Chương 517: Da Hòa Thượng Này Thật Dày
- Đại sư, ngài chậm chậm chờ tôi với, gấu đang đuổi theo!
Phía xa, Chương Tử một đường chạy như điên, hắn chạy ở phía sau Phương Chính, sợ tới mức cứt đái cũng muốn phọt hết ra ngoài.
Kết quả vừa kêu lên xong, Phương Chính thật sự dừng lại, quan tâm nói:
-Thí chủ, tôi chờ thí chủ một lát, nếu như gấu... Ách...
Phương Chính còn chưa nói xong, Chương Tử đột nhiên hung dữ, một chân đá về phía Phương Chính, Phương Chính thuận thế ngã xuống đất.
Chương Tử cười ha ha nói:
-Hòa thượng ngu ngốc, nếu mày phải làm người tốt, vậy cứ làm người tốt đến cùng đi, trở thành bữa tối cho con gấu kia nhé. Tao đi đây!
Chương Tử cười thật to, sau đó chạy như bay, hắn hấp tấp quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy một con gấu cực kỳ lớn vọt tới trước mặt Phương Chính, hắn biết hết thảy đã thành kết cục định sẵn, cũng không nhìn thêm, quay đầu chạy tiếp.
Phương Chính sờ sờ đầu trọc, vẻ mặt khổ sở.
Thở hổn hển!
Một hơi thở nóng bỏng phun lên trên mặt Phương Chính, Phương Chính quay đầu, chỉ thấy gấu đen khổng lồ đứng ở bên cạnh hắn, vẻ mặt trào phúng nhìn Phương Chính, sau đó ngửa đầu, nói:
-Người hói đầu ngu ngốc kia, ngươi bị vứt bỏ rồi. Cái thứ khốn kiếp bỏ rơi cả đồng bọn của mình, theo lý nên trở thành đồ ăn trong bát của gấu tôi! Đi thôi, đi kiếm cơm nào!
Nói xong, gấu đen khổng lồ nhanh chân chạy ngay, lần này so với lần trước còn chạy nhanh hơn.
Phương Chính thấy vậy, nhanh chóng đuổi theo, tuy rằng Chương Tử quả thực không ra gì, nhưng chỉ để cho gấu ăn thịt, thì cảm thấy đã quá dễ dãi cho hắn rồi!
Vì thế Phương Chính nhanh chân đuổi theo.
-Ngươi lại muốn làm gì?
Gấu đen nhìn Phương Chính đầy cảnh giác.
Phương Chính nói:
-Cái con gấu này, mày kích động gì chứ? Ở xã hội loài người, giết người chính là phạm pháp. Nếu như ngươi giết hắn, qua một thời gian sẽ có người tìm tới chỗ ngươi, dưới làn súng đạn, ngươi liền trở thành món ăn trên bàn người ta.
Phương Chính quả thực không có nói dối, mãnh thú ăn thịt người, trong tình huống bình thường đều sẽ không giữ lại. Bởi vì dã thú ăn thịt người sẽ theo bản năng mà đem cái giống loài chưa từng được được ăn qua này, dung nhập vào trong thực đơn của nó, sau này gặp phải người sẽ tiếp tục ăn. Hơn nữa càng ăn càng nhiều, càng ngày càng hung dữ... Uy hiếp sâu xa tiềm tàng còn lớn hơn dã thú chưa ăn thịt người. Trừ phi là giống loài đang lâm nguy mới có tư cách làm càn một chút, nhưng gấu đen này hiển nhiên không nằm trong phạm vi bảo vệ cấp quốc gia.
-Súng là gì? Tôi sức lớn, lại chạy nhanh, hai cái đùi của các cậu còn không leo cây nhanh bằng một con khỉ, một cái tát của tôi có thể đập chết mấy tên!
Gấu đen ngạo nghễ nói.
Khóe miệng Phương Chính giãn ra:
-Ha hả... Ngươi xác định?
-Không tính cái tên đầu hói nhà ngươi!
Gấu đen lập tức kêu lên.
Nói đến đây, gấu đen theo bản năng nhớ tới quá trình gặp gỡ tên trọc này lúc nãy, trên mặt lập tức tràn trề nước mắt chua xót!
Gấu đen cũng không phải là vật lương thiện, tuy rằng Phương Chính nói nó có thể nghe hiểu, nhưng đồ ăn đưa đến bên miệng nào có đạo lý không ăn? Lúc nãy ở bờ sông nhìn thấy Phương Chính, nó liền vọt lên ngay lập tức, sau đó không thèm nói nhiều, ấn Phương Chính lên trên mặt đất, bắt đầu lột quần áo!
Phương Chính sợ tới mức vội vàng kêu lên:
-Tôi là nam! Nam! Ai u, ngươi không hiểu nam nữ là gì sao? Công! Tôi là công! Đừng kích động mà!
Gấu đen vừa mới bắt đầu nghe là nam, nó đâu thèm quan tâm ngươi là nam? Vẫn là công? Nó chỉ muốn xơi tái tên đầu trọc trước mắt này, muốn ăn thịt! Thế nhưng, điều khiến nó tò mò, sao da của con khỉ không lông này lại cứng như thế? Tay gấu của nó không thể xé nổi!
Gấu đen không thèm nghĩ nhiều, nâng tay gấu lên vỗ xuống cái đầu trọc kia, đầu lưỡi vươn ra, nó như thấy được bộ óc vỡ toang, một bữa tiệc lớn sắp được thưởng thức!
Nhưng mà...
Phanh!
Ngao ô!
Gấu đen đặt mông ngồi dưới đất, múa may móng vuốt, đau! Này là đầu sao? Hay là cục đá?
Phương Chính cũng ngồi dậy, xoa đầu nói:
-Bảo ngươi dừng tay, ngươi lại không chịu nghe, kiểu tóc của tôi cũng bị ngươi làm rối loạn.
Gấu đen trợn trắng hai mắt, kiểu tóc? Ngươi có tóc hử?
-Gấu đen à, mi...
Phương Chính vừa muốn nói cái gì.
Gấu đen không nói hai lời, lại ấn Phương Chính ở trên mặt đất, móng vuốt lớn vỗ bộp bộp lên ngực và cổ Phương Chính, phanh phanh phanh đánh Phương Chính một trận nhừ tử!
Thế nhưng cái tên nhỏ xinh thoạt nhìn gầy yếu trước mắt này lại như thể được làm bằng sắt, có đánh thế nào cũng không chết, có đánh thế nào cũng không bị sứt mẻ! Thậm chí đến chút máu cũng không thèm chảy!
Gấu đen nổi giận, đây quả thật là một điều sỉ nhục với một đại ca rừng rậm như nó! Phẫn nộ! Vô cùng phẫn nộ!
Gấu đen dựng thẳng người, nổi giận gầm lên một tiếng, đập xuống thật mạnh!
Kết quả tên giặc trọc trên mặt đất xoay người một cái, chìa lưng về phía nó, còn không quên tới một câu:
-Phía sau lưng cũng đấm bóp một chút, thoải mái quá.
Kỳ thật Phương Chính cũng rất tò mò, thân thể hắn tuy rằng cường tráng hơn so với người bình thường, nhưng nếu so với gấu đen, tuyệt đối có chút chênh lệch. Đặc biệt là cường độ thân thể, cho dù có nguyệt bạch tăng y hộ thể, nhưng nguyệt bạch tăng y cũng sẽ không làm giảm đi cảm giác đau đớn. Nếu không lúc trước hắn nhảy núi, cái mông đã không đau đến cả nửa ngày.
Theo lý thuyết, gấu đen loạn chụp một hồi như thế, khẳng định đau muốn chết. Nhưng hiện tại, hắn không cảm thấy đau đớn, ngược lại... Như được thưởng thức nguyên bài mát xa, rất thoải mái!
Phương Chính nghĩ tới nghĩ lui, giải thích duy nhất chính là, chuông trống cùng đánh, Phật khí nhập thể, đã làm thân thể hắn đã xảy ra biến hóa kinh người, ít nhất có thể kháng lại đả kích, thực kinh khủng!
Gấu đen thấy tên giặc trọc trước mắt khiêu khích như thế, lửa giận bốc cao, rít gào không ngừng, nó dùng hết sức lực toàn thân, một móng vuốt chụp lấy hòa thượng!
-Ù uôi...
Phương Chính rốt cuộc ở dưới món đòn nghiêm trọng này kêu lên một tiếng.
Gấu đen còn chưa kịp đắc ý một chút, lại phát hiện có chỗ không thích hợp, thanh âm phát ra này hình như có hơi... Nó quỳ rạp trên mặt đất, quan sát gương mặt Phương Chính, hai người bốn mắt nhìn nhau, gấu đen lập tức nổi điên! Vẻ mặt tên hòa thượng khốn kiếp đó thế mà lại sướng như lên mây! Miệng nó ngoác rộng ra, trực tiếp đớp về phía cái đầu trọc kia, nó không tin, hàm răng sắc bén như dao cạo của nó không cắn bể được quả trứng trắng tinh này!
Coong!
-Ô...
Gấu đen che miệng, chỉ cảm thấy hàm răng nhức nhối một phen, vẻ mặt quái dị nhìn Phương Chính.
Phương Chính quay đầu lại nhìn gấu đen, nhếch miệng cười nói:
-Đừng dừng lại, tiếp tục nào, cắn rất đã.
Gấu đen nhìn cái mặt đáng ghét kia của Phương Chính, cái lưỡi vươn ra thật dài, gai lưỡi xòe ra! Đây chính là đòn sát thủ của nó, giống như loài sói, một đầu lưỡi liếm qua, da thịt nát bấy!
Nhưng mà, đầu lưỡi của nó quét qua mặt tên hòa thượng cũng chỉ đổi lại mấy âm thanh chói tai, mà tên hòa thượng thì vẫn y như cũ, chả xảy ra chuyện gì cả... Gấu đen sắp tuyệt vọng đến nơi, thế nhưng ngay sau đó...
-Buồn nôn!
Phương Chính chỉ cảm thấy nước miếng đầy mặt, cùng với mùi tanh tưởi nồng nặc của thịt thối, ghê tởm dâng trào, suýt chút nữa phun ngay tại chỗ.
-Ngươi cái tên to con này, đánh không lại liền chơi bẩn hả?
Phương Chính khổ sở nói.
Gấu đen thấy chiêu liếm này hữu hiệu, cho dù có ghê tởm thật hay không, tóm lại, cuối cùng tên giặc trọc này cũng kiến thức được sự uy mãnh của đại gia gấu nó, vì thế đầu lưỡi lại vươn, lại liếm qua lần nữa.
-Còn tới? Ta không phát uy, ngươi xem Phật gia là mèo con sao?
Phương Chính nhướng mày, chộp lấy đầu lưỡi của gấu đen, dùng sức kéo ra bên ngoài! Sức lực của Phương Chính có lẽ không thấm béo gì so với gấu đen, nhưng dùng đủ sức lực, kéo đầu lưỡi gấu đen xuống vẫn không thành vấn đề. Đương nhiên, Phương Chính cũng không hung tàn như vậy, thế nhưng vẫn là...
-Ngao ngao...
Gấu đen chỉ cảm thấy đầu lưỡi sắp bị kéo đứt tới nơi, đau đến độ nước mắt tràn cả ra ngoài, đầu lưỡi bị kéo ra khiến miệng không khép lại được, kêu cũng không thể kêu, liên tiếp phát ra thanh âm kỳ cục....
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~