Chương 511: Trộm Mộ
Anh Tử cũng nói:
-Đúng vậy, tiếng trống tuy rằng có chút chỗ khiến người ta cảm thấy tâm trạng bức bối, nhưng tiếng chuông vừa vang lên, tất cả bức bối vừa nãy, thật giống như... Thật giống như...
-Thật giống như một đống phân bị tắc, rặn mãi không ra, tiếng trống kia chính là thứ mở đường, lập tức phun ra toàn bộ, còn tiếng chuông nọ chính là giấy chùi đít, kéo lấy, lau khô, mát mẻ thông thoáng vô cùng.
Chương Tử xen mồm nói.
Két! -- tiếng thắng xe chói tai vang lên, chiếc Minibus bỗng nhiên dừng sát ở ven đường.
-Chú, chú điên rồi hả? Phanh gấp sẽ chết người đó!
Chương Tử kêu lên.
-Dẫm chân phanh lại là mày mất mạng, thế thì còn cần đến mày làm cái quái gì? Xuống xe!
Chú Đạt nói.
-A... A? Xuống xe? Còn chưa tới nơi mà?
Chương Tử hỏi.
-Chúc mừng mày, mày đã thật sự làm tao ghê tởm rồi. Tuy rằng lời nói của mày hết sức thô tục, nhưng vấn đề không nằm ở chỗ thô tục, mà là ở chỗ ghê tởm! Xuống xe!
Chú Đạt nhướng mày nói.
-Đừng... cháu chỉ là đang dùng phép so sánh thôi mà.
Chương Tử kêu lên đầy uất ức.
-Ha ha, Chương Tử, tính tình chú Đạt anh còn chưa rõ sao? Nói một không hai, bảo anh xuống xe thì anh phải xuống xe đi, ha ha...
Anh Tử cười to nói.
Chương Tử chẳng khác nào một con mèo chịu oan ức nhìn chú Đạt, kết quả chỉ đổi lấy một ánh mắt kiên định, cuối cùng đành ngoan ngoãn xuống xe.
Ngay sau đó, xe bắt đầu chạy, Chương Tử đứng bên đường cái cười khổ, nói:
-Mình đã trêu ai chọc ai kia chứ ...
Sau đó, Chương Tử bắt đầu chạy theo xe.
-Chú Đạt, thật sự để anh ta chạy như vậy ư?
Anh Tử có chút đau lòng cho Chương Tử.
Chú Đạt hậm hực nói:
-Người trẻ tuổi, chạy một hồi rất có lợi cho thân thể.
-Chú Đạt, hôm nay chúng ta vào núi luôn hả?
Anh Tử hỏi.
-Vào núi? Trước tiên khoan đi đã.
Chú Đạt ngẩng đầu nhìn về phía có tiếng chuông, tiếng trống vang lên, nói:
-Tiếng chuông này hùng hồn mạnh mẽ, mang theo cảm giác tang thương cổ xưa, hẳn là vật đã có từ lâu đời. Còn tiếng trống nọ, uy mãnh bá đạo, cũng không phải thứ đồ vật tầm thường. Đi xem hai thứ bảo bối này trước rồi hẵng vào núi cũng không muộn.
-Chú Đạt, chẳng lẽ chú định... Chúng ta là dân trộm mộ, chứ có phải phường trộm cắp vặt đâu.
Anh Tử nói.
-Dân trộm mộ cái chó má gì chứ, trộm người chết hay trộm người sống, có cái gì khác nhau? Đều là trộm cả! Nếu đã đều là trộm, có xuống tay hay không, đều phụ thuộc vào bảo bối có đáng giá hay không.
Chú Đạt không cho là đúng nói.
Anh Tử ngạc nhiên, lời này tuy rằng thực sự khốn kiếp, nhưng không thể không nói, dường như, nó quả thật chính là như vậy...
Gõ xong, Phương Chính bắt đầu thực thi bộ môn bắt buộc mỗi ngày, quét tước Phật đường. Hắn quét lá rụng, ăn cơm, sau đó mở cổng chùa, nghênh đón khách hành hương hôm nay.
Hiện giờ, Nhất Chỉ tự đã sớm không còn là ngôi chùa vô danh không ai biết đến như trước kia, nhờ vào hiệu ứng Hàn Trúc, hiệu ứng Vĩnh Nhạc đại chung không ngừng sinh sôi, cùng với việc có người lên tục tới cầu mong con cái, được hoài thai sinh con. Hơn nữa, mấy lần lên mạng đọc được lời đồn, cái gì mà nhất độ vĩ giang, cái gì mà bối cảnh tuyệt vời cho điện ảnh, người tới núi Nhất Chỉ bái Phật càng ngày càng nhiều.
Đương nhiên, nguyên nhân chân chính khiến người ta ghé tới nơi đây càng lúc càng nhiều, là vì chùa này ngoại trừ Phương Chính ra, còn có mấy con vật hết sức đáng yêu!
Ba con động vật, Độc Lang cao lớn uy mãnh, nhưng lại phúc hậu vô hại, người ta chụp ảnh nó còn hăng hái nhiệt tình hơn chụp ảnh hổ trong vườn bách thú nhiều.
Sóc ngáo ngơ, nhìn thấy người là chắp tay trước ngực chào hỏi, ngẫu nhiên còn sẽ đưa cho khách hành hương một ít hạt thông, trong lúc nhất thời thu hút vô số fan hâm mộ.
Con khỉ tuy rằng cả ngày là bộ dáng thành thục lão luyện, ăn mặc thì giống hệt con người, nhưng ở trong mắt mọi người, đây là một con khỉ biết bắt chước, mỗi một động tác đều giống y một người thực thụ, cực kỳ vui mắt.
Còn Hồng Hài Nhi?
Thằng nhóc trên đầu còn để tóc trái đào, lúc trước hay mặc yếm, lõa mông chạy khắp nơi, bây giờ mặc quần áo tiểu hòa thượng, trông càng đáng yêu. Thế nhưng, tính tình chính là không được tốt cho lắm, thường xuyên chưa gì đã trừng mắt nhìn người khác, còn hay bảo, đem ai đó đi hầm nấu, chả khác nào một tiểu Yêu Vương... Kết quả, đương nhiên không ai thèm xem nó là Yêu Vương, đều xem nó là một thằng nhóc ngốc manh đáng yêu, chẳng những hù người ta không xong, còn hút được bao nhiêu là fans.
Đến nỗi trụ trì như Phương Chính, thiếu niên mặt trời, một thân tăng y trắng tinh, vừa đứng ở chỗ kia thôi đã đủ để người ta nhìn mà thấy thoải mái. Mỹ nữ đẹp mắt, soái ca cũng sẽ y như vậy, đặc biệt là cái loại hòai thượng thoạt nhìn đã thấy sạch sẽ từ tâm đến thân này, chẳng khác nào như đang tắm mình trong gió xuân.
Hơn nữa, Nhất Chỉ tự không có nhiều quy củ, cũng không có khoảng tiêu phí biến tướng nào, hết thảy tất cả đều tỏa ra một cảm giác an tĩnh hài hòa, không tranh chẳng đoạt với thế gian, không dính lấy chút mùi kim tiền, chính là một kiểu chùa nguyên thủy. Khiến người ta sau khi tới đây, cả thể xác và tinh thần đều được thả lỏng.
Kể từ đó, trên núi hằng ngày ngoại trừ đến để bái Phật ra, thì chính là mang con nít lên núi dạo vườn bách thú, xem soái ca...
Tóm lại, Nhất Chỉ tự càng ngày càng náo nhiệt.
Đối với loại hiện tượng này, Phương Chính chỉ mỗi ngày đứng ở dưới gốc cây Bồ Đề, nhìn này đó khách hành hương tới lui. Mỗi khi tiếp nhận lời chào hỏi của mọi người, hắn đều đáp lễ lại, cũng đồng thời mở ra thiên nhãn xem qua một lượt, nếu là ai có tai nạn gì đó, cũng thuận tay cứu người, vớt điểm công đức. Chẳng qua, những người thật sự gặp nguy hiểm cực kì ít, đã lâu như vậy, Phương Chính cũng không gặp được cái gì, nhiều nhất chỉ là một ít tai ương khó khăn nhỏ.
Đúng lúc này, ngoài cửa xuất hiện bốn người, Phương Chính nhướng mày, nhìn khách hành hương nhiều như vậy, Phương Chính đã sớm không còn là chú chim nhỏ mới ra ràng lúc trước nữa, nhãn lực đã có được mấy phần. Bốn người trước mắt kia, ba nam một nữ, trong mắt đều là ánh sáng sắc bén, lệ khí không nhỏ, hiển nhiên không phải thiện nam tín nữ gì. Mà loại người đó, ít khi có tín ngưỡng, cũng sẽ không tin bất cứ thứ gì.
Thế nhưng Phương Chính cũng không có ý định tiến đến tìm hiểu, hắn chỉ từ xa nhìn thoáng qua, sau đó lại tiếp tục xem kinh Phật.
- Chú Đạt, người xem cái chuông lớn kia kìa! Có vẻ không giống đồ cổ lắm, trông mới quá.
Anh Tử thấp giọng nói.
Chú Đạt ngửa đầu nhìn Vĩnh Nhạc đại chung, khẽ gật đầu nói:
-Mặc kệ có phải là đồ cổ hay không, chuông lớn thế này, e là cái lớn nhất thế giới. Nếu nó có chút cũ kỹ, thì chính là báu vật vô giá, giá trị không thể tính được đâu.
-Trời!
Anh Tử, Chương Tử xuýt xoa.
Lúc này, người câm lấy ra một cái kính viễn vọng nhìn về phía Vĩnh Nhạc đại chung, sau đó ú ớ hai câu.
Anh Tử và Chương Tử đều không hiểu ra làm sao, không rõ người câm đang nói cái gì.
Chú Đạt nói:
-Hắn nói, công nghệ làm nên cái chuông này vô cùng tốt, vô cùng tinh vi, cho dù là đồ hiện đại, giá trị của nó cũng cao tới dọa người. So với tất cả đồ vật mà chúng ta kiếm được từ trước đến giờ, nó đáng giá hơn nhiều!
-Cái gì?!
Anh Tử cùng Chương Tử thực sự hoảng sợ, thứ này nếu là xuất hiện ở những cổ tháp ngàn năm hoặc chùa chiền lớn, bọn họ còn hơi có thể tiếp thu một chút. Xuất hiện ở viện bảo tàng cấp quốc gia cũng có thể, cho dù là lăng tẩm đế vương cũng thật bình thường. Thế nhưng ở một ngọn núi hoang sơ nghèo nàn như vậy, một ngôi chùa nhỏ xíu trên núi như cậy, lại có thể có được một món đồ đáng giá như vậy, quả thực không thể tưởng tượng nổi!
Chương Tử tham lam nói:
-Chú Đạt, chúng ta...
-Đừng nóng vội, đi lên nhìn xem.
Nói xong, chú Đạt đi về phía Vĩnh Nhạc đại chung, lúc hắn sắp đi lên gác chuông, bỗng dưng hoa mắt, cửa gác vốn đang trống không, đột nhiên xuất hiện một con sói lông bạc lớn, con sói ngáp một cái, ra vẻ chán muốn chết nhìn bọn họ, đứng chặn ở cửa không hề có ý tránh đường.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~