Chương 518: Chương Tử Buồn Bã
- Có phục hay không?
Phương Chính thấy gấu đen sắp khóc, nhanh chóng kêu lên.
Gấu đen sững sờ, đầu lưỡi còn chưa thu lại, sao trả lời?
-Gật đầu là đồng ý, lắc đầu là cự tuyệt.
Phương Chính cuối cùng cũng tìm được biện pháp thu thập gấu đen này, sao có thể dễ dàng buông tay như vậy?
Gấu đen thật sự phục rồi, đánh không chết, đầu lưỡi còn bị giữ. Gấu cũng không có cái gọi là khí tiết anh hùng, trời đất bao la mạng sống là lớn nhất, vì thế liên tục gật đầu, tỏ vẻ phục.
Phương Chính nói:
-Kia còn không xuống khỏi người ta?
Gấu đen khổng lồ nhanh chóng nhấc mông lên, Phương Chính rút hai chân bị gấu đen đè nặng ra, lúc này mới chịu buông đầu lưỡi trong tay.
Kết quả vừa mới buông tay, gấu đen liền giơ tay quăng một cái tát qua, ấn Phương Chính lên mặt đất! Phương Chính thuận thế ngã xuống, đôi tay quyết đoán dò ra, ôm đồm dưới háng gấu đen!
-Ngao ô!
Gấu đen phát ra một tiếng tiếng kêu thê lương thảm thiết, nó thề, đời này nó cũng chưa nghĩ tới sẽ có người vô sỉ như vậy, trực tiếp chộp lấy mệnh căn của nó! Hơn nữa, nó cũng chưa từng đau đến vậy bao giờ!
Phương Chính còn chưa có hỏi, gấu đen đã liều mạng gật đầu, không gật đầu không được, đau quá mà!
Phương Chính buông tay, gấu đen liền nhanh chân chạy, nó chạy đến dưới tàng cây xa xa, đặt mông ngồi xuống, vuốt gấu khổng lồ liều mạng xoa nắn dưới háng, đồng thời dùng vẻ mặt u oán nhìn Phương Chính. Có lẽ, gấu đen đời này cũng chưa thấy qua người nào mặt dày vô sỉ đến thế! Da mặt dày, đầu lưỡi nó cũng không liếm thủng nổi... Thật là đáng sợ!
Phương Chính thấy gấu đen rốt cuộc cũng chịu thành thật, bèn đứng lên, đi về phía gấu đen.
Gấu đen thấy vậy, lập tức trốn chạy, nó muốn kéo dãn khoảng cách, tên giặc trọc trước mắt thật là đáng sợ, nó không muốn chơi với hắn nữa!
Phương Chính thấy vậy chỉ đành bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, hắn nói:
-Ngươi chạy cái gì mà chạy? Bần tăng nếu thật sự muốn thu thập ngươi, còn có thể thả ngươi đi sao? Ngươi lại đây, hai chúng ta thương lượng chuyện này, nếu làm xong, bần tăng tặng ngươi một bữa tiệc lớn, như thế nào?
-Không! Ngươi nói láo!
Gấu đen rốt cuộc mở miệng.
Phương Chính vừa nghe, mặt già đỏ lên, lịch sử đen tối lần này của hắn nếu như bị truyền ra ngoài, hắn lập tức tưởng tượng ra hình ảnh cười nhạo của đám đồ đệ kia. Thế nhưng Phương Chính vẫn nói:
-Yên tâm, lần này không kéo nữa. Chúng ta chỉ nói chuyện hợp tác.
-Không nói chuyện!
Gấu đen quyết đoán cự tuyệt.
-Không cần phải như vậy, chỉ là nói chuyện hợp tác, chứ không hề làm chuyện gì khác. Như vậy đi, ngươi chọn một điều kiện, nếu không quá đáng thì bần tăng sẽ đáp ứng, như thế nào?
Phương Chính nói.
Đồng tử to đùng của gấu đen chuyển động, nó nói:
-Ngươi không được kéo lưỡi với trứng của ta, chúng ta lại đánh một trận, nếu ngươi thắng, ta liền nghe theo ngươi. Còn nếu ngươi thua, không được quấy rầy ta nữa!
Phương Chính vừa nghe, hai mắt trợn trắng, hắn quấy rầy gấu đen? Hình như là gấu đen vừa thấy hắn đã trực tiếp cưỡi lên mới đúng chứ? Thế nhưng Phương Chính cũng không có ý định tranh luận cùng gấu đen, hắn cũng đang vội. Vì thế Phương Chính nói:
-Được!
-Thế thì tốt, ta tới! Ăn một chưởng của ta đi!
Gấu đen kêu lên ngao ngao đồng thời vọt tới.
Phương Chính biết, dã thú đều là như vậy, dùng nắm đấm nói chuyện mới là đạo lý đúng đắn nhất! Vì thế Phương Chính không hề kiềm hãm, toàn lực vận chuyển, hét lớn một tiếng, vọt lên!
Phanh!
Qủa nhiên chỉ vừa đối mặt Phương Chính đã bị gấu đen đánh ngã gục trên mặt đất, gấu đen vung bàn tay lên, bạch bạch bạch đập xuống dưới.
Thế nhưng Phương Chính đã sớm có chuẩn bị, dù sao gấu đen không gây thương tổn cho hắn, hắn việc gì phải sợ? Vì thế lập tức vung tay qua hỏi thăm gương mặt gấu đen!
Bang!
Vốn tưởng rằng Phương Chính chẳng qua là có thân thể cứng rắn, kết quả ăn một cái tát này xong, gấu đen lập tức chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trên mặt nóng rát. Thế nhưng gấu đen cũng phát điên, nổi giận gầm lên một tiếng, tay gấu khổng lồ liên tiếp rơi xuống chẳng khác nào mưa to, muốn đánh cho vật nhỏ này phục mới thôi!
Kết quả Phương Chính không thèm quan tâm, trực tiếp đánh ngược trở về, một người một gấu, ngươi tới ta lên, điên cuồng tát lẫn nhau!
Mười phút sau!
-Không đánh nữa!
Gấu đen rốt cuộc đã phục, chẳng qua hiện tại đầu gấu đen rõ ràng lớn thêm một vòng, tay gấu cũng sưng lên... Mặt là Phương Chính đánh, tay gấu là do nó và Phương Chính đối chiến qua lại! Thấy thế nào thì lần này cũng là nó bị lỗ nặng.
Gấu đen nhấc mông lên, Phương Chính bò ra, cười hì hì nói:
-Không đánh nữa sao? Bần tăng vừa mới làm nóng người sơ sơ.
-Không đánh, ngươi da dày thịt béo, đánh không được. Ta bất lợi. Ta phục.
Lần này gấu đen thật sự phục, đánh vào da thịt, lấy cứng đối cứng đều thua, không có gì là không phục.
Vì thế một người một gấu lại ngồi ở dưới tàng cây lần nữa, thương lượng những chuyện cực kỳ đáng xấu hổ.
Cứ như vậy, Phương Chính một đường chạy, gấu đen một đường nhớ lại chuyện cũ. Chẳng qua, Phương Chính chỉ là muốn cho gấu đen hù dọa đám người chú Đạt một chút, trả thù cho việc bản thân mình bị lừa gạt một chút. Kết quả một bụng oán khí của gấu đen không thể phát tiết lên người Phương Chính, liền nhân tiện phát tiết lên trên đám người chú Đạt, vừa đi qua, gấu đen phúc hắc liền dùng trọng lượng mấy trăm cân của nó, hung hăng dẫm lên một chân của chú Đạt, thế là, chân chú Đạt gãy lìa.
Suy nghĩ nhiều như vậy, gấu đen rốt cuộc phục hồi lại tinh thần, nói:
-Kia... Vậy ngươi muốn ta làm như thế nào?
-Đừng giết hắn, cũng đừng để cho hắn đi ra ngoài, còn lại, tùy ý ngươi.
Phương Chính nói.
Gấu đen vừa nghe, tỉnh táo tinh thần ngay tức khắc, tuy rằng không thể ăn, nhưng là có thể chơi... Dường như cũng không tồi! Vì thế nó ngẩng cao đầu, kêu lên ngao ngao rồi xông ra ngoài, đuổi theo Chương Tử.
Chương Tử chạy một hồi, cảm giác khoảng cách đã được kéo giãn, bèn đặt mông ngồi nghỉ ngay ở dưới tàng cây.
-Mẹ nó, con lừa trọc đáng chết này thế mà lại dẫn gấu tới, may mà ông mày nhanh chân chạy trốn, nếu không mất mẹ cái mạng rồi.
Chương Tử mắng, móc bình nước ra uống một ngụm, sau đó nhìn quanh bốn phía, hắn buồn bã phát hiện, hình như hắn lạc đường rồi.
-Không có việc gì, lát nữa bò lên trên đỉnh núi, quan sát một hồi là có thể tìm đường quay về.
Chương Tử thầm nói.
Đúng lúc này, tiếng gấu rống truyền đến, tiếp theo tiếng bước chân thùng thùng thùng như tiếng trống bị bóp nghẹt càng lúc càng tới gần.
Chương Tử sợ tới nỗi gấp gáp ngồi dậy, thấp giọng mắng một tiếng:
-Mẹ nó, ăn một hòa thượng còn chưa đủ sao? Còn tới đuổi ta? Sao ngươi không quay lại ăn đám người Anh Tử kia đi? Bên đó có những ba người...
Ngoài miệng mắng, chạy lại không hề chậm, cũng không kịp phân biệt phương hướng gì nữa, cũng không quan tâm bụi cây, bụi gai, rắn độc gì nữa, chính là chạy, một đường chạy, điên cuồng chạy.
Chương Tử phát hiện ra rất nhanh, tiếng gấu nhỏ dần, như thể khoảng cách được kéo giãn. Nhưng mỗi khi hắn nghỉ ngơi, tiếng gấu lại tới gần, hắn sợ tới mức chỉ có thể tiếp tục chạy...
Cùng lúc đó, đám người chú Đạt bên kia cũng không thuận lợi, người câm cõng chú Đạt, Anh Tử cầm dao núi mở đường đi, bắt đầu quay trở về, thế nhưng không có ai dẫn đường, trên đường đi gặp đủ thứ rắc rối, loanh quanh lòng vòng, lãng phí rất nhiều thể lực. Kể từ khi gặp phải gấu đen lúc nãy, mấy người này cũng càng thêm nhát gan, cực kỳ cảnh giác.
-Chú Đạt...
Anh Tử quay đầu lại nhìn về phía gương mặt tái nhợt của chú Đạt.
Chú Đạt vẫy vẫy tay nói:
-Đừng sợ, vừa mới nãy chẳng qua là chúng ta bị đánh úp nên mới trở tay không kịp. Nếu không, với kinh nghiệm của tôi và người câm, tuyệt đối sẽ không đâm đầu vào chỗ có gấu đen. Con cứ việc đi, đừng quá nhanh, người câm ra tiếng, con liền đừng cử động. Dã thú có quy củ của dã thú, bọn chúng có đánh dấu địa bàn, nhìn thấy dấu hiệu của bọn chúng, vòng qua tránh đi là là được. Trong tình huống bình thường, dã thú sẽ không tập kích người... Ừ, gấu đen vừa mới nãy hơn phân nửa cũng là bị tên giặc trọc kia chọc cho nổi điên, lúc này mới phát cuồng.
Anh Tử nỗ lực gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~