Chương 508: Gõ Chuông Đánh Trống

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,322 lượt đọc

Chương 508: Gõ Chuông Đánh Trống

Phương Chính biết mấy đứa nhóc tò mò nên nhiều câu hỏi, dứt khoát giải thích hết, cho chúng đỡ phải truy vấn.

Trả lời xong, Phương Chính thấy thời gian không còn sớm, vội vàng nói:

- Được rồi, hôm nay kết thúc buổi học, nhanh đi gõ chuông đi. Không còn sớm nữa...

Hầu tử lĩnh mệnh, lập tức chạy đi gõ chuông.

Nhưng hôm nay gõ chuông khác thường ngày, bởi vì trên núi có thêm một mặt trống! Hôm nay là chung cổ tề minh! Tự nhiên không thể đập loạn.

Bên kia, Phương Chính leo lên lầu canh, cùng Hầu tử xa xa tương đối, một người một khỉ chắp tay trước ngực, chào. Sau đó Hầu tử sờ lên Chung Chùy, Phương Chính cầm lấy dùi trống, đón lấy, hai người cùng đánh!

Gõ chuông cần chậm, nhưng đánh trống cần mạnh!

Phương Chính vung lên dùi trống, đột nhiên đánh!

Thùng!

Trong nháy mắt dùi trống rơi xuống, Phương Chính như thấy được vô số sấm sét nổ tung trước mắt, đầu óc trống rỗng! Đồng thời từng luồng khói đen mờ mịt bay ra, cảnh sắc trước mắt hắn như bị nứt vỡ, thấy được một vài hình ảnh! Trong đó rõ ràng nhất là lúc hắn còn trong tã lót, bị ném dưới núi, bóng lưng hai người đi xa!

Nhìn thấy bóng lưng này, Phương Chính thấy đau lòng, một cảm giác đau đớn bị vứt bỏ như là lũ ống bạo phát!

Đau nhức!

Đau thấu tim gan!

Tại sao lại đối xử với hắn như vậy?

Mặc dù được Nhất Chỉ thiền sư yêu mến, thôn dân che chở, chưa hề thiếu tình yêu, nhưng đứa trẻ nào mà chẳng khát vọng có cha mẹ làm bạn? Tình yêu đó ai có thể thay thế? Sâu trong nội tâm hắn vẫn khát vọng cha mẹ, nhưng hắn không có...

Nhiều năm như vậy, Phương Chính vẫn cứ hỏi rằng vì sao cha mẹ lại không cần hắn nữa. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Họ ghét bỏ hắn ư? Hay là họ gặp phải nguy hiểm? Đáng tiếc, hỏi có nhiều cũng không có đáp án.

Nhưng mà hôm nay, hắn bỗng nhiên thấy được một hình ảnh, mặc dù mơ hồ, nhưng hắn chắc chắn đó là thật! Hoàn toàn có một nam một nữ bỏ hắn lại. Bởi vì Quỳ Ngưu trống trận đã đào lên ký ức còn nhỏ, hiện ra cho hắn nhìn! Không có xảy ra bất cứ chuyện gì, hắn bị ném bỏ! Bị cha mẹ ruột vứt bỏ!

Giờ khắc này, hơn mười năm tưởng niệm, hơn mười năm khát vọng, vẽ cho mình một giấc mơ hơn mười năm, trong nháy mắt bị nát tan! Một cơn lửa giận vọt ra!

- A!

Phương Chính gầm thét, lại đánh trống một cái!

Vẫn hình ảnh vứt bỏ hắn,

Chỉ là lại rõ ràng hơn chút, còn có thể nghe được có người đang nói chuyện:

- Bỏ đi...

- Không!

Phương Chính rống to lên, nước mắt tràn ngươi, hắn muốn hô, hắn muốn gọi, hắn muốn hai người kia xoay người lại, dẫn hắn đi! Hắn không nên bị vứt bỏ! Hắn muốn về nhà! Hắn muốn có cha mẹ! Vô tận ủy khuất, vô tận thống khổ được trào ra, hắn khóc!

Tiếng thứ ba như là trận bão!

Tiếng trống Quỳ Ngưu chiến này khác với loại khác, kia thì trong đại khí bàng bạc lộ ra chính khí, mà đây lại như là từng tiếng sấm nổ đùng đoàng, hung thú gào thét, oán linh thét lên! Thanh âm chói tai, khó nghe, như muốn xé nát!

Rơi vào tai Phương Chính lại như là một đôi bàn tay tràn ngập ma tính chui vào lòng hắn, đào lên tất cả thống khổ hắn giấu sâu trong nội tâm để giày vò!

Bức hình thứ hai xuất hiện, là Nhất Chỉ thiền sư buông tay rời đi!

- Phương...

Nhưng mà, Nhất Chỉ thiền sư, Phương Chính lại nghe không rõ, hắn mơ hồ nhìn không rõ, nghe không rõ, nhưng nỗi đau mất đi người thân nhất lại làm cho hắn đau thấu tim gan!

Không có cha mẹ, chỉ có lão tăng như cha mẹ làm bạn, kết quả ông cũng đi, trong lúc nhất thời, trời đất bao la lại tìm không thấy một mái nhà thuộc về riêng mình. Trời đất bao la, lại không có một người thân nào, đưa mắt không quen, tứ hải đều cô độc, tịch mịch xông lên đầu, đau nhức!

Tiếng thứ tư, thứ năm, tiếng trống càng ngày càng cuồng bạo, càng ngày càng điên cuồng! Nhưng mà tiếng trống táo bạo ấy ra khỏi lầu canh lại trở nên bình hòa, vẫn có chút táo bạo, cuồng bạo! Nghe thấy mà Hầu tử, con sóc, Độc Lang, Hồng Hài Nhi cũng trở nên nóng nảy, trong lòng có mèo cào, lại không biết làm thế nào. Rất táo bạo, muốn làm vài việc gì đó để xả ra.

Hồng Hài Nhi là Yêu Vương, lập tức cảnh giác, kêu lên:

- Tịnh Chân sư huynh, ngơ ngẩn gì đấy? Còn không gõ chuông?

Hầu tử lúc này mới tỉnh táo, cắn răng một cái, thôi động Chung Chùy, gõ thật mạnh!

Coong!

Một tiếng chuông du dương, cổ phác, đại khí vang lên!

Trong nháy mắt đó, Hồng Hài Nhi như thấy được trong chùa vang lên Phạn âm thanh xướng! Cho tới nay cây Bồ Đề bị xem như cảnh quan cũng không gió mà bay, sàn sạt rung rung, giữa lá cây có Phật quang, nguyện lực bay ra!

Hồng Hài Nhi giật mình nói.

- Khá lắm, nguyện lực của cả chùa đều bị nó hấp thu! Thảo nào trong tự viện không cảm giác được nhiều nguyện lực ngưng tụ. Mình còn tưởng rằng là bị Phật tượng hấp thu cơ chứ, hóa ra là nó!

Kia nguyện lực, phật khí nương theo tiếng chuông bay ra, sau đó khuếch tán trong Phạn âm, cả ngôi chùa trở nên vô cùng tường hòa, cảm xúc phiền não cũng bị quét sạch sành sanh!

Trong lầu canh, Phương Chính đang đánh trống, trong mắt vẫn là hình ảnh Nhất Chỉ thiền sư sắp chết, đau muốn móc cả tim ra để vỗ về, phảng phất chỉ có như thế mới có thể giảm đi nỗi đau đớn.

Đúng lúc này, một tiếng chuông bỗng nhiên vang lên, đại khí bàng bạc mang theo vô tận nguyện lực, phật khí tràn vào!

Trong nháy mắt đó, Phương Chính khôi phục thính lực, con mắt trở nên tinh tường, cảnh tượng không còn mơ hồ, hắn rốt cục nhìn rõ ràng hết thảy!

- Phương Chính, về sau con làm chuyện gì, đều phải ngẫm lại tên của chính con.

Đây là lời Nhất Chỉ thiền sư nói sau cùng.

Phương Chính nghe được câu này, trong đầu hiện ra lúc trước hắn hỏi vì sao Nhất Chỉ thiền sư lại đặt cho hắn một cái tên không hay như thế và ông đã trả lời.

- Ồ? Con cảm thấy Phương Chính không hay? Vậy tên gì mới hay?

Nhất Chỉ thiền sư hỏi lại.

Phương Chính ngồi trên tảng đá, ngửa đầu nhìn trời nói:

- Phương Ngạo Thiên thì sao ạ? Cảm giác siêu giỏi luôn...

Nhất Chỉ thiền sư hỏi.

- Ha ha... Ngạo Thiên? Khinh thường thương thiên? Thế nhưng tại sao con lại muốn khinh thường thương thiên đâu?

Phương Chính không phục bĩu môi.

- Con nghe người ta nói, thiên địa bất nhân coi vạn vật là chó cỏ, họ coi chúng ta là heo chó, đương nhiên con phải khinh thường rồi. Con không thích làm heo chó...

Nhất Chỉ thiền sư cười lắc đầu nói:

- Con đó, cho con đến trường là để con học tập, nhưng sao học lại chỉ học một nửa? Trước kia con nói rượu thịt xuyên ruột qua, Phật Tổ ngồi trong lòng. Chỉ là một câu bị người ta chỉ ra nửa câu sai lầm, bây giờ còn nói lời này, haiz... Phương Chính à, về sau người khác nói con phải học cách xác minh, đừng mù quáng tin tưởng, nếu không sẽ đi sai đường, không có chỗ tốt gì.

Phương Chính ngạc nhiên.

- Sư phụ, ý gì ạ? Chẳng lẽ thiên địa bất nhân coi vạn vật là chó cỏ cũng là sai?

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right