Chương 519: Trong Thôn Có Đoàn Du Lịch Tới.

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 1,915 lượt đọc

Chương 519: Trong Thôn Có Đoàn Du Lịch Tới.

Đi được thêm một hồi, bỗng phía trước xuất hiện một bóng người, người đó mang một thân tăng y màu trắng, đầu trọc, tay chắp trước ngực, vẻ mặt tươi cười nhàn nhạt chẳng khác nào gió xuân ấm áp.

-Đại sư Phương Chính? Ngài không có việc gì?

Anh Tử hô lên đầy ngạc nhiên, nhưng sau đó nhiều hơn cả là vui mừng! Cô không thông thạo đường ra khỏi núi này, có Phương Chính dẫn đường, tự nhiên là chuyện cực kỳ tốt. Đến nỗi chuyện lừa Phương Chính lúc nãy, cô cho rằng Phương Chính không biết, cô không đề cập tới, thì việc này cũng coi như qua đi.

Nhưng ánh mắt chú Đạt lại trở nên âm trầm, kinh nghiệm nói cho hắn biết, đi cùng với tên hòa thượng này tuyệt đối không phải là chuyện tốt!

Chú Đạt lập tức mở miệng hỏi:

-Gấu đâu? Chương Tử đâu?

Phương Chính buông tay xuống, đáp:

-Chương Tử đẩy ngã bần tăng, chính mình chạy mất, gấu đuổi theo hắn rồi. A Di Đà Phật, bần tăng cũng là chưa đến lúc tuyệt mệnh, Phật Tổ bảo hộ.

-Cái gì? Chương Tử thế mà lại có thể làm ra loại chuyện này?

Anh Tử không dám tin kêu lên.

Chú Đạt lại cười lạnh nói:

-Có thể làm ra loại chuyện này mới chính là Chương Tử. Thằng nhóc đó vẫn luôn là một con sói con, là cái thứ vong ân phụ nghĩa.

Nghe Phương Chính nói như vậy, chú Đạt cũng tin, cảnh giác với Phương Chính cũng giảm bớt không ít, nhưng không biết vì cái gì, cái tên hòa thượng này lại khiến hắn cảm thấy không an toàn một chút nào.

-Này...

Anh Tử vẫn là có chỗ không tiếp thu nổi, thế nhưng hiện thực là như thế, cô còn có thể nói gì? Hiện tại rời khỏi núi mới là quan trọng, vì thế Anh Tử nói:

-Đại sư, chú Đạt bị thương rồi, chúng tôi muốn lập tức rời núi để trị liệu cho chú ấy.

Phương Chính cũng hơi kinh ngạc, hắn chỉ bảo gấu đen hù dọa người, chứ không bảo nó hù người ta què cả đùi. Thế nhưng chuyện đã xảy ra, hắn cũng không có cách nào chạy đi lý luận với con gấu đen chẳng biết đã đi đâu, cũng chỉ đành để như vậy. Hắn gật đầu, nói:

-Không thành vấn đề, cùng bần tăng đi thôi.

Nói xong, Phương Chính mang theo ba người, chọn đại một phương hướng đi tiếp. Còn hướng đó thông đến nơi đâu... Quỷ biết!

Thật như lời Tống Nhị Cẩu đã nói, Phương Chính căn bản chưa từng đi sâu vào trong núi Thông Thiên, lần này vào núi, thuần túy là ỷ vào nguyệt bạch tăng y hộ thể, đi đại.

Nếu chú Đạt biết Phương Chính dẫn đường kiểu đó, phỏng chừng quăng một cái tát qua chụp chết ý niệm trong đầu hắn cũng có.

Vài người loanh quanh lòng vòng cũng không biết đã đi được bao lâu, mắt thấy mặt trời đang dần lặn khuất sau núi, chú Đạt nói:

-Phương hướng có chút không đúng thì phải?

Mặt Phương Chính đỏ lên, thế nhưng vẫn nói cứng:

-Trời sắp tối rồi, ban đêm rất nguy hiểm, kiếm một chỗ hạ trại dừng chân thì tốt hơn.

Chú Đạt gật gật đầu, người câm buông chú Đạt xuống, xoay chuyển khắp nơi, rất nhanh sau đó đã tìm được chỗ có gió Bắc, hắn tìm kiếm củi lửa để dựng trại, tay chân cực kỳ thành thạo, hiển nhiên là người thạo nghề. Anh Tử cũng hỗ trợ, Phương Chính thì ngồi ở bên cạnh chú Đạt, miễn cho chú Đạt bị sói tha đi mất...

Cùng lúc đó, một loạt xe ngựa chạy ầm ầm đến thôn Nhất Chỉ, cũng không dừng lại trong thôn mà trực tiếp đi vào dưới chân núi. Khiến cho không ít thôn dân tò mò quan sát, kết quả, trên xe treo một lá cờ hướng dẫn du lịch nhỏ, mọi người đều tưởng là đoàn du lịch tới. Mọi người rất tò mò, nơi này của bọn họ mà cũng có đoàn du lịch tới sao, quả thực rất đáng ngạc nhiên, trước đây đều là khách du lịch cá nhân, chưa từng gặp qua đoàn du lịch bao giờ.

Vương Hữu Quý sau khi nghe được tin tức liền vội vã chạy ra khỏi nhà, đi hỏi tình huống.

-Ai u, xin chào thôn trưởng. Chúng tôi là đoàn du lịch Hùng Lâm, tôi là trưởng đoàn, cũng là hướng dẫn viên du lịch luôn. Nào, mời ngài điếu thuốc.

Một người đàn ông béo lùn cười ha hả bắt chuyện với Vương Hữu Quý, đưa thuốc lá qua.

Vương Hữu Quý vừa nghe là đoàn du lịch liền cười như nở hoa. Hắn vẫn luôn khát vọng dẫn dắt thôn Nhất Chỉ thoát nghèo làm giàu, hiện giờ cuối cùng đã thoát khỏi nghèo khó, nhưng chỉ dựa vào du khách của huyện Tùng Võ hiển nhiên còn chưa đủ, nếu có thể có nhiều đoàn du lịch đến đây, kia mới thật sự là làm giàu! Cho nên, Vương Hữu Quý tiếp lấy điếu thuốc, vui vẻ hàn huyên với người đàn ông béo ị kia.

Tên của người đàn ông béo ị là Hùng Bổn Thư, một cái tên thật nhã nhặn, thật hay, chỉ vài ba câu cuộc trò chuyện của họ đã trở nên sôi nổi.

Theo như lời Hùng Bổn Thư, bọn họ trên đường bị kẹt xe, đến nơi đây thì phải tạm nghỉ lại, cũng không có cách nào khác.

-Nếu không thì nghỉ lại một đêm trong thôn đi, yên tâm, giá cả tuyệt đối hữu nghị.

Vương Hữu Quý lập tức nói.

Hùng Bổn Thư cười khổ nói:

-Người anh em à, tôi cũng muốn vậy lắm, nhưng cơ quan du lịch đã vạch sẵn hành trình rồi, tới núi Nhất Chỉ chẳng qua là lộ tuyến phát sinh đột xuất mà thôi. Nói thật, chúng tôi cũng không biết bước ngoặt tạm thời này có thể để lại ấn tượng tốt cho mọi người hay không. Nếu như ấn tượng kém, sau này cũng không tới nữa. Lần này chúng tôi bị lỗ quá rồi, giờ dẫn bọn họ đi xem núi Nhất Chỉ xong, phải lập tức đi núi, sáng mai dậy sớm lên núi ngắm sao trời. Thời gian sít sao...

Vương Hữu Quý nói:

-Như vậy sao, thật là đáng tiếc. Thế nhưng hôm nay trời cũng sắp tối rồi, chờ tới khi mọi người lên núi, phỏng chừng trời đã tối đen, cũng chẳng nhìn ra được cái gì.

-Trời tối có chỗ hay của trời tối, ban đêm trăng sáng vằng vặc, ngắm sao trời, ngắm rừng trúc chùa chiền buổi đêm, cũng là một loại cảm thụ khác biệt. Không được thì còn có thể đốt lửa trại mà.

Hùng Bổn Thư nói.

-Tốt thôi, không thì để tôi tìm cho mọi người một người dẫn đường.

Vương Hữu Quý nói.

-Không cần, tôi đã tới nơi này vài lần, cũng khá rõ ràng tình huống ở đây, không dám nhọc lòng anh. Nếu lần này thành công, về sau còn nhiều cơ hội làm phiền tới anh nữa, lúc nó người anh em đừng chê chúng tôi phiền phức là được.

Hùng Bổn Thư nói.

-Sao có thể chứ, lúc nào cũng hoan nghênh các anh đến đây.

Vương Hữu Quý nói.

-Ha ha, người anh em hào sảng lắm! Đúng là người của công việc, thôi được rồi, không nói nữa, chúng tôi lên núi đây.

Hùng Bổn Thư nói xong, tiếp đón những khách du lịch vừa xuống xe, chuẩn bị lên núi.

Vương Hữu Quý đứng cách đó không xa nhìn, đám người Tống Nhị Cẩu, Trần Kim cũng ở bên cạnh xem náo nhiệt..

Không bao lâu sau, đoàn du lịch bắt đầu lên núi.

Vương Hữu Quý vung tay lên nói:

-Được rồi, tất cả đừng hóng chuyện nữa, nên làm gì làm gì đi thôi, dọa đoàn khách du lịch chạy mất, tôi với mấy người lại nóng ruột.

Mọi người cười ha ha, ồn ã tan.

Chẳng qua, có người trong ánh mắt mang theo một ít nghi hoặc, tỷ như Trần Kim!

Cùng lúc đó, trên đỉnh núi.

-Sư đệ, sao đệ lại bò lên trên nóc nhà rồi? Sư phụ không phải đã nói sao. Không cho đệ bò lên trên nóc nhà tiểu bậy tiểu bạ.

Sóc ngửa đầu nhìn nóc nhà kêu lên.

Hồng Hài Nhi trợn mắt, nói:

-Nước tiểu của bổn Đại vương chính là nước thánh, sư phụ không biết nhìn hàng. Còn nữa, lần này đệ không có tiểu, đệ là đang ngắm sao trời. Đúng rồi, Tịnh Khoan, huynh từng được bay chưa?

-Bay?

Đôi mắt con sóc lập tức trở nên sáng ngời, sau đó kêu lên:

-Sư đệ, đệ muốn mang huynh bay cùng ư?

-Hiện giờ pháp lực của bổn Đại vương đã trở về, huynh muốn bay, quá đơn giản đúng không? Chỉ cần huynh muốn, bổn Đại vương mang huynh giả vờ, mang huynh bay! Mang huynh vào thùng rác... Khụ khụ, lên mây trắng.

Hồng Hài Nhi thiếu chút nữa hô lên mấy tiết mục giải trí ngắn trên mạng, nó nhanh chóng sửa miệng.

-Sư đệ, huynh cũng muốn bay!

Độc Lang vừa nghe, đang nằm trên mặt đất cũng nhanh chóng nhảy dựng lên, kêu lên sung sướng.

-Không thành vấn đề! Tịnh Chân sư huynh, huynh muốn đi không?

Hồng Hài Nhi hỏi con khỉ đang ngồi dưới gốc cây Bồ Đề, ngửa đầu nhìn cây Bồ Đề, bộ dáng lão tăng nhập định tham thiền.

Con khỉ lắc đầu nói:

-A Di Đà Phật, bần tăng không đi đâu, bần tăng muốn tham thiền ngộ đạo.

-Đệ xác định không đi?

Hồng Hài Nhi hỏi.

-Đều đi cả rồi, không có ai giữ nhà, lúc sư phụ đi đã nói qua, khả năng sẽ có người tới trộm đồ.

Tuy rằng trong mắt con khỉ là khát vọng được bay cùng, thế nhưng vẫn cự tuyệt.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right