thấy trên trán đều là hắc tuyến, gió thổi qua, mặt ngơ ngẩn!

Hầu tử nói:

- Thần kinh không phải lớn ư, là không có?

Hồng Hài Nhi cảm thán nói:

- Cũng chính là vì thế, nếu là ở chỗ đệ với huynh ấy mà lên núi đòi khảo hạch tiểu yêu, đều không ai muốn... Sư huynh, huynh đi xem một chút không?

Hầu tử ngửa đầu nhìn xem, lắc đầu nói:

- Không đi, sư phụ nói rồi làm theo khả năng.

Hồng Hài Nhi bĩu môi nói.

- Huynh nói thẳng huynh nhát gan có phải xong không.

Hầu tử xem thường mà nói:

- A Di Đà Phật, sư đệ muốn đi nhìn thì đi.

- Ha ha, huynh càng ngày càng giống những lão hòa thượng, thôi đệ đi xem một chút.

Nói xong Hồng Hài Nhi đi lên lầu canh.

Không bao lâu thì nghe trên đó truyền đến một tiếng hét lớn:

- Dừng lại, đừng nhúc nhích! Ta chính là Thánh Anh đại vương. Ngươi là người phương nào, nhanh chóng xưng tên ra? Ách, trâu một chân? Ha ha ha, xấu bỏ xừ ra! Ơ, thật đúng là một mặt trống, haiz, một tên đáng thương, chỉ còn lại một mảnh da, nếu không nấu canh chẳng phải rất ngon...

Không bao lâu, Hồng Hài Nhi xuống dưới.

Hầu tử mí mắt nhấc nhấc, hỏi:

- Sư đệ, đệ nhìn thấy gì?

Hồng Hài Nhi đảo con ngươi một vòng, cười nói:

- Đệ nhìn thấy một mặt trống, sư huynh, huynh biết mà, Đại sư huynh luôn luôn rất hố, huynh quên chuyện bồ công anh rồi sao? Đệ cảm thấy huynh ấy cố ý hù dọa chúng ta. Nói thật, cái trống kia thật bá khí, rất đẹp, hơn cả chiếc chuông ấy.

Hầu tử nghe xong, quả nhiên động tâm nhưng người không động, không hề bận tâm mà nói:

- A Di Đà Phật, không đi.

Nói xong Hầu tử xoay người rời đi...

Hồng Hài Nhi bĩu môi, khinh bỉ nói:

- Sợ!

Làm sao Hầu tử cũng không quay đầu đi.

Hồng Hài Nhi lắc đầu thầm nói:

- Mình không tin Hầu tử tò mò nhất lại thật sự có thể nhịn được? Kháng cự bản tính? Hắn cũng không có cái đạo hạnh này...

Nghĩ thế, Hồng Hài Nhi cũng đi, nhưng một lát sau thằng nhóc này lại len lén bò lên trên gác chuông, núp ở nơi hẻo lánh nhìn sang lầu canh.

Mười phút, Hầu tử không đến.

Hai mươi phút, Hầu tử còn chưa tới.

Ba mươi phút, Hồng Hài Nhi bắt đầu díu mắt, mê man muốn ngủ, ngáp một cái thầm nói:

- Chẳng lẽ mình nhìn lầm? Hầu tử đã tu luyện có thành tựu, có thể kháng cự bản tính? Trời sập cũng không sợ hãi ư?

Đang lúc Hồng Hài Nhi suy nghĩ lung tung, một bóng dáng lén lén lút lút xuất hiện, ngó t rái ngó phải xác định không có ai mới lấm la lấm lét, dùng cả tay chân bò lên trên lầu canh. Người tới chính là Hầu tử vừa mới còn một mặt đắc đạo cao tăng, đánh chết cũng không nhìn bộ.

Hồng Hài Nhi thấy thế lập tức tỉnh táo, cười mắng:

- Quả nhiên, Hầu tử đần kia... dám giả cao tăng với mình à? Xí!

Hồng Hài Nhi đảo con ngươi, cười hehe.

Không bao lâu, Hầu tử xuống tới, hai chân run run rẩy rẩy, như đã bị hù dọa.

Hồng Hài Nhi lập tức nhảy ra ngoài, ha ha cười nói:

- Sư huynh, nhìn thấy gì? Đẹp không?

Kết quả Hầu tử không có bị nó nhảy ra dọa mà ngược lại không thèm nhìn nó, đi thẳng vào phật đường, quỳ xuống, niệm kinh. Hồng Hài Nhi mờ mịt, đây là tình huống gì? Phản ứng này hoàn toàn khác hẳn với những gì nó tưởng! . . .

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right