Chương 510: Khách Không Mời Mà Đế

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,961 lượt đọc

Chương 510: Khách Không Mời Mà Đế

Khi Phương Chính buông dùi trống chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng, cả người như sắp phi thăng, hắn ha ha cười nói:

- Thoải mái!

Một bên khác, Hầu tử cũng như thế.

Mặc dù nó gõ Vĩnh Lạc chuông nhưng vẫn phải đối kháng Quỳ Ngưu trống trận, nó cũng phải nỗ lực vượt qua tâm tình tiêu cực trong lòng. Chiến đấu lâu như vậy, được Vĩnh Lạc chuông trợ giúp mà chém giết vô số tà niệm, Hầu tử cảm giác mình không phải Hầu tử mà là Hầu tử vương... Thoải mái kêu loạn xạ.

Phía dưới Hồng Hài Nhi, Độc Lang, con sóc mặc dù cũng được nhận ích lợi nhưng ít hơn rất nhiều, cảm thụ cũng không sâu sắc bằng. Cho dù như thế tiếng trống kia như sấm, tiếng chuông như rồng gầm, nương theo cùng một chỗ vẫn rung động lòng người! Chỉ tính về mặt thính giác cũng là một loại hưởng thụ khó tả.

Con sóc không cam lòng kêu lên.

- Sư phụ, xong rồi ạ? Con còn chưa nghe đủ mà.

- Đúng đấy, mặc dù tiếng trống khó nghe còn khiến người ta buồn nôn nhưng nương theo tiếng chuông lại cảm giác thật tuyệt. Giống như hai tay tuyệt thế đánh đỡ nhau, nhẹ nhàng vui vẻ, thoải mái không muốn ngừng.

Độc Lang cũng nói. Nó không biết cao thủ kia chính là thiện cùng ác trong lòng mình, thiện thắng ác bại nên tự nhiên sảng khoái rồi...

Hồng Hài Nhi nói:

- Sư phụ, cảm giác này thoải mái thật, người gõ một tiếng nữa đi?

Phương Chính nói.

- Thần chung mộ cổ, gõ đúng lúc, quá thì không được. Đây là quy củ, mà Tịnh Pháp, về sau con hãy ở dưới lầu trống, không cho phép bất kỳ ai leo lên lầu canh. Hiểu chưa?

- Cái gì? Bảo con trông con trâu kia ạ?!

Độc Lang giật nảy mình, chân run run! Nó đã lên lầu canh, cái trống quá dọa lang...

Phương Chính cười mắng:

- Nhìn dáng vẻ nhát gan của con kìa, lá gan nhỏ như vậy làm sao thành hộ pháp Nhất Chỉ tự? Nếu con không làm được, vi sư đi tìm con sói khác qua thử nhé?

Độc Lang nghe xong thì vội vàng, nó bị lũ sói ép buộc ra, cũng không muốn quay về đường xưa nên nhanh chóng kêu lên:

- Sư phụ, kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ!

Phương Chính bất đắc dĩ cười cười. Hắn rất yên tâm về Độc Lang, mặc dù bình thường nó có hơi ngốc nhưng khi giao nhiệm vụ nó đều có thể hoàn thành rất tốt, đây là một thằng nhóc nhìn thì ngu ngơ nhưng nội tâm lại rất chăm chú. Chí ít, hắn cảm thấy nó đáng tin cậy hơn Hồng Hài Nhi!

Gõ chuông đánh trống kết thúc, Phương Chính đi tắm nước lạnh, thần thanh khí sảng.

Đúng lúc này...

Hệ thống bỗng nhiên mở miệng hỏi.

- Nghĩ kỹ chưa? Hiện tại rút thưởng không? Ngươi đã góp được một đống lớn công đức.

Phương Chính nghĩ nghĩ, nói:

- Hiện tại vật phẩm rút được đại khái là cấp độ nào?

Hệ thống nói.

- Cũng khó mà nói, nhưng nói tóm lại, tuyệt đối là đồ tốt!

Phương Chính liếm môi một cái, nhịn lâu như vậy thật sự cũng khó nhịn. Hắn đã biết ưu điểm của chung cổ, cũng thể nghiệm qua, vậy đồ của hắn thì sao? Càng nghĩ càng kích động, cuối cùng hắn nói:

- Tạm thời không rút!

- Ha ha, hật đúng là kiên nhẫn. Được, tùy ngươi.

Hệ thống nói xong, liền biến mất.

Phương Chính nhẹ nhàng thở ra, nói thật dụ hoặc cỡ này muốn nhịn xuống thật không phải khó ở mức bình thường. Nhưng hắn hiểu rõ, hiện tại mình không thiếu cái gì, đã không thiếu làm gì phải vội vã rút thưởng? Tích lũy một món lớn tốt biết bao nhiêu!

Nghĩ thế Phương Chính xoay người, ngủ sâu. Đấu tranh trong thế giới tinh thần mỏi mệt hơn cả tu luyện, mặc dù giải thoát ra rất thoải mái, nhưng là tâm linh vẫn mệt mỏi.

Phương Chính ngủ thẳng tới ngày thứ hai...

Thứ hai mỗi ngày, Phương Chính và Hầu tử đúng chỗ, đoán chắc canh giờ, gõ chuông đánh trống!

Tâm ma bị trừ đi, lần này gõ trống hắn không có gánh nặng trong lòng, cũng không khó chịu, ma tính bên trong trống vẫn có ý đồ làm ảnh hưởng, hắn thì niệm "Kim Cương Kinh", cùng kiên định, tâm cảnh lại tăng lên, cả người như thăng hoa. Cảm giác vô cùng tốt...

- Cái trống này quả nhiên là thứ tốt! Ha ha...

Phương Chính giờ mới hiểu vì sao lúc trước hệ thống lại nói: Trời xui đất khiến, có lẽ là cơ duyên?

Đúng là cơ duyên, cơ duyên to lớn!

Phương Chính không thiếu đồ vật tràn ngập phật tính, có ở xung quanh chùa, thiên địa thanh minh, thế nhưng là nước quá trong ắt không có cá, không có ma tính hắn căn bản không biết phát triển bản thân thêm thế nào nữa. Cố gắng tiến lên một bước, cần không phải phật tính, mà là đào móc ma tính!

Quỳ Ngưu trống trận này vừa vặn đền bù khuyết điểm ấy.

- Thiên địa có thiếu, đại đạo bỏ chạy số một, Quỳ Ngưu trống trận chính là "số một" chạy trốn của Nhất Chỉ tự. Có thiếu mới tròn đầy, có khả năng tiến bộ, không thiếu sót ngược lại thành bại, tự khóa góc chết.

Phương Chính cảm thán nói.

Trời còn chưa sáng, trước khi tiếng chung cổ vang lên, bên trong Tùng Vũ huyện, một xe MiniBus chậm rãi đi.

Lái xe là một bác hơn năm mươi tuổi, nếp nhăn đầy mặt, nhưng sắc mặt khỏe khắn, hiển nhiên có sức khỏe tốt, khí huyết đủ, con mắt sáng loáng như mắt ưng. Bác cầm tay lái, tay hơi mở ra có thể nhìn thấy vết chai thật dày.

Bác ăn mặc cũng kỳ lạ, một thân đường trang, trên cổ đeo một chuỗi phật châu lớn nhưng lại không có cảm giác thiền ý mà lại là lăng lệ.

Ngồi kế bên là một người thanh niên, hai chân đặt phía trước, dựa vào ghế, vừa nhìn bên ngoài vừa cười nói:

- Bác Đạt, bác chắc chắn bên trong Thông Thiên sơn mạch có bảo bối? Chúng ta đi rất xa đừng có đi một chuyến tay không.

- Chắc chắn cái rắm, nhìn bản đồ vệ tinh thì có thể nhìn ra cái gì? Tuy nhiên xem từ hướng sơn mạch thì hẳn là có bảo bối. Đến nơi, nhìn kỹ hẵng nói. Nếu không có gì chúng ta coi như du lịch.

Ông bác nói rất to, mới mở miệng đã đầy mùi thuốc súng.

Ngồi phía sau là một cô gái cười nói:

- Chương Tử, bác Đạt có tiếng Hỏa Nhãn Kim Tinh trong nghề, bác nói có, tám phần là có.

Chương Tử cười nói.

- Em chỉ nói thôi, nếu không tin bác Đạt thì em đến làm gì. Đi theo bác Đạt có thịt ăn, lời này em thuộc lòng từ nhỏ đến lớn.

Đạt thúc cười xòa:

- Nếu không phải vì bố mày, mày đòi theo được bác chắc? Cửa còn không có! Anh Tử, chú chuẩn bị xong hết chưa.

- Ơ!

Ngồi trên Anh Tử là một tên ông chú hơn bốn mươi tuổi mặc áo thun, quần cộc, chú ta mặt vuông chữ điền, có nét chất phác, con mắt hẹp dài luôn luôn híp mắt, không nhìn kỹ, sẽ không nhìn thấy con ngươi ở đâu. Anh Tử, dùng sức lên tiếng, biểu thị tất cả đã được chuẩn bị thỏa đáng.

Bác Đạt mới nói:

- Giỏi lắm, đến đâu chú cũng có thể chuẩn bị xong xuôi.

Vừa dứt lời, tiếng chuông tiếng trống vang lên, tiếng trống ù ù, tiếng chuông đương đương cũng không chói tai, lại làm cho tâm thần người ta phải chấn động!

Chương Tử đang buồn ngủ, chỉ cảm thấy đầu óc ngơ ngơ ngác ngác trở nên tỉnh táo, kinh ngạc nói:

- Ha ha, đây là trống, chuông nào? Nghe thật dễ cmn chịu!

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right