Chương 516: Gậy Ông Đập Lưng Ông

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,155 lượt đọc

Chương 516: Gậy Ông Đập Lưng Ông

Càng đi, chú Đạt càng kinh ngạc, hòa thượng trước mắt đi lại trong rừng rậm chẳng khác nào đang bước trên đất bằng, một thân tăng y màu trắng không dính lấy cả một cái lá cây, không hề bẩn tí nào! Hơn nữa, hành động của con rắn lúc nãy khiến trong lòng chú Đạt càng lúc càng nặng nề, hòa thượng này đến tột cùng là cái thứ gì?

Thời điểm giữa trưa, mọi người rốt cuộc leo lên được đỉnh núi đầu tiên, đứng ở trên đỉnh núi, chú Đạt lấy tay che nắng nhìn khắp bốn phía. Anh Tử và Chương Tử ngồi dưới đất nghỉ ngơi, người câm cầm trong tay một cái la bàn, dò khắp nơi.

Còn Phương Chính, hắn ngồi ở xa xa, yên lặng nhìn mọi động tác của đám người này.

Chú Đạt thấp giọng nói gì đó bên tai Chương Tử, Chương Tử gật gật đầu, sau đó nói với Phương Chính:

-Đại sư, tôi thấy bên kia có một con suối, tôi đi mang ít nước về đây.

Phương Chính mỉm cười gật đầu.

Chương Tử xuống núi, không bao lâu sau Chương Tử đã trở lại, trong tay quả thật xách theo một bình nước, một bên đưa nước cho mọi người, một bên ném ánh mắt khẩn trương về phía chú Đạt.

Chú Đạt khẽ gật đầu, Chương Tử đột nhiên hốt hoảng kêu lên:

-Ai nha, ví tiền của tôi rớt bên bờ suối kia rồi, đại sư, người xem xem, tôi nãy giờ đi qua đi lại mệt quá rồi. Mà mấy người chúng ta đây, chú Đạt và chú câm tuổi đã lớn, Anh Tử là một cô gái, tôi cũng không yên tâm...

Phương Chính nhìn về phía Chương Tử, ánh mắt vô cùng thuần khiết, nhưng bên trong thuần khiết đó dường như lại có cả một tia cơ trí, như thể đang nói: "Các cậu muốn làm gì tôi đều hiểu!"

Ánh mắt kia khiến cả người Chương Tử không thoải mái, dường như tất cả đều bị đối phương nhìn thấu.

Chương Tử nói:

-Đại sư...

Phương Chính đứng dậy, nói:

-Thí chủ nói có lý, bần tăng đi tìm là được.

Chương Tử nhẹ nhàng thở ra, nhanh chóng chỉ một phương hướng.

Phương Chính xác định đúng hướng, sau đó xuống núi.

Chú Đạt đứng ở trên núi, nhìn xuống dưới chân núi, nói:

-Mày không chỉ sai phương hướng đấy chứ?

-Chú Đạt cứ việc yên tâm, cũng là hòa thượng này xui xẻo thôi, lúc nãy tôi đi, quả thật nhìn thấy một cái đầu đang ghé vào bờ suối uống nước. Nếu hắn đi, hừ hừ...

Chương Tử liếm liếm đầu lưỡi.

Anh Tử khó hiểu hỏi:

-Các người nói cái gì thế?

Chương Tử đáp:

-Không có việc gì... Đúng rồi, chú Đạt, đám người ông chủ Hùng đã xuất phát rồi chứ nhỉ.

-Tôi nào biết, vào trong núi là mất hết tín hiệu. Thế nhưng hẳn là hắn sẽ nhanh hơn mày, theo như tôi đánh giá, lúc trời vừa tối thì hắn đã đến được Hắc Sơn, ngày mai chắc là có thể đến dưới chân núi Nhất Chỉ.

Chú Đạt nói.

Đám người lại hàn huyên một hồi, đột nhiên nghe thấy một tiếng gấu rống dưới chân núi! Tiếp theo liền nghe được tiếng kinh hô của Phương Chính!

Chương Tử lập tức nhảy dựng lên, cười nói:

-Ha ha... Thành công!

Chú Đạt cũng cười:

-Cái này thì khó quá rồi, trong núi đụng phải gấu, mọi người chạy tán loạn, đại sư bị gấu giết. Ai... Này thật đúng là một câu chuyện xưa đầy bi thương.

Anh Tử nhăn mày lại, nói:

-Chú Đạt, chúng ta chẳng qua là kiếm tiền thôi, đâu nhất thiết phải lấy mạng người ta chứ?

-Ai giết ai? Chúng ta làm cái gì? Chương Tử rớt ví tiền, hắn đi tìm, đụng phải gấu, cái này có thể trách chúng ta sao? Anh Tử, lúc nói chuyện phải chú ý chừng mực một tí, đừng có nói bậy.

Chú Đạt trừng mắt nhìn Anh Tử.

Anh Tử hơi há miệng, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cái gì cũng chưa nói. Anh Tử thở dài, đi qua chỗ khác ngồi...

-Được rồi, người dẫn đường xem như đã đi tong. Đường phía trước chúng ta phải tự mình đi thôi, nếu tôi không nhìn lầm, chỗ có long huyệt cách đây không xa.

Chú Đạt nói.

-Chú Đạt, chú tìm được rồi?

Chương Tử hưng phấn hỏi.

Chú Đạt nói:

-Còn chưa xác định được, nơi này có long mạch, thế nhưng cũng chỉ là địa long thôi, đến phía trước thăm dò xem thử. Tìm mộ táng chứ không phải chơi trò chơi, mày tưởng một ngày là tìm được là đào được chắc? Nằm mơ đâu đi! Không có mười ngày nửa tháng, chúng ta ra không được đâu.

Chú Đạt nói xong, mang theo mấy người kia xuống núi.

Kết quả mới đi chưa được bao xa, liền nghe có tiếng người nói chuyện ở phía trước.

-Có người?!

Chương Tử, Anh Tử đồng thời cảnh giác hẳn lên.

Chú Đạt bình tĩnh nói:

-Đừng khẩn trương, có người cũng không quan trọng, nếu họ hỏi thì cứ nói là lên núi hái thuốc.

Hai người liên tục gật đầu, người câm theo ở phía sau, vẻ mặt thản nhiên.

Một lát sau, có tiếng người vang lên, cùng với tiếng chân chạy bộ, tiếng thở dốc.

Đám người đều có một loại dự cảm không lành, chú Đạt ra ý bảo mọi người hãy cẩn thận.

Ngay sau đó, trong rừng cây vụt ra một bóng dáng màu trắng, người đó mặc tăng y màu trắng, đầu trọc, rõ ràng là Phương Chính!

-Đại sư Phương Chính? Ngài không có việc gì?

Anh Tử kêu lên kinh ngạc.

Vẻ mặt Phương Chính thực quái đản, hắn kêu lên:

-Hiện tại thì không có việc gì, nếu còn không chạy liền có việc! Trời ạ, chạy mau lên! Gấu tới rồi!

Phương Chính nói thì đã muộn, khi hắn vừa nói là có gấu, hắn đã lướt qua mọi người, nhanh chân chạy xa!

Đồng thời trong rừng cây xuất hiện một thân hình đen nhánh, cao phải hơn hai mét, thân hình to lớn đó mỗi khi cất bước liền khiến cả mặt đất rung chuyển theo, rõ ràng là một con gấu đen lớn vùng Đông Bắc! Gấu đen đấu đá lung tung, giống như xe thiết giáp, nơi nào nó đi qua là nơi đó bị dẫm nát, nó dẫm bẹp không biết bao nhiêu là bụi cây, cỏ dại, cây non, mồm to như bồn máu há rộng ra, có thể thấy được cả gai nhọn trên đầu lưỡi!

-Chú Đạt...

Anh Tử bị dọa đến mức khóc ngay tại chỗ.

Kết quả Chú Đạt còn chưa kịp nói gì, Chương Tử đã nhanh chân chạy mất:

-Chạy!

-Không chạy thoát được đâu, giả chết, đánh cuộc đi!

Chú Đạt nói xong, xoay người quỳ rạp trên mặt đất, dùng đôi tay bảo vệ phần đầu...

Anh Tử và người câm học theo bộ dáng chú Đạt, nằm bò xuống.

Quỳ rạp trên mặt đất, Anh Tử cảm giác được rõ ràng mặt đất rung chuyển theo từng bước chân của gấu đen, trọng lượng khủng bố kia, nếu đạp lên trên người cô? Chỉ nghỉ thôi Anh Tử đã thấy trong lòng sợ hãi vô cùng... cô yên lặng cầu nguyện không cần bị gấu đen hỏi thăm.

Đang miên man suy nghĩ thì gấu đen đã tới gần, tiếp theo liền nghe thấy một tiếng "rắc" phía bên chú Đạt, dường như có thứ gì đó đứt gãy, Anh Tử sợ tới mức run rẩy cả người.

Sau đó, tiếng bước chân của gấu đen ngày càng xa...

Nhưng Anh Tử vẫn không dám động đậy như cũ, chỉ là lo lắng nhìn về phía chú Đạt, chợt thấy chú Đạt đã lật người lại, sắc mặt xanh mét, làn da thê thảm, mồ hôi to như hạt đậu liên tục chảy xuống, đôi tay hắn đè chặt lấy đùi phải, biểu tình cực kỳ thống khổ.

Người câm cũng ngồi dậy, nhanh chóng mở hòm cấp cứu ra, giúp chú Đạt xem xét cái chân.

Lúc này Anh Tử mới chạy tới, quan tâm hỏi:

-Chú Đạt, chú... Đây là làm sao vậy?

Chú Đạt nghiến răng nghiến lợi đáp:

-Con gấu đáng chết, lúc nó rời đi, một chân dẫm lên đùi tôi, cái chân này e là phải chặt đứt rồi.

Chú Đạt tuy đau, nhưng vẫn cắn răng không kêu tiếng nào, lúc nói chuyện cũng là đè thấp thanh âm, sợ dẫn con gấu kia quay về.

-Cái gì? Chú Đạt, chân của chú bị gãy? Này...

Anh Tử hoảng sợ, vào núi phải dựa vào chú Đạt và người câm, trước mắt chú Đạt như vậy, tương đương đánh mất một chiến lực chủ yếu, con đường phía trước phải đi như thế nào?

-Cổ mộ là đi không được nữa, phải nghĩ biện pháp quay về trước. Nếu không, e là phải ở lại ngọn núi lớn này.

Chú Đạt nói.

Người câm ô ô nói hai tiếng, chú Đạt nói:

-Được, những thứ vô dụng thì ông ném hết đi, ông cõng tôi. Anh Tử, con mang nước và thức ăn.

-Được... À quên? Chương Tử thì phải làm sao bây giờ?

Anh Tử hỏi.

-Thằng kia quá ngu, gặp phải nguy hiểm là nhanh chân chạy mất, ngay cả đầu cũng không thèm quay lại. Hắn thích chạy, thì cứ để cho hắn chạy tới đi!

Chú Đạt phẫn nộ nói, có mấy lời hắn vẫn chưa nói hết, bị gấu chọn làm mục tiêu, còn chạy cho rõ nhanh vào, cơ bản là xem như xong đời. Chân chú Đạt đã gãy, cũng không còn lòng dạ cũng như năng lực đi cứu Chương Tử, dứt khoát để hắn tự sinh tự diệt.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right