Chương 507: Chung Cổ

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 1,413 lượt đọc

Chương 507: Chung Cổ

Hồng Hài Nhi vừa muốn nói gì, một bàn tay bỗng nhiên vỗ vỗ đầu nó. Ngẩng đầu nhìn lại, Phương Chính khẽ lắc đầu, ra hiệu nó đừng lên tiếng, an tĩnh nhìn xem.

Nó định nói nhưng mà sau một khắc, mắt nó trừng vô cùng lớn, khiếp sợ nhìn Hầu tử, bởi vì người huynh ấy hiện lên Phật quang! Mặc dù lóe lên rồi biến mất, nhưng vẫn khiến người ta khiếp sợ không thôi!

- Sư phụ...

Hồng Hài Nhi nhìn về phía Phương Chính.

Hắn lắc đầu, dẫn Hồng Hài Nhi đi hậu viện rồi mới nói:

- Xem hiểu chưa?

Hồng Hài Nhi nói.

- Không hiểu nhiều lắm, rõ ràng đó là ma trống, kể cả không động vào thì chỉ cần tiến vào lầu canh sẽ bị ma khí xâm nhập, các tâm tình tiêu cực đều sẽ bị phóng đại, sợ hãi sẽ càng sợ hãi, tham lam sẽ càng tham lam... Thứ đồ chơi này sao lại trợ giúp người ta hấp thu phật lực đâu? Thật kỳ quái!

- Vi sư có chút suy đoán, nhưng còn phải thử mới biết.

Phương Chính nói xong, hít sâu một hơi, hiên ngang lẫm liệt, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang về thiền phòng đi ngủ...

Hồng Hài Nhi cảm giác trên đầu một đám quạ oác oác bay qua, quả nhiên... đúng là sư phụ!

Chạng vạng tối ăn cơm, thấy gần tới giờ, Phương Chính chầm chậm đứng dậy, nói:

- Tịnh Chân, con đi gõ chuông.

Hầu tử lập tức đứng dậy, chắp tay trước ngực nói:

- Vâng, sư phụ.

Hồng Hài Nhi ha ha cười nói.

- Một ngày làm hòa thượng một ngày gõ chuông, ha ha... Tịnh Chân sư huynh, cuộc sống của huynh phong phú đấy.

Con sóc tò mò hỏi.

- Một ngày làm hòa thượng một ngày gõ chuông, sư đệ, sao nghe thế nào câu nói của đệ lại khó chịu thế? Là nghĩa xấu à?

Hồng Hài Nhi nói:

- Đương nhiên là nghĩa xấu rồi, ý chỉ là ứng phó với cuộc sống... Không có gì tiến triển, cũng không gì hơn cái này đi.

Phương Chính trực tiếp vung một bàn tay qua, nói:

- Không biết thì không nên nói lung tung, người ngoài giải thích như vậy mà con còn hùa theo vô bổ. Con cho rằng lời này là nghĩa xấu? Nguyên bản đó lại là lời ca ngợi. Thời cổ không có đồng hồ, không có chuông điện tử, riêng bóng mặt trời cũng chỉ có rất ít địa phương có. Người bình thường căn bản không có quan niệm thời gian... Thành phố lớn có chuông báo giờ chuyên môn, nhưng tiểu thành thị, nông thôn thì ai báo giờ? Họ có thể nghe được thời gian chính xác là nghe tiếng chuông chùa. Sớm tối ngôi chùa đều gõ chuông một lần, gõ chuông gõ trống cũng không phải lung tung, tùy tiện, bên trong còn có nghiên cứu sâu hơn nữa. Mặc dù các nơi đều có chút ít khác biệt, nhưng là có một điểm chung rằng lần gõ cuối cùng nhất định phải vào lúc giao thoa giữa ngày đêm! Cứ như vậy, yêu cầu gõ chuông đánh trống của tăng nhân cực cao, không có trách nhiệm sẽ không có tư cách gõ chuông gõ trống. Cái gọi là một ngày làm hòa thượng một ngày gõ chuông là đang cảnh cáo mọi người, như là hòa thượng kia làm việc cẩn thận, có trách nhiệm, không ngừng kiên trì.

Hồng Hài Nhi theo bản năng nói.

- Ây... Cái này trên mạng không có.

- Có, nhưng con chỉ đọc sách giải trí, có nhiều thứ hỗn tạp không rõ, cặn bã cả tinh hoa, có thể học được mới là lạ.

Phương Chính nói xong trừng Hồng Hài Nhi một chút.

Mặc dù rất nhiều lần, hắn đã nói không cho nó chơi điện thoại, nhưng với một người ngoại lai thì đó cũng là con đường nhanh nhất mà Hồng Hài Nhi tiếp xúc và hiểu rõ thế giới này, hắn không thể khóa lại được. Cùng lắm chỉ hạn chế thằng nhóc này tiếp xúc với mấy trang cấm, bạo lực mà thôi... Mà phương pháp rất đơn giản, điện thoại của hắn cũng từng được khai quang!

Hồng Hài Nhi cố cãi.

- Con cảm thấy hay mà...

Phương Chính vỗ bốp, Hồng Hài Nhi đau khổ nói:

- Nói không được thì đánh... Sư phụ, người càng ngày càng bạo lực. Lúc mới quen người còn như cao tăng, sao càng tu phật, càng khác thế?

Phương Chính cười nói:

- Vậy con cho rằng tu phật là tu cái gì? Giống như những lão thiền sư? Vi sư không biết mình đi đúng đường hay không, nhưng vi sư cảm thấy tu phật hẳn không chỉ là dáng vẻ trang nghiêm hoặc gương mặt từ bi. Tu phật tu chính là tâm, tu chính là bản thân, thân chính, tâm chính đương nhiên là vui vẻ rồi.

Hồng Hài Nhi nghe vậy, không có tranh luận, mà nhíu mày. Trong ấn tượng của nó, phật là lão cổ đổng, không biết biến báo... Nhưng Phương Chính kiểu nói này có vẻ nó đã hiểu sai. Phật Di Lặc cười rời đi, Tế Công ăn thịt uống rượu tự do... nếu tính toán ra, tựa hồ phật thật sự không phải là một phiên bản cố định.

Hồng Hài Nhi liền nghĩ tới, Phương Chính đã nói sở dĩ Phật giáo có thể thịnh không suy là do biển nhân gian, chỉ cần tâm chính, còn đi đường nào thì người ta mặc kệ...

- Nói như vậy, nếu như con trở về làm tán tài đồng tử, kỳ thật cũng không cần bị giam trong lồng, niệm kinh, đau khổ ngồi thiền mỗi ngày rồi?

Hồng Hài Nhi le lói ánh sáng hi vọng.

Lúc này, Hầu tử đột nhiên hỏi:

- Sư phụ, người nói gõ chuông gõ trống có yêu cầu, thế nhưng sao người không chỉ cho con? Con còn tưởng rằng chỉ cần gõ một trăm linh tám lần là được rồi ấy.

Độc Lang nói:

- Sư phụ, vì sao nhất định phải gõ một trăm linh tám lần ạ? Một trăm lẻ chín lần không được sao?

Phương Chính cười nói:

- Thuyết pháp này lại có một câu chuyện, vi sư từng nói chuông không phải là khởi nguyên từ Phật gia. Có một ít người cho rằng một trăm linh tám lần khởi nguyên từ Thiên can địa chi, Thất Thập Nhị Địa Sát, Tam Thập Lục Thiên Cương, cộng lại là một trăm linh tám. Cũng có người nói, đây là ứng với tháng mười hai, Nhị Thập Tứ Tiết Khí, 72 lễ, năm ngày vì một lễ, kết hợp 108, biểu tượng một năm luân hồi, thiên trường địa cửu; Còn cách nói thứ ba, 108 quy tắc liên quan với "9", thời cổ đại cho rằng số "9" có ý nghĩa cực may mắn, cát tường, mà 12 lần "9" chính là "108", đẩy ý nghĩa của số "9" lên mức cao nhất. Tuy nhiên Phật môn cho rằng, người có 108 loại phiền não, gõ 108 lần là có thể giải trừ ưu sầu, cho nên niệm kinh hoặc tụng chú 108 lượt, phật châu cũng là 108 khỏa, ngay cả Bồ Tát cũng là 108 tôn, đây đều là vì tiêu trừ phiền não mọi người một cách tốt nhất, cát tường nhất. Về phần đến tột cùng là nguyên nhân nào thì ai cũng không nói được. Nhưng chúng ta đã vào Phật môn thì lựa chọn cái sau đi. Mỗi ngày gõ chuông, trợ giúp thế nhân thanh trừ phiền não, cũng là một chuyện công đức. Quy tắc gõ chuông cũng có rất nhiều loại, từng nơi sẽ có cách gõ khác nhau. Theo vi sư biết, Tung Sơn Đại Lâm tự có cách gõ là: Trước gõ ba mươi sáu, giữa gõ ba mươi sáu, sau ba mươi sáu, cũng chính là một trăm linh tám lần. Mà quy ẩn tự phía nam lại là: Trước tám, sau tám, giữa mười tám gõ chầm chậm, sau gõ mạnh hai tiếng, ba vòng chung thành một trăm linh tám. Còn nơi khác gõ thế nào vi sư cũng không rõ, nhưng thay đổi thế nào chung quy vẫn không thể rời bỏ một trăm linh tám lần. Gõ chuông như thế, đánh trống cũng phải đánh một trăm linh tám lần, đánh trống chính là: Nhanh mười tám, chậm mười tám, không nhanh không chậm lại mười tám. Tóm lại quy củ rất nhiều, chỉ là ở chùa chúng ta vi sư cũng không muốn lập quá nhiều quy củ, gõ đủ một trăm linh tám lần là được rồi. Dù sao, quy củ có nhiều cũng phải nhìn tâm. Thành tâm đi gõ, dụng tâm đi cảm ngộ, dùng lòng từ bi của mình dung nhập tiếng chuông, trợ giúp thế nhân loại trừ phiền não, đây mới là chính đồ. Đương nhiên, quy củ cũng không phải là không tốt, ngược lại là đằng khác! Bởi vì gõ chuông buồn tẻ, có rất ít người có thể kiên trì nổi, không nổi thì tâm tất thành. Mà có thêm quy củ, cũng sẽ khiến người ta cảm thấy ngôi chùa này chính quy, có văn hóa. Nói trắng ra, sang chảnh để cho người ta không dám coi thường.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right