Chương 515: Thành Tinh
Chương Tử và Anh Tử không ngủ được, tất cả ý nghĩ trong đầu đều là làm thế nào để di chuyển được chuông kia, nhưng dù có nghĩ bao nhiêu đi nữa cũng không tìm ra được phương pháp trộm chuông càng sớm càng tốt...
Trong phòng trò chuyện sôi nổi, hồn nhiên không ai chú ý tới, dưới mái hiên, còn có một con sóc đang ngồi xổm ở đó.
-Sư phụ, bọn họ chính là nói như vậy.
Sóc ngồi xổm trên vai Phương Chính, tức giận nói.
Phương Chính cười nói:
-Không làm thì không chết, nếu bọn họ đã muốn tìm đường chết, vậy làm đi.
-Sư phụ, người thông minh như vậy, có một chuyện con không nghĩ ra, người có thể...
Sóc mới nói một nửa.
Phương Chính đột nhiên đánh gãy lời nó:
-Tịnh Khoan à, không nghĩ ra thì phải nỗ lực suy nghĩ, học được cách tự hỏi, mới có thể tiến bộ. Cái gì cũng đều hỏi sư phụ, về sau sư phụ không ở bên cạnh con, con biết làm sao bây giờ? Vấn đề này, con liền tự hỏi bản thân đi. A Di Đà Phật, không biết mấy đứa Tịnh Chân đang làm gì nữa.
Phương Chính nói xong, nhanh chân rời đi, đồng thời trên trán đổ một lớp mồ hôi lạnh, là đang chột dạ! Hắn đương nhiên biết sóc muốn hỏi gì, vấn đề là, hắn cũng không biết làm cách nào có thể trộm Vĩnh Nhạc đại chung xuống núi! Dùng máy bay? Đừng giỡn, không vận quản chế nghiêm ngặt như vậy, lái máy bay tới đây trộm đồ, đây là quá sợ người khác không biết là ngươi trộm sao!
Phương pháp khác? Phương Chính ngoại trừ nghĩ tới thần thông ra, còn lại, thật đúng là không thể tưởng được.
Làm sư phụ bị đồ đệ hỏi khó, còn là bị đồ đệ ngốc manh đơn thuần nhất hỏi, thật quá mất mặt, vẫn là chạy trước thì hơn.
Một đêm không nói chuyện, ngày hôm sau, Phương Chính ăn cơm sáng, gõ trống, sau đó dặn dò đám người Hồng Hài Nhi trông nhà cho kĩ, đề phòng đám trộm vặt nữa, sau đó mới xuống núi.
Hồng Hài Nhi nhìn bóng dáng Phương Chính, cảm thụ được pháp lực trong cơ thể, cười như nở hoa:
-Mấy tên trộm vặt kia, tới nhiều một chút đi, nồi sắt to của bổn Đại vương đang đói khát lắm rồi, ha ha...
Dưới chân núi, đám người chú Đạt đã chờ ở dưới từ sớm.
Vài người gặp mặt, tự giới thiệu đơn giản hai câu, sau đó đi thẳng vào vấn đề chính.
-Thời gian gấp rút, chúng ta vào núi trước đi.
Chú Đạt nói.
Phương Chính gật đầu, mang theo chú Đạt, Anh Tử, Chương Tử cùng người câm tiến vào núi Thông Thiên.
Dọc theo đường đi, bốn người tán thưởng khu rừng trúc liên tục, đến độ bật thốt hai chữ kỳ tích, Đông Bắc mọc cây trúc, quá mới lạ.
Thế nhưng vào núi Thông Thiên, bọn họ liền trở nên nghiêm túc hẳn lên, cẩn thận mười phần, sợ dẫn tới mãnh thú nào đó, hoặc là bị độc trùng, rắn độc tập kích. Thế nhưng Phương Chính...
-Đại sư, ngài chậm một chút thôi, đi nhanh như vậy, cũng không phạt cỏ rậm gì cả, ngài không sợ bị rắn cắn sao?
Anh Tử thấy Phương Chính đi nhanh như bay, cô đi theo đã có chút cố hết sức, lập tức mở miệng nhắc nhở.
Phương Chính cười nói:
-A Di Đà Phật, thí chủ, Phật Tổ sẽ phù hộ bần tăng, rắn gì đó, sẽ không thương tổn tới bần tăng.
Vừa mới nói xong, trên cây vụt ra một ánh xanh lè, phóng thẳng vào đầu trọc của Phương Chính!
-Cẩn thận!
Chương Tử cả kinh kêu lên.
Nhưng mà có người còn nhanh hơn Chương Tử, đó chính là chú Đạt! Dao ngắn trong tay chú Đạt trong nháy mắt phóng vút qua, chém về phía rắn độc!
Thế nhưng, có một bàn tay lớn còn nhanh hơn cả chú Đạt! Bàn tay đó bắt lấy rắn độc, đồng thời né khỏi con dao trong tay chú Đạt. Đồng tử chú Đạt co rụt lại, biết gặp phải cao thủ! Theo cái tay kia nhìn lại, chỉ thấy người ra tay rõ ràng là kẻ không được hắn xem trọng, tiểu hòa thượng! Mà rắn độc kia thì bị Phương Chính nắm đầu, giữ ở trong tay, thân mình không ngừng vặn vẹo, lại không cách nào tránh thoát.
-Đại sư thật nhanh tay.
Chú Đạt khiếp sợ nhìn Phương Chính.
Phương Chính dùng một tay đáp lễ, nói:
-A Di Đà Phật, đa tạ thí chủ trượng nghĩa ra tay cứu giúp.
Chú Đạt đỏ hết cả mặt già, vừa mới nãy quả thật là hắn ra tay, thế nhưng cứu người không được, còn súyt chút nữa chém luôn vào tay hòa thượng, chuyện này nếu là truyền ra ngoài, liền có chút mất mặt.
-Đại sư, con rắn lục trong tay ngài hãy giao cho tôi đi, cái thứ đồ chơi này cũng có thể làm được một bát canh cho buổi trưa đấy.
Chương Tử nói.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Bần tăng có thể nào sát sinh?
-Chính là vừa mới nãy nó đã định giết ngài, lúc này ngài giết nó, cũng xem như là qua qua lại lại?
Anh Tử nói.
Phương Chính cười nói:
-Người há có thể chấp nhặt với rắn?
Nói xong, Phương Chính nói với rắn lục trong tay rằng:
-Ngươi cái vật nhỏ này, cái đầu không lớn, nhưng dã tâm thật sự không nhỏ, ngươi cắn bần tăng, hay còn muốn ăn bần tăng nhưng không được đây? Ngày sau còn dám xằng bậy, bần tăng sẽ không buông tha cho ngươi, nhanh chóng rời đi, chớ lại tập kích người ta nữa.
-Ha ha... Đại sư, ngài nói chuyện với một con rắn, nó nghe hiểu được sao?
Anh Tử nhếch miệng cười nói.
-Giả thần giả quỷ thấy đã nhiều, nhưng giả đến kiểu này, tôi cũng là lần đầu thấy được
Chương Tử cũng cười, tuy rằng tay Phương Chính rất nhanh, tựa hồ thân thủ rất cao, nhưng hành động kia vẫn làm hắn cảm thấy buồn cười như cũ.
Nhưng mà ngay sau đó, hắn cười không nổi.
Chỉ thấy con rắn lục đó vậy mà lại dựng thân lên, chẳng khác gì người ta mà khom mình hành lễ với Phương Chính ba lần, sau đó xoay người chui vào trong bụi cỏ, chạy!
-Tôi kinh! Vừa nãy con rắn kia, hình như là hành lễ....
Vẻ mặt Chương Tử như thể đang mơ.
Anh Tử nuốt ngụm nước miếng, nói:
-Không phải là thành tinh chứ? Chú Đạt, chuyện này là sao? Chú giải thích được không?
Khóe miệng chú Đạt hơi hơi nhúc nhích, hắn cũng muốn giải thích, thế nhưng cho dù kiến thức hắn rộng rãi, cũng chưa từng thấy qua tình cảnh quỷ dị như vậy! Ngoại trừ rắn thành tinh, hoặc là hòa thượng này thành tinh, hắn thật không biết nên giải thích như thế nào. Chẳng lẽ học theo những chuyên gia đó, tới một câu mọi người gặp ảo giác rồi? Vì thế chú Đạt nhìn về phía Phương Chính:
-Vẫn là mời trụ trì giải thích một chút đi.
Phương Chính dùng vẻ mặt sáng lạn như ánh mặt trời, đáp:
-Vạn vật đều có linh tính, nói vậy nó cũng là cảm nhận được thiện ý của bần tăng, đại nạn không chết, nên cảm ơn đi.
Lời này vừa nói ra, ngay cả người câm vẫn luôn không hé răng, cũng phải trợn lớn mắt nhìn Phương Chính, phảng phất muốn dùng cái liếc mắt này chém chết tên hòa thượng ăn nói vớ vẩn kia.
Phương Chính không nói, chú Đạt cũng không hỏi, chỉ là trong lòng nhiều thêm một tia cảnh giác, đồng thời có chút hối hận đã thuê Phương Chính vào núi. Ánh mắt hắn có chút âm trầm, trong lòng cũng không biết đang tính toán cái gì...
-Đại sư thiện tâm, đây là chuyện tốt. Đại sư, phía trước dẫn đường đi, hôm nay chúng tôi muốn lên đến đỉnh núi.
Chú Đạt ngửa đầu, chỉ vào một đỉnh núi nói.
Phương Chính gật gật đầu, phía trước dẫn đường đi.
-Người câm, lát nữa...
Chú Đạt thấp giọng nói thầm hai câu với người câm, người câm tỏ vẻ đã rõ, trong đôi mắt nhỏ vẫn luôn híp lại nãy giờ lập loè một ánh nhìn lạnh lẽo.
Chương Tử và Anh Tử đi ở phía sau, Anh Tử nói:
-Hòa thượng này, có điểm cổ quái.
-Sao tôi cứ cảm giác, toàn bộ người trên ngọn núi này đều cổ quái nhỉ.
Chương Tử nghĩ tới con sói đã khinh bỉ hắn kia, không biết vì sao, hắn bắt đầu lo lắng cho an nguy của mấy người ông chủ Hùng.
Vào núi Thông Thiên, Phương Chính cũng không thể không thường thường dừng lại chờ đám người chú Đạt, đám người chú Đạt tuy rằng đều là dân leo núi chuyên nghiệp. Nhưng núi rừng chính là núi rừng, không phải cảnh khu, bụi cây, bụi gai, rất nhiều, lúc nhìn thì thấy đấy, đi thì không thể, Khoảng cách hơn mười mét lại tốn một vòng lớn mới đi tới. Mỗi một bước đều phải cẩn thận, mỗi một giây đều phải đề phòng...
Mà Phương Chính thì không cần, hắn có nguyệt bạch tăng y hộ thể, cho dù ngươi là cái gà vịt ngỗng chó mèo gì, bần tăng cứ đi qua là được, có bản lĩnh thì ngươi cắn ta a! Dù sao ngươi cũng cắn không nổi.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~