Chương 521: Qúa Tà Mô

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 1,183 lượt đọc

Chương 521: Qúa Tà Mô

- Phế vật vô dụng.

Ông chủ Hùng bĩu môi, giá trị của ông cụ Lý đã dùng hết, tất nhiên hắn không hề khách khí nữa

-Man Tử, tới phiên mày.

Ông chủ Hùng kêu lên.

Một tên đàn ông cường tráng đang ngồi lắp dụng cụ ở bên kia nghe vậy, liền nhếch miệng cười nói:

-Được rồi! Ông chủ, yên tâm đi, còn lại cứ giao cho tôi.

Nói xong, người đàn ông đó mang theo một tổ người, vác khí giới leo lên gác chuông, chuẩn bị mở chuông ra.

Độc Lang nhìn đến đây, gì cũng đã hiểu hết, tới đây là một đám ăn trộm!

Độc Lang đang muốn xông lên, đột nhiên có một cái bàn tay từ phía sau chụp lên đầu sói của nó. Độc Lang nhanh chóng quay đầu lại, chỉ thấy con khỉ không biết đã tới đây từ khi nào, ngồi xổm bên cạnh hắn, yên lặng nhìn.

-Làm gì? Bọn họ muốn hủy chuông, còn nhìn? Sói ta cũng không thể nhìn, huynh muống xông lên.

Độc Lang nói.

-Ai nói muốn nhìn chứ, người ta nhiều người như vậy, huynh xác định một mình huynh làm được gì sao?

Con khỉ nói.

-Thế thì phải làm sao, chẳng lẽ đứng nhìn bọn họ hủy chuông?

Độc Lang nóng nảy.

-Huynh gấp cái gì? Lúc sư phụ đi đã nói với đệ, nếu có người muốn gõ chuông, thì không được. Nhưng, nếu có người muốn hủy chuông, cứ để bọn họ làm.

Con khỉ nói.

-Gì?

Độc Lang lập tức trợn tròn hai mắt, sau đó nhìn con khỉ đầy nghi ngờ, hỏi:

- Đệ không phải là do trộm phái tới đó chứ?

Con khỉ trợn mắt nói:

-Huynh ngốc hả? Chuông này tới đây bằng cách nào, huynh đã từng suy xét qua chưa? Lúc trước sư phụ tay không lên đó, đột nhiên liền xuất hiện một cái chuông treo ở trên ấy, huynh nghĩ đây là chuông bình thường? Huynh nghĩ Tịnh Tâm sư đệ thật sự vô tâm đến vậy ư? Lúc này còn bay ra ngoài chơi, còn ra ngoài hóng gió? Hắn căn bản là không lo lắng chuông sẽ bị trộm. Được rồi, đừng nhọc lòng nữa, cùng đệ trở về chùa trông coi những thứ khác đi.

Nghe con khỉ nói như vậy, Độc Lang cũng cảm thấy thật có lý, nhưng mà vì sao sư phụ không nói với nó nhỉ? Đang lúc nó miên man suy nghĩ, người đàn ông cường tráng nọ đã ra tay, ánh sáng hàn điện phun ra lóa mắt, phun lên trên Vĩnh Nhạc đại chung, trong nhất thời tia lửa sáng trắng bắn tung tóe khắp nơi, y hệt pháo hoa.

Độc Lang thấy vậy, đôi mắt lập tức đỏ vằn lên, nổi giận gầm một tiếng, mặc kệ con khỉ lôi kéo, vèo một cái phóng ngay ra ngoài, ngao ô một tiếng sói tru đầy thê lương!

Một người đang đứng ở phía trước hoảng sợ, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con sói lớn to như con bê đang chạy tới trước mặt mình, nó cúi đầu, đụng trực tiếp vào người hắn! Người nọ còn chưa kịp nhìn rõ tình huống, chỉ cảm thấy ngực đau nhức, trong tiếng kêu thảm thiết bay lên trời, đồng thời âm thanh xương ngực đứt gãy vang lên, hắn đau đến độ hôn mê trong nháy mắt.

-Thứ gì vậy?

Ông chủ Hùng cũng hoảng sợ, vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy một con sói trắng rất to đứng ở phía xa, sau lưng là ánh trăng phủ xuống, màu bạc của ánh trăng phối hợp với màu bạc trên thân Độc Lang, cộng thêm gió núi gào thét, thổi lông Độc Lang bay múa theo gió, uy vũ bất phàm!

-Sói? Có sói!

Có người hô lên kinh hãi.

-Sói lớn như vậy? Thành tinh?

Lập tức có người kêu theo.

-Đừng sợ, chỉ là một con sói mà thôi, chúng ta nhiều người như vậy, lấy vũ khí đánh nó cho tao! Tao muốn có da sói, ai đánh chết nó, tao cho mười vạn tiền thưởng!

Ông chủ Hùng cũng không có sợ, ngược lại đôi mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm Độc Lang.

Dưới trọng thưởng tất có kẻ lớn gan, một đám người xách gậy gộc lên, còn có kẻ móc dao nhỏ ra, một đám nhằm về phía Độc Lang đầy hung hãn.

Độc Lang vừa nghe liền nổi điên ngay lập tức, trộm đồ nhà nó, còn muốn lột da nó? Thật sự xem nó là chó nhà sao?

Độc Lang cũng không sợ, nó vốn là vua sói trong núi, luận về hung hãn, ai dám so với nó? Chẳng qua vào Nhất Chỉ tự nó mới thu tính tình mình lại, hiện giờ bị những người này kích thích bộc phát, hai mắt nó đỏ bừng, sát khí ngập trời! Răng nanh lộ ra, móng vuốt bật ra, lại phát ra một tiếng sói tru lần nữa, âm thanh rung trời!

Một tiếng rống kia mang theo sát khí lan tràn, dọa đám người đó không một ai dám tiến lên!

Đang lúc có người muốn thử tiến lại một phen, từ giữa dãy núi phía sau vang lên từng tiếng sói tru, đó là bầy sói đang cùng hô ứng với Độc Lang! Đêm khuya, đỉnh núi, tiếng kêu của bầy sói, mọi người nghe mà dựng thẳng hết cả lông tơ.

-Nhìn cái gì mà nhìn? Còn chưa động thủ? Tao nuôi chúng mày làm gì không biết?

Ông chủ Hùng nổi giận nói, chẳng qua hiện tại hắn cũng không dám xem thường Độc Lang nữa, ánh mắt kia quả thật rất dọa người.

Mọi người vừa nghe, bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, một lần nữa ầm ĩ hô giết phóng về phía Độc Lang.

Độc Lang cũng không khách khí, tăng tốc vọt lên, sói to như trâu, tốc độ lại nhanh như gió, lực lớn như gấu! Tả xung hữu đột, vuốt sói loạn chụp, chỉ nghe từng tiếng kêu thảm thiết hết đợt này đến đợt khác, một đám người bị hất bay ra ngoài, một đám gãy tay gãy chân thi nhau ngã xuống đất, kêu thảm thiết không ngừng.

-Dùng võng!

Lúc này có người kêu lên, võng lớn vốn chuẩn bị dùng để hứng mảnh chuông bị cắt nhỏ lúc này được đem ra, quăng về phía Độc Lang.

Độc Lang cũng không ngốc, bị võng này quăng trúng, nó đừng mơ chạy thoát. Vì thế, Độc Lang nhanh chân chạy...

Mọi người thấy Độc Lang chạy, lập tức kéo võng đuổi theo.

Độc Lang đang muốn xoay người giết bằng được, bỗng nhiên nghe được thanh âm của Hồng Hài Nhi:

-Đại sư huynh, bọn họ muốn trộm chuông, sao huynh không để bọn họ trộm thử. Nói thật, đệ rất muốn nhìn xem, một đám phàm nhân thân thể phàm thai, làm sao trộm nổi một Phật bảo!

-Hử?

Độc Lang sửng sốt.

-Đừng đứng đờ ra nữa, đệ đang ở trong chùa. Trở về thôi, huynh càng lúc càng làm bị thương nhiều người, càng dễ khiến sư phụ phiền toái.

Hồng Hài Nhi nói.

Con khỉ nói như vậy, Hồng Hài Nhi cũng nói như vậy, Độc Lang liền tin tưởng, vì thế không nói hai lời, vẫy cái đuôi to chạy vào trong chùa. Đồng thời cổng chính của chùa cũng loảng xoảng đóng lại.

-Ông chủ, sói chạy vào trong chùa rồi, làm sao bây giờ?

Một người hỏi ông chủ Hùng.

Ông chủ Hùng mắng:

-Nhìn cái gì mà nhìn? Vào trong chùa bắt nó!

-Ông chủ, không hay rồi, chuông này không phá được.

Lúc này, trên gác chuông, Man Tử đứng dậy kêu lên.

-Không phá được? Sao có thể chứ?

Vẻ mặt ông chủ Hùng là không dám tin, cho nên hắn cũng tạm thời bỏ ý định bắt sói, bảo mọi người cảnh giới.

Ông chủ Hùng lên gác chuông, nhìn vào chỗ Man Tử mới vừa hàn, đừng nói là đục được một lỗ, ngay cả trầy một hạt bụi cũng không nổi!

-Hơ, gặp quỷ, đồng thau khi nào lại trâu bò như vậy? Man Tử, mày tiếp tục phá đi, tao không tin cái này có thể tà môn đến thế.

Ông chủ Hùng cũng ngạc nhiên.

-Được.

Man Tử gật đầu, tiếp tục phá chuông trước mặt ông chủ Hùng, một phút, hai phút, năm phút, mười phút sau.

Man Tử dừng lại, Ông chủ Hùng lập tức thò lại gần quan sát, quả nhiên, Vĩnh Nhạc đại chung không hề suy chuyển dù chỉ một chút, ban đầu là như thế nào thì bây giờ vẫn là như thế nấy!

-Này...

Ông chủ Hùng trợn tròn mắt, gãi gãi đầu, hoàn toàn không biết đây đến tột cùng là tình huống gì.

-Ông chủ, chuông này quá tà môn, không làm gì được.

Man Tử nói.

-Mẹ nó, không làm gì được thì chặt đứt dây chuông đi. Lát nữa nghĩ cách đẩy cả quả chuông xuống vực, tao cũng không tin huyền nhai cao như vậy lại không làm hỏng được nó!

Ông chủ Hùng nói.

Man Tử gật đầu, vừa ngẩng lên, Man Tử đã trợn tròn mắt, nói:

-Ông chủ, xà ngang này không phải là làm bằng gỗ đấy chứ?

-Bằng gỗ thì tốt, gỗ dễ xử, tìm cưa ... Gì? Bằng gỗ?! Sao có thể? Chuông lớn cả trăm tấn lại treo trên một khúc gỗ? Gỗ loại nào mà cứng như thế?

Ông chủ Hùng bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, dùng đèn pin chiếu vào trên xà ngang, cẩn thận quan sát, đây chẳng phải là một khúc gỗ sao! Phía trên phủ một lớp sơn, có thể thấy rõ được hoa văn.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right