Chương 513: Cá Nhân Danh Dự Kiểu Mẫu

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 847 lượt đọc

Chương 513: Cá Nhân Danh Dự Kiểu Mẫu

- Đa tạ đại sư đã giáp đáp nghi vấn trong lòng tôi, đúng rồi, cái chuông kia nhìn rất khá, không biết là vị nào đã bỏ tiền ra quyên tặng? Qủa thực có thể thấy, người đó thật để tâm.

Chú Đạt cười nói.

Phương Chính nhìn vẻ mặt chân thành kia của chú Đạt, trong mắt lại đều là nét cười giả nhân giả nghĩa, bèn cười nói:

-Đó chẳng qua là một thứ đồ cũ kĩ, trước kia không lấy ra dùng, dạo gần đây mới treo lên thôi.

Phương Chính không thích nói dối, nhưng một vài lời ba phải nói sao cũng được thì vẫn không thành vấn đề. Chuông thật sự là đồ cũ, đặt ở Linh Sơn cũng chính là đồ cũ. Chảng qua hắn lược bớt vài lời mà thôi.

Đôi mắt chú Đạt lập tức trở nên sáng ngời, không phải đồ cổ, giá trị cũng không thấp, mà đã là đồ cổ, thì giá trị quả thật không thể tưởng tượng nổi! Hô hấp chú Đạt rõ ràng nhanh hơn một chút, sau đó hỏi:

-Đồ cũ? Cũ khoảng bao lâu?

-A Di Đà Phật, bần tăng cũng không biết, thế nhưng, hẳn phải được mấy trăm năm.

Phương Chính đáp.

-Mấy trăm năm?!

Chương Tử cùng Anh Tử trăm miệng một lời kêu lên, làm mấy khách hành hương đang ở đây nhìn về phía này một cách bất mãn. Chùa chiền là nơi thanh tịnh, không chỉ Bồ Tát thích thanh tịnh, hòa thượng thích thanh tịnh, mà khách hành hương tới nơi này cũng thích thanh tịnh y như vậy. Nếu đã lộn xộn thì tới chùa miếu làm cái gì? Sao không đi dạo chợ đi? Đến chùa phải giữ yên lặng, đây là tố chất cơ bản nhất, vì thế mấy người này liền bị xem thường.

Chú Đạt lập tức trừng mắt nhìn hai người, hai người nhếch miệng, không dám mở miệng thêm.

Chú Đạt nói:

-Qủa thật là lâu năm quá, đa tạ đại sư đã giải thích nghi hoặc, tôi xin phép đi dâng nén hương, không phiền toái đại sư nữa.

Phương Chính gật gật đầu, lại một lần nữa ngồi dưới gốc Bồ Đề, yên tĩnh đọc kinh Phật.

Chú Đạt mang theo Chương Tử, Anh Tử, người câm tiến vào Phật đường, mỗi người cầm ba nén hương, dâng hương.

Ra khỏi cổng chùa, Chương Tử khó hiểu nói:

-Chú Đạt, chúng ta vốn không tin cái này, sao lại còn dâng hương? Đã vậy còn dùng cao hương nữa, quá mức xa xỉ rồi.

-Mày thì biết cái gì, quả thật chú không tin Phật, nhưng nếu đã mạo phạm đến người ta, cũng nên cho họ chút ngon ngọt. Cũng coi như là bù đắp cho chỗ không phải trước.

Chú Đạt nhàn nhạt nói.

Chương Tử ngạc nhiên, sau đó mừng như điên nói:

-Chú Đạt, ý của chú là...

-Không thú vị! Đi!

Chú Đạt đột nhiên cắt ngang lời Chương Tử, sải bước đi mất.

Chương Tử lúc này mới phục hồi lại tinh thần, nhìn thoáng về phương hướng ngôi chùa kia đầy cảnh giác, xác định không ai chú ý tới nhóm người ở đây, lúc này mới đuổi kịp bước chân chú Đạt, nhanh chóng rời đi.

Chẳng qua, Chương Tử nhìn ở đằng sau, lai không chú ý dưới chân...

Dưới chân Chương Tử, một con sóc béo múp míp đang ngồi đó, ôm một mẩu măng gặm ngon lành. Chờ đám người chú Đạt đi rồi, nó lập tức chạy tới trên vai Phương Chính, nói:

-Sư phụ, con cảm thấy những người này không phải người tốt. Bọn họ nói chuyện cứ che che dấu dấu, khẳng định không có lòng tốt.

Phương Chính buông kinh Phật, cười nói:

-Vậy sao? Bọn họ nói cái gì mà con cho rằng là như thế?

Sau đó, sóc bắt chước đối thoại của đám người kia một chút.

Phương Chính hơi nhăn mày lại, sau đó thở dài một tiếng nói:

-Là phúc không phải họa, là họa...

-Như thế nào?

Sóc tò mò hỏi.

Phương Chính nói đầy thâm ý:

-Không làm thì không chết.

Cùng lúc đó, Chú Đạt dẫn người xuống núi, hiện giờ Nông Gia Nhạc của thôn Nhất Chỉ nhà sát nhà, hơn nữa buôn bán càng ngày càng tốt, không chỉ có quán cơm, mà còn cung cấp cả chỗ dừng chân.

Bởi vậy, đám người chú Đạt liền tìm ở trong thôn một hộ thoạt nhìn rất thành thật, trước cửa còn treo thẻ bài cá nhân danh dự kiểu mẫu.

-Chú Đạt, chú cứ nhìn ông chủ nhà người ta làm cái gì thế?

Chương Tử khó hiểu hỏi.

-Người này nhìn thế nào cũng không giống cá nhân danh dự kiểu mẫu... Chương Tử, mày đi tìm người hỏi một chút, xem ông chủ Tống này rốt cuộc là người như thế nào. Thẻ bài treo bên ngoài có phải là giả không. Chuyện chúng ta làm, tốt nhất là nên làm ở trong nhà người thành thật một chút, đỡ lo, cũng bớt phiền toái.

Chú Đạt nói.

Chương Tử gật gật đầu, lập tức đi ra ngoài, một lát sau, đã trở lại.

-Chú Đạt, đã hỏi xong, ông chủ Tống này quả thực là cá nhân danh dự kiểu mẫu, mỗi ngày đều làm việc công, người rất tốt bụng.

Chương Tử nói.

-Ừ, vậy là tốt rồi.

Chú Đạt gật gật đầu, chẳng qua trong lòng cứ thấy không đúng chỗ nào đấy, vào Nam ra Bắc, hắn còn chưa từng thấy qua cá nhân danh dự kiểu mẫu nhà ai lại mang vẻ mặt du thủ du thực như thế... Cuối cùng đành tự an ủi mình mà nói:

-Có thể là tôi đã suy nghĩ nhiều rồi.

Ban đêm, sau khi cơm nước xong, chú Đạt nói:

-Chuẩn bị đi, sáng sớm mai vào núi.

-Chú Đạt, vào núi thôi sao? Đồ ở Nhất Chỉ tự kia cũng mặc kệ?

Anh Tử tò mò hỏi.

Chú Đạt lắc đầu đáp:

-Kia là vật đã có chủ, không chạy đi đâu được, lúc nào tới cũng có. Trong núi thì không giống thế, vật vô chủ, đi chậm sẽ bị kẻ khác nhanh chân hơn đến trước lấy mất. Mày đi hỏi ông chủ Tống kia, trong thôn có ai đã từng vào núi không? Chúng ta muốn một người dẫn đường, giá cả thì mày thương lượng với hắn.

-Được.

Chương Tử lập tức đi ra ngoài.

-Gì? Các người muốn vào núi Thông Thiên?

Tống Nhị Cẩu vừa nghe, rớt luôn mũ.

-Làm sao vậy? Núi Thông Thiên rất nguy hiểm sao?

Chương Tử hỏi.

-Nếu là trước kia, quả thực rất nguy hiểm. Núi Thông Thiên nổi tiếng là có nhiều lợn rừng nhất, da dày thịt béo, chạy đầy khắp núi đồi. Một con lợn rừng lớn nặng vài trăm cân xông tới, cậu tự mình ngẫm thử xem, có dọa người hay không?

Tống Nhị Cẩu hỏi.

-Lợn rừng có nhiều như vậy?

Chương Tử hoảng sợ, dã thú kinh khủng nhất ở Đông Bắc chính là lợn rừng, lên núi, gặp sói còn tốt hơn là gặp lợn rừng.

-Đừng kích động, bây giờ không còn giống như trước kia nữa. Cũng không biết mấy con lợn rừng đó gặp phải chuyện gì, sau một lần xuống núi làm ầm ĩ xong, chúng mỗi khi thấy người là chạy vòng vèo ngay, căn bản không dám đối mặt với con người. Thế nhưng sói, gấu, rắn độc gì đó ở trên núi cũng không phải là ít. Chủ yếu là, núi Thông Thiên trên cơ bản chưa từng được khai phá qua, người ta đi lại nhiều trên đó mới tạm tạo thành một con đường hẹp quanh co mà thôi, đường lên núi vô cùng khó khăn. Đúng rồi, các người lên núi làm gì? Trên đó ngoại trừ rau dại và một ít trái cây dại ra thì cũng không có gì.

Tống Nhị Cẩu tò mò hỏi.

-Chúng ta đều là người thành phố, nên muốn đi vào bên trong khu rừng nguyên sơ này để cảm thụ hơi thở thiên nhiên mà thôi. Đúng rồi, ông chủ Tống, rốt cuộc ông có thể tìm một người dẫn đường thích hợp cho chúng không vậy?

Chương Tử hỏi.

-Người dẫn đường thì đơn giản thôi, tôi sẽ tìm cho cậu. Nhưng mà, về giá cả... Cậu cũng biết đó, thôn chúng tôi đều làm Nông Gia Nhạc, rời đi một ngày, tổn thất cũng không nhỏ.

Tống Nhị Cẩu rốt cuộc vẫn là quỷ thành tinh.

Chương Tử cười nói:

-Yên tâm, vấn đề tiền bạc không để mọi người bị thua thiệt đâu.

Tống Nhị Cẩu lúc này mới gật đầu rời đi.

Tống Nhị Cẩu ra cửa, liền cảm thấy chuyện này có chỗ không thích hợp, người thành phố vào núi không phải là hắn chưa từng thấy qua, nhưng không ai giống như mấy người này, hành động giỏi giang, làm việc rất nhanh, điểm chính là trên người còn cõng theo rất nhiều vật dụng, mặc dù nhìn căng phồng nhưng không có vẻ nhẹ nhàng.

-Thôi, bọn họ muốn làm gì cũng chẳng liên quan tới mình. Liên hệ cho bọn họ một người dẫn đường là được ...

Tống Nhị Cẩu lắc đầu, cũng lười nghĩ nhiều.

-A Di Đà Phật, Tống thí chủ, đây là đi đâu thế?

Đúng lúc này, một tiếng Phật hiệu vang lên, Tống Nhị Cẩu sửng sốt, kinh ngạc nói:

-Phương Chính trụ trì, sao ngài lại xuống núi vậy?

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right