Chương 514: Mưu Tính
- Không có việc gì, xuống núi đi dạo thôi. Nghe nói nhà thí chủ hôm nay có mấy vị khách đặt biệt đến ở, có thật vậy chăng?
Phương Chính đương nhiên không phải xuống đây để đi dạo, đám người chú Đạt khiến cho hắn cảm thấy rất không tốt, trong lòng lo lắng, nên xuống dưới nhìn thử một chút.
-Qủa thực có chút đặc biệt, những người này nhìn kiểu gì cũng không giống dân thành phố chân chính, cả người tanh mùi đất, giống mấy kẻ leo núi chuyên nghiệp.
Tống Nhị Cẩu đem những gì bản thân phân tích nói cùng Phương Chính.
Phương Chính khẽ gật đầu nói:
-Vậy theo ý của Tống thí chủ, những người này có thể là đang làm gì?
-Ha, cái này ngài hỏi đúng người rồi, tuy tôi không học vấn không nghề nghiệp, nhưng đúng là bởi vì không học vấn không nghề nghiệp, cũng học được một số thứ đường ngang ngõ tắt. Thường xuyên leo núi có thể là những ai? Nhà khoa học? Với bộ dáng kia, khẳng định bọn họ không phải. Không phải nhà khoa học, thì đó chính là chuột già, chẳng qua là nói cho dễ nghe một chút, chứ nói trắng ra là thứ trộm mộ! Còn khó nghe hơn nữa, là những kẻ đáng băm vằm, chuyên đào trộm mộ phần tổ tiên nhà người ta, đầu cơ trục lợi văn vật, là những kẻ phạm tội.
Tống Nhị Cẩu nói.
Phương Chính hỏi:
-Ồ? Thí chủ có chứng cứ sao?
-Đương nhiên không có, thế nhưng tôi vẫn là có chút mắt nhìn người. Chẳng qua đây cũng chỉ là suy đoán của tôi, chứ cũng chả làm được gì. Đúng rồi trụ trì, không nói chuyện với nggài nữa, tôi phải tìm cho bọn hắn một người dẫn đường lên núi.
Tống Nhị Cẩu đáp.
Phương Chính sáng mắt, hỏi:
-Lên núi? Bọn họ muốn lên ngọn núi nào?
-Núi Thông Thiên đó, khi tôi còn nhỏ từng nghe mấy người già nói qua, trên núi kia hình như có chôn một vị Vương gia. Thế nhưng đó cũng chỉ là lời nói, quỷ mới biết nó có thật hay không. Dù sao nhiều năm như vậy rồi, người vào núi nhiều như thế, cũng không gặp có ai tìm được Vương gia nào.
Tống Nhị Cẩu đáp.
Phương Chính cười:
-Vậy không cần đi tìm nữa đâu, để bần tăng làm người dẫn đường cho bọn họ, thí chủ cảm thấy như thế nào?
-Ngài?
Tống Nhị Cẩu ngạc nhiên, sau đó cười khổ nói:
-Thôi đi, ngài khi còn nhỏ tuy rằng bướng bỉnh, nhưng núi Thông Thiên ắt hẳn không thể nào đi vào được? Nhiều nhất là đi bộ bên ngoài, sao ngài lại muốn làm việc này?
Phương Chính cười nói:
-Yên tâm, bần tăng đều có biện pháp dẫn đường, đừng quên, sói trong chùa tôi chính là từ bên trong núi Thông Thiên ra. Chỉ dẫn đường thôi, không thành vấn đề.
-Thật sự?
Tống Nhị Cẩu hỏi.
Phương Chính gật đầu xác định, nói:
-Đương nhiên!
-Vậy cũng được, để tôi đi nói với bọn họ.
Tống Nhị Cẩu lập tức gật đầu, sau đó hỏi:
-Trụ trì Phương Chính, vậy ngài muốn phí dẫn đường là bao nhiêu?
-Bên ngoài 500, vào trong một ngàn.
Phương Chính vốn không muốn lấy tiền, hệ thống từng nói qua, hắn không thể làm bất luận mua bán lợi nhuận nào. Nhưng, nếu Phương Chính không thu tiền, phỏng chừng những người đó cũng không dám dùng hắn. Còn nữa, Phương Chính cũng không định lấy số tiền này, nếu đã thu thì đem đi quyên góp là được. Hắn mang ý niệm này thử hệ thống, quả nhiên, hệ thống không hé răng. Không hé răng liền đại biểu không phản đối, thông qua!
Lập tức Phương Chính lệ rơi đầy mặt, rốt cuộc cũng tìm được một con đường kiếm tiền rồi! Tuy rằng cuối cùng tiền không thuộc về hắn, nhưng quyên đi ra ngoài, cũng là công đức đi? Hắc hắc...
-Được.
Tống Nhị Cẩu gật gật đầu, mang theo Phương Chính về phòng.
-Người dẫn đường ông kiếm cho bọn tôi đây sao?
Chương Tử ngạc nhiên nhìn hòa thượng đầu trọc trước mắt.
-Sao? Khinh thường trụ trì Phương Chính của chúng ta? Nói cho các người biết, trụ trì Phương Chính của chúng ta cực kỳ lợi hại, nếu muốn biết ai trong thôn Nhất Chỉ này thông hiểu ngọn núi đó nhất, trụ trì Phương Chính đứng thứ hai chả ai dám đứng đầu! Người dẫn đường tôi tìm đến dĩ nhiên phải là kẻ tốt nhất! Thiếu một chút bản lĩnh cũng không được! Đừng có không tin tôi, nhìn cái thẻ bài đang treo kia kìa, cá nhân danh dự kiểu mẫu cũng đâu phải là từ không trung lấy ra, đi khắp thôn hỏi thăm thử xem, ai mà không biết đến danh dự của tôi, tôi là chuẩn ở đây rồi!
Ngực Tống Nhị Cẩu phập phồng lên xuống, căn bản không cần Phương Chính nói cái gì, trực tiếp thổi Phương Chính lên tận mây xanh.
Hắn trước kia chính là một tên du thủ du thực, cái khác không được, khoác lác chính là ngón nghề nhạy nhất! Quan trọng nhất chính là, hắn khoác lác đến độ ngay cả bản thân hắn cũng tin! Mà cái tự tin kia, nếu không thật sự biết hắn, quả đúng có thể tin hắn một cách dễ dàng.
Quả nhiên, Chương Tử nhìn thấy Tống Nhị Cẩu như vậy, một chút cũng không giống như là khoác lác, bèn nhìn lại về phía chú Đạt.
Ngồi ở trên giường đất, chú Đạt đang hút thuốc cười nói:
-Được!
-Được?
Anh Tử, Chương Tử đồng thời nhìn chú Đạt một cách kinh ngạc, bọn họ đang chuẩn bị lấy trộm cái chuông trên núi Nhất Chỉ kia, mang theo hòa thượng này, nếu hắn nhìn thấy bọn họ trộm mộ, chẳng phải là rút dây động rừng?
Nhưng mà chú Đạt cũng không giải thích, cười nói:
-Có đại sư dẫn đường, tôi rất yên tâm. Cứ như vậy đi, sớm mai trời vừa hửng sáng là chúng ta xuất phát. Ừ... tiếng chuông trống vừa dứt là chúng ta đi ngay.
Phương Chính chắp tay trước ngực nói:
-A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai, không thành vấn đề.
Đến nỗi giá cả, Tống Nhị Cẩu mở miệng một cái, chú Đạt đáp ứng vô cùng sảng khoái, sau khi thống nhất với nhau xong Phương Chính liền tạm biệt, quay trở về núi.
Phương Chính vừa đi, Chương Tử và Anh Tử lập tức nhìn về phía chú Đạt.
Chú Đạt cười lạnh, nói:
-Dường như hòa thượng này đã nhìn ra gì đó, hắn muốn đi, thì cứ để cho hắn đi. Tôi còn đang lo không có cách nào khiến hắn rời khỏi núi đây, trên núi kia chỉ có một mình hắn, còn lại không phải súc sinh thì cũng là con nít. Đến lúc đó trong chùa thiếu đi vài thứ, hắc hắc... Huống chi, sói với lợn rừng ở trong núi nhiều như vậy, nếu như không may đi lạc, hoặc xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cũng không thể trách chúng ta đúng không??
-Chú Đạt, nếu có người để ý thì sao?
Chương Tử hỏi.
-Kia cũng không quan hệ gì với chúng ta, lúc ấy chúng ta đang ở trong núi lớn mà.
Chú Đạt đáp, đắc ý mười phần.
-Chú Đạt, chẳng lẽ chú còn tìm người khác?
Chương Tử bỗng nhiên ý thức được cái gì.
-Nói ngu! Cái chuông lớn thế kia không biết nặng bao nhiêu tấn, chỉ có mấy người chúng ta, muốn lấy nó cũng không lấy nổi. Núi cao thế này, làm sao di chuyển nó xuống dưới? Có dã tâm đương nhiên là tốt, nhưng cũng phải biết tự lượng cái miệng mình, nếu không dễ bị sặc chết.
Chú Đạt sau khi liếc mắt nhìn Chương Tử một cái, tiếp tục nói:
-Tôi đã liên hệ với ông chủ Hùng, tôi cung cấp thông tin và địa điểm, hắn phụ trách nhân lực. Xong việc chia đôi... Bọn bây đừng chê ít, chuông này nếu thật sự lấy đi được, số tiền nó mang lại, đủ để bọn bây tiêu pha mấy đời.
-Chú Đạt, chú không nói con còn không có nghĩ tới, chú vừa nói xong, liền khiến con tò mò ngay, chuông lớn như vậy, không có cần cẩu, căn bản là không thể di chuyển được nó đúng không? Mà núi kia cao như thế, cần cẩu không thể đi lên, chỉ dựa vào nhân lực, cũng có chỗ không thực tế?
Anh Tử hỏi.
-Không thực tế? Vậy chuông kia làm sao mà mang được lên chỗ này? Đừng quên nó có tới mấy trăm năm lịch sử, mấy trăm năm trước cũng đâu có thứ đồ gọi là cần cẩu đâu. Trí tuệ người xưa ... Nói thật tôi cũng tò mò, bọn họ rốt cuộc đã làm như thế nào.
Chú Đạt nói tới đây, cảm thán nói:
-Bọn chúng mày mới tiếp xúc việc này không bao lâu, về sau thấy nhiều rồi, chúng mày sẽ phát hiện, người xưa thật sự rất lợi hại! Rất nhiều thứ của bọn họ, người hiện đại chúng ta không thể nào theo kịp.
-Chú Đạt, chú nói nửa ngày cũng chưa nói tới biện pháp của chú, nói ra ngay xem nào, tò mò quá.
Chương Tử hỏi.
-Cái gì cũng hỏi tao, đầu óc của mày là dùng để làm gì? Chứa phân sao? Tự mình suy nghĩ đi! Đi ngủ sớm một chút, ngày mai còn dậy sớm. Hôm nay ở trên đỉnh núi ta đã xem qua, địa thế núi Thông Thiên bên kia rất kỳ lạ, sợ là có thứ tốt. Ngày mai phải lên dây cót tinh thần vào, nếu ai lơ là, lần sau chú không dẫn đứa đó đi chơi nữa.
Chú Đạt nói xong, mặc kệ Chương Tử và Anh Tử tò mò như thế nào, trực tiếp đi ngủ.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~