Chương 512: Tôi Có Tư Thế Khinh Bỉ Độc Đáo

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,707 lượt đọc

Chương 512: Tôi Có Tư Thế Khinh Bỉ Độc Đáo

- Đây là sói ư? Sao có thể lớn như vậy?!.

Chương Tử hô lên đầy kinh ngạc.

-Thật sự là sói, xem chủng loại, hẳn là sói vùng Đông Bắc, nhưng con này lại không giống với sói Đông Bắc cho lắm...

Chú Đạt nói.

-Có thể không giống nhau sao, nhìn con này đi, sói hoang Bắc Mỹ lớn nhất thế giới cũng không có to như thế này.

Anh Tử khiếp sợ nói.

-Ô ô...

Người câm ú ớ.

Chú Đạt nói:

-Người câm nói, con sói này vốn đang ngồi trên lầu canh ở bên kia. Đột nhiên vọt tới trước mặt chúng ta, tốc độ của con sói này rất nhanh.

-Chú Đạt, chú câm mới ú ớ có mấy tiếng, sao chú có thể nghe ra được nhiều ý như vậy?

Anh Tử tò mò hỏi.

-Kỳ thật hắn chưa hề nói bất cứ điều gì, hắn phát âm chỉ là muốn nhắc nhở tôi hắn muốn biểu đạt ý tứ. Ở chung với nhau vài thập niên, hắn có ý tưởng nào, chỉ cần một ánh mắt thôi là tôi đã có thể hiểu rõ. Không có gì kỳ quái cả... Con vật trước mắt này, tựa hồ không quá muốn cho chúng ta đi lên.

Chú Đạt không cho là đúng nói.

-Không phải đâu, gác chuông nơi cửa chùa lại không cho người ta đi lên? Chùa này không cấp thấp đến vậy chứ. Ở chùa khác, đều cho khách hành hương lên đánh chuông cầu phúc.

Chương Tử nói.

-Chú Đạt, kia... hiện tại làm sao?

Anh Tử hỏi.

Chú Đạt lắc đầu đáp:

-Đi thôi, vào trong chùa xem một chút.

Anh Tử và Chương Tử tuy rằng có chút không cam lòng, thế nhưng chú Đạt và người câm đều đã đi rồi, hai người cũng chỉ có thể đi theo. Chương Tử còn hung ác trừng mắt liếc Độc Lang một cái, kết quả Độc Lang trừng ngược lại hắn, còn nhếch miệng, lộ ra răng nanh, Chương Tử sợ tới mức chạy biến, nói thầm:

-Con sói này quá tà môn rồi, giống như có thể xem hiểu ý mình vậy.

-Sói rất có linh tính, đừng trêu chọc nó. Một con sói lớn đến như thế, chúng ta lại tay không chẳng có gì, nếu thật sự chọc nó nổi điên, nói không chừng bị thương cũng là điều dễ xảy ra. Dù sao cũng là súc sinh, không hiểu tính người, gia chủ cũng sẽ bảo không quản được.

Chú Đạt nói.

Chương Tử liên tục gật đầu, không dám trêu chọc Độc Lang nữa.

Sau lưng, Độc Lang nằm trên mặt đất hướng về phía Chương Tử, thu lại bốn chân, cái đuôi dựng thẳng lên.

Chương Tử ngạc nhiên, tư thế này sao kỳ quái như vậy? Thoạt nhìn còn có chút quen mắt, hai phẩy bên trái, hai phẩy bên phải, ở giữa còn có... Mẹ nó!

Chương Tử trong nháy mắt đã hiểu được ý của Độc Lang, lập tức mắng to, lăn lộn giang hồ nhiều năm, thế mà lại bị một con sói xem thường!

-Chương Tử, làm sao vậy?

Anh Tử nghe được Chương Tử mắng chửi người, hỏi.

Chương Tử nói:

-Con sói chết tiệt này mắng tôi!

Anh Tử nghe vậy bèn nhìn qua, chỉ thấy Độc Lang đã sớm lật người lại, nó nằm đó một cách lười biếng, vẻ mặt vô tội và thản nhiên.

Anh Tử cười khổ nói:

-Chương Tử, anh bị ngu hả? Một con sói, làm sao mà mắng được anh? Nó còn có thể mở miệng nói tiếng người ư?

-Nó giơ ngón giữa với tôi.

Chương Tử nói.

-Phốc... Xem ra đầu anh bị hỏng rồi, anh nói tôi nghe xem, móng vuốt nó như thế kia thì giơ ngón giữa kiểu gì?

Anh Tử bị chọc cười.

-Được rồi, muốn tán gái thì dùng chiêu khác đi, động não vào, cả ngày xài ba cái chiêu vô dụng này, mày bị làm cẩu độc thân cả đời là đáng lắm.

Chú Đạt quở mắng.

Vẻ mặt của Chương Tử lập tức trở nên oan uổng, hắn rất muốn nói: "Nó thật sự mắng tôi..." Đáng tiếc, hắn không dám nói lời này, giải thích không rõ, giải thích nhiều, sẽ thật sự bị xem là đồ tâm thần. Trên thực tế, Chương Tử cũng cảm thấy chính mình bị hoa mắt.

Anh Tử ra vẻ xem thường, hiển nhiên cực kì bất mãn với những gì chú Đạt nói,.

Nhóm người đi vào chùa, bỗng nhiên người câm giữ chặt chú Đạt lại, hắn chỉ vào cây Bồ Đề phía trước, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

Chú Đạt nhìn kỹ, kêu lên:

-Gặp quỷ rồi, một cây Bồ Đề sống nổi trên đỉnh núi Đông Bắc? Này... cái cây này không bị đông chết sao?

-Chú Đạt, đây thật sự là cây Bồ Đề sao?

Vẻ mặt Anh Tử và Chương Tử cũng là ngốc ra.

Chú Đạt nói:

-Tôi vào Nam ra Bắc cái gì mà chưa thấy qua, nhưng Bồ Đề mọc ở phương Bắc, quả thật chưa từng nhìn thấy. Nhìn đất kia kìa, đây là đất lâu năm, nhiều năm không được cuốc xới tạo mặt đất mới, hẳn là loại đất cực kỳ cũ. Không phải là loại mới, quả thật đã gặp quỷ, Bồ Đề đều có thể chịu rét như vậy sao?

-Có lẽ, chùa này vào mùa Đông mặc quần áo giữ ấm cho nó chăng?

Chương Tử nói.

-Cút đi! Giữ được trên người, nhưng không giữ được cho bộ rễ, mùa Đông tới, bộ rễ bị đông cứng, sống được cái rắm ấy. Quả thật toàn là đồ có giá trị, một cây Bồ Đề sống ở vùng Đông Bắc, chùa này tuy nhỏ, chuyện kinh ngạc lại không nhỏ chút nào.

Chú Đạt cảm thán nói.

-A Di Đà Phật, chắc thí chủ không phải là người địa phương?

Đúng lúc này, một tiếng Phật hiệu vang lên.

Lúc này chú Đạt mới chú ý tới, dưới cây Bồ Đề còn có một hòa thượng đang đứng, trông vị hòa thượng này ngươi thanh mục tú, đôi mắt rạng ngời, sáng như sao trời, cả người đứng ở chỗ kia liền khiến người ta cảm thấy trong lòng tươi sáng. Như thể tự thân hòa thượng sáng bừng lên vậy!

-Tiểu sư phụ có ánh mắt thật tốt, chúng tôi không phải là người địa phương, chúng tôi tới từ phương Nam. Nghe được tiếng chuông, tiếng trống bèn dấn bước vào đây, đã quấy rầy rồi.

Chú Đạt sau khi nhìn thấy Phương Chính, không hề tỏ ra ngang tàng mà là lễ phép mười phần. Thế nhưng ngạo khí tồn tại trong xương cốt khiến hắn không thể giống như những người khác, dùng tư thế hạ thấp đối diện với Phương Chính.

Phương Chính cũng không để bụng, chúng sinh vốn dĩ đều bình đẳng, hắn cũng không muốn làm kẻ hơn người làm gì, bèn cười nói:

-Sao có thể nói là quấy rầy được, cổng chùa rộng mờ, chào đón khách hành hương là chuyện đương nhiên.

-Đại sư, có một chuyện tôi không được rõ, liệu có thể hỏi hay không?

Chú Đạt nói.

Phương Chính nói:

-Thí chủ cứ việc hỏi.

-Tôi đã từng đi qua rất nhiều ngôi chùa, chùa khác cũng có chuông trống, thế nhưng, bọn họ đều là buổi sáng gõ chuông trước, sau đó mới gõ trống, rồi bắt đầu công phu. Buổi tối thì trước gõ trống sau gõ chuông, xong rồi tắt đèn nghỉ ngơi. Nhưng sao chùa của các người lại là trống chuông cùng đánh? Theo tôi được biết, trống chuông cùng đánh biểu thị cho việc chùa có chuyện khẩn cấp, chỉ có vậy mới có thể đánh như thế. Thế nhưng sau khi tôi tới đây, ngôi chùa hết sức an tĩnh, tựa hồ không xảy ra chuyện gì cả.

Chú Đạt nói.

Phương Chính ngạc nhiên, hắn có thể nói gì? Hắn có thể nói, lần đầu tiên gõ trống, quả thật định gõ trống trước, sau đó mới gõ chuông ư? Nhưng không thể làm được nha! Trống này nếu gõ 108 lần trước, phỏng chừng mọi người đều phải bị ghê tởm chết mất! Người trong chùa còn đỡ, người dưới chân núi phải làm sao bây giờ? Tuy rằng hệ thống nói, tiếng trống này đối với người dưới chân núi không có tác dụng nhiều lắm, nhưng đó là tiêu chuẩn của hệ thống. Phương Chính bảo sóc xuống núi nghe qua, tuy rằng hiệu quả thực sự rất nhỏ, nhưng gõ liên tục 108 lần, cũng đủ làm người bình thường khó chịu... Trong thời gian ngắn còn đỡ, thời gian dài, phỏng chừng cái lầu canh này của hắn sẽ bị hủy đi.

Hơn nữa, Phương Chính gõ trống cũng không thoải mái, nghênh diện ma tính ập đến, cũng không phải dễ dàng khắc chế như vậy. Không có tiếng chuông khắc chế, Phương Chính tự hỏi, gõ xong 108 lần kia, nói không chừng hắn cũng khó chịu đến độ muốn phun hết ra.

Cho nên, chuông trống cùng đánh, mới là phương pháp gõ của Nhất Chỉ tự.

Nhưng mà lời này hắn không thể nói ra...

-Chú Đạt, chùa nhỏ nơi sơn dã, phỏng chừng cũng không biết cái gì gọi là trống chiều chuông sớm, chẳng qua là thấy náo nhiệt thì bắt chước chút thôi.

Thấy Phương Chính không trả lời, Chương Tử nhịn không được nói ra.

Chú Đạt trừng mắt nhìn Chương Tử một cái, Chương Tử không dám hé răng nữa.

Phương Chính cười cười, chắp tay trước ngực:

-A Di Đà Phật.

Chú Đạt thấy Phương Chính như thế, cho rằng Phương Chính thật sự không hiểu cho nên mới làm như vậy, trong mắt cũng nổi lên ý coi khinh. Theo như hắn nói, hễ là chùa chính quy một chút, có người truyền thừa, thì những vấn đề cơ bản như thế này sao lại không hiểu? Nếu ngay cả điều này cũng không hiểu, thì chẳng khác nào một tên hòa thượng không thể niệm kinh văn cơ bản nhất, quả thực chính là người ngoài nghề trong cả người ngoài nghề.

"Xem ra đây cũng chả phải chùa chiền chính quy gì, sau lưng cũng chẳng có người truyền thừa. Nhế thế quả là một chuyện tốt..." Trong lòng chú Đạt có tính toán. Hắn hỏi mấy việc vặt này, cũng không phải là thật sự muốn hỏi, chẳng qua mấy câu kia chỉ để hắn tìm hiểu được cái mà hắn muốn biết mà thôi.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right