Chương 509: Như Thế Nào Là Phương Chính
Nhất Chỉ thiền sư gật đầu nói:
- Lời này không sai, nhưng con hiểu sai. Lời này xuất từ đệ ngũ chương, hắn nói là: Thiên địa có nhân tâm, nảy sinh vạn vật; Lão Tử thì nói thiên địa không quan trọng con người, cũng không quan trọng không phải người. Thiên địa sinh vạn vật, cũng không muốn lấy thù lao. Thiên địa nhìn vạn vật như con chó vứt bỏ ngọn cỏ, cũng không có đối xử đặc biệt với con người chênh lệch với vạn vật khác. Nói đúng là, trong mắt thiên địa thế gian vạn vật là ngang hàng, không có cao thấp, sang hèn, chính tà, ưu khuyết. Thiên địa cũng không lấy quan điểm mọi người cho rằng tốt là tốt, ác là ác, nhân tính sẽ tự mang thiện ác, không thể trở thành giá trị quan thiên địa phổ thế. Cho nên, thiên địa người ta cũng không bắt nạt con mà còn sáng tạo ra con, thậm chí thành toàn con mà không đòi hồi báo. Tại sao con lại muốn đi khinh thường hắn? Con làm như thế chẳng phải là lấy oán trả ơn? Phụ mẫu sinh ra con, con lại khinh thường phụ mẫu ư?
Phương Chính lập tức không phản bác được...
Nhất Chỉ thiền sư hiền hòa vuốt ve đầu Phương Chính, nói.
- Phương Chính, vi sư cho con cái tên này, phương phương chính chính, không xuất sắc, nhưng cũng không bình thường, trung dung mà chính. Vi sư không quá áp đặt cho con, chỉ muốn chờ con trưởng thành, làm gì cũng có thể phương phương chính chính làm người, làm việc. Gặp phải bất cứ chuyện gì đều phải hỏi bản thân con, chuyện này có thể làm không, phải làm không, bắt buộc phải làm không. Tâm chính, thân chính, nhân chính, phương vị Phương Chính! Có lẽ tên của con không xuất sắc, lại là toàn bộ kỳ vọng của vi sư.
Phương Chính thì nghe cái hiểu cái không...
Nhưng tại thời khắc này, Phương Chính nhớ lại, như được tuôn trào, phiền muộn trong lòng bị xuyên thủng!
Phương Chính nhìn những tâm tình giận, hận, buồn, đau không ngừng vặn vẹo biến hóa, lại xuất hiện hình ảnh cha mẹ vứt bỏ hắn. Nhưng trên mặt hắn lại không còn sự dữ tợn trước đó mà chỉ thản nhiên nhìn.
Trong thức hải, Phương Chính chắp tay trước ngực, nhìn trên bầu trời tâm tình tiêu cực không ngừng biến hóa, khẽ mỉm cười nói:
- Mặc dù thuở nhỏ bần tăng không có cha mẹ, cũng khát vọng có được phụ mẫu nhưng điều bần tăng khát vọng chỉ là tình yêu không trọn vẹn ấy. Nếu nhìn từ một góc độ khác, bởi vì không có tình yêu của cha mẹ mà bần tăng lại được nhiều người yêu mến, tính ra thì cả thôn sợ không có bất kỳ một đứa trẻ nào có thể hơn bần tăng! Vì sao khi còn bé bần tăng có thể được coi như vua lũ trẻ? Không phải vì bần tăng khỏe, bởi vì không cần biết bạn nào đánh nhau với bần tăng dù thắng dù thua thì cha mẹ bạn ấy đều sẽ đánh bạn ấy! Họ còn kéo bần tăng dỗ dành, lén cho bần tăng các loại thức ăn ngon. Lúc ấy bọn trẻ đều nói, bần tăng mới là con ruột còn họ đều nhặt từ thùng rác... Ở trên núi tình yêu của Nhất Chỉ thiền sư đã là trên hết... Người khác đều chỉ một cha mẹ còn bần tăng lại có được nhiều cha mẹ như vậy, sao bần tăng còn phải oán hận chứ? Nếu muốn nói có cũng chỉ là tiếc nuối mà thôi. Tiếc nuối vì cuộc đời bần tăng lại thiếu một người thân chung dòng máu. Nhưng đó mới là cuộc đời, vì không như ý mới trở nên đặc sắc, đại đạo vì khuyết hiếu mà trở nên biến hóa vô tận, đặc sắc tuyệt luân; thế giới bởi vì có thiếu mới có động lực sáng tạo, đặc sắc. Bắt buộc phải thiếu nên bần tăng thiếu, cũng chỉ vậy mà thôi! Cảm ơn ngươi đã cho bần tăng thấy được khuyết điểm trong lòng, trước kia bần tăng không nhìn không phải không dám đối mặt, mà là...
Nói đến đây, Phương Chính nở nụ cười khổ, thở dài nói:
- Vậy mà bần tăng lại quên đi chuyện này...
Không sai, Phương Chính quên, nếu như trước kia hắn còn muốn có cha mẹ nhưng lớn lên dần, có hệ thống, nghiên cứu Phật pháp ngày đêm, bên người lại có bốn đệ tử làm bạn, tháng ngày đã vô cùng thoải mái và phong phú, thời gian đâu suy nghĩ thứ kia?
- Hôm nay ngươi dẫn bần tăng nhìn lại một lần, thể nghiệm chua xót đắng cay của cuộc đời, cảm giác này... cũng được lắm. Nhưng cũng chỉ vậy mà thôi, vất vả rồi, tan đi.
Phương Chính nói xong, hít sâu một hơi, cao giọng tụng kinh! Một luồng Phật quang xé nát bóng tối, bay lên thiên khung thức hải!
Phương Chính đang nhắm mắt, đột nhiên mở ra, trước mặt chỉ có một cái trống to đen nhánh, cổ phác, không thấy dữ tợn nữa! Đồng thời, hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng ôn hòa đi vào trong cơ thể, hội tụ trong gáy, cả người trở nên tỉnh táo, suy nghĩ cũng nhanh như thiểm điện, cơ thể như được gột rửa, vô cùng dễ chịu!
Phương Chính biết, đây là phật khí nhập thể đang gột rửa toàn thân hắn! Hắn vận chuyển theo bản năng, những năng lượng kia đi theo Thai Tức kinh, hắn có thể cảm nhận được cơ thể mình thay đổi một cách kinh người, nhưng là cụ thể là như thế nào thì hắn cũng không rõ.
Phương Chính vẫn đánh trống, bên kia Hầu tử vẫn gõ chuông.
Tiếng chuông, tiếng trống làm bạn với nhau, một hùng vĩ uy nghiêm thần thánh, lại dẫn thiền ý ở trong; một hung ác, mang theo dụ hoặc, dường như muốn móc hết nội tâm con người! Hai tiếng va chạm, triệt tiêu, ngôi chùa như miếng bọt biển bị nghiền ép, đụng một cái liền gạt ra một tia nguyện lực chúng sinh, phật khí, dung nhập trong thanh âm rồi khuếch tán.
Đáng tiếc nguyện lực, phật khí trong Nhất Chỉ tự vẫn là quá ít, khuếch trương không được bao xa, tối đa cũng chỉ bao trùm đỉnh núi Nhất Chỉ sơn mà thôi. Xa hơn nữa thì bất lực...
Cho dù như thế, động thực vật đỉnh núi cũng đã nhận được lợi ích to lớn, thực vật càng sinh tưởng, tốt tươi, chim tước càng hoạt bát, linh động. Cả ngọn núi như được thanh âm này kích thích sự sống, cho dù là núi đá cũng cho người ta một cảm giác tươi trẻ. Đương nhiên, tảng đá chung quy là tảng đá, vẫn là vật chết, chỉ là thay đổi về mặt cảm giác mà thôi.
Người dưới núi, mặc dù không được phật khí, nguyện lực tẩy lễ nhưng cũng bị tiếng trống gợn lên phiền muộn... Nhưng khi chuông tiếng vang lên cảm giác phiền muộn đó bị loại trừ, họ thoải mái như là giữa hè đi trong sa mạc uống được một ngụm nước đá trôi qua cuống họng, thoải mái lật trời!
Họ không biết, hiệu quả Quỳ Ngưu trống trận là đào móc tâm tình tiêu cực, Vĩnh Lạc chuông thì loại trừ tâm tình tiêu cực, một cái đào, một cái loại trừ, thời gian ngắn nhìn không ra hiệu quả, thời gian dài người thường nghe thần chung mộ cổ sẽ càng ngày càng ít phiền não, gặp bất cứ chuyện gì đều sẽ khoái hoạt, tích cực suy nghĩ vấn đề. Vì mọi người suy nghĩ, ở chung càng hòa thuận, xã hội cũng sẽ càng hài hòa.
Một số năm sau, toàn bộ Tùng Vũ huyện đều quang vinh thành cả nước huyện đạo đức điển hình... Nơi này có tiếng là có nhiều người tốt!
Nhưng đó là nói sau, trước mắt theo tiết tấu Phương Chính đánh trống một trăm linh tám lần!
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~