Chương 522: Điên Rồi Điên Rồi Tất Cả Điên Hết Rồi
- Ông Lý! Ông Lý! Ông mau tới đây mà xem, đây rốt cuộc là cái thứ gì? Thật sự làm bằng gỗ sao?
Ông chủ Hùng kêu lên.
Ông cụ Lý thở dài, đi qua nói:
-Không cần hỏi, tôi đã xem qua rồi, thật sự làm bằng gỗ.
Ông chủ Hùng chỉ vào chuông:
-Kia này... chuông này thì sao?
Ông cụ Lý nói:
-Rắn chắc, trọng lượng trăm tấn trở lên.
-Mẹ nó... Sao có thể? Hoàn toàn không có khả năng!
Ông chủ Hùng sắp điên tới nơi rồi, tình huống trước mắt, hoàn toàn không phù hợp logic chút nào.
Ông cụ Lý nói:
-Ông chủ Hùng, chùa này có dị thú bảo hộ, trải rộng trên mặt quả chuông là kinh văn ... Vừa mới nãy tôi đã xem qua, hình như chuông này được luyện chế từ một lò, nhưng kỹ thuật thế nào tôi hoàn toàn không thể nhận ra được. Công nghệ đúc thành vô cùng tinh vi, cho dù là kỹ thuật hiện đại cũng không làm được một quả chuông hoàn mỹ như thế. Toàn thể quả chuông không chút tì vết, quả thực không giống một món đồ thế gian nên có. Vật như vậy, chính là thánh vật Phật môn, tốt nhất vẫn đừng nên động vào thì hay hơn, động vào, dễ gặp phải báo ứng.
-Báo ứng?
Ông chủ Hùng sửng sốt, sau đó cười một cách điên cuồng:
-Tôi không tin cái này, tôi chỉ tin tiền! Tôi tin trên thế giới này không gì không thể giải quyết được bằng tiền. Man Tử, đem tất cả những trang bị đang có dùng hết cho tao, mặc kệ mày dùng cách nào, tháo quả chuông này xuống dưới cho tao là được!
Man Tử ừ một tiếng, cầm một cái cưa lớn, dẫn theo người dẫm lên thang, bắt đầu cưa xà ngang.
Kết quả mới cưa được một phát, chỉ nghe vang lên những âm thanh cạc cạc đầy chói tai, tia lửa bắn tung tóe khắp nơi!
-Dùng sức!
Man Tử kêu lên.
Hai người cùng nhau ra sức, sau đó nghe thấy tiếng răng rắc, cưa đã bị gãy!!
Man Tử lập tức đờ ra, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, la lên một tiếng nói:
-Lấy cưa điện tới!
Trong tay có cưa điện, cực kỳ vững tin, Man Tử dùng sức xả xuống, tiếng mô tơ điện kêu o o, Man Tử cưa mạnh vào xà ngang. Kết quả tia lửa lại bắn tung tóe, vài phút sau...
Man Tử nhìn răng cưa của cưa điện trong tay đã bị mài nhẵn, lại nhìn nhìn xà ngang hoàn hảo không tổn hao gì, vẻ mặt ngu ngốc! Hắn nuốt nước miếng một cách khó khăn, nhìn về phía ông chủ Hùng, nói:
-Ông chủ, này... Quá tà môn...
Ông chủ Hùng cũng cảm giác chuyện này có chút quỷ dị, từ khi nào gỗ lại cứng như vậy? Từ khi nào đồng thau lại kiên cố như vậy? Này quả thực... Quả thực không thể tưởng tượng nổi!
Thế nhưng Ông chủ Hùng vẫn chưa từ bỏ ý định, cắn răng nói:
-Dùng thuốc nổ!
-Trăm triệu không thể! Tiếng nổ vang lên, toàn bộ người dưới chân núi sẽ bị kinh động, nếu họ gọi cảnh sát tới, xuống núi chỉ có một con đường, chúng ta đều phải xong đời.
Ông cụ Lý nhanh chóng kêu lên.
Ông chủ Hùng vỗ đầu, mắng:
-Mẹ nó, hồ đồ rồi...Thế nhưng tập trung lực lượng tới đây cũng không trở về thể tay không chứ?
Ông cụ Lý nói:
-Nếu không, để tôi nghiên cứu một lát, có lẽ sẽ phát hiện ra điều gì đó.
Ông chủ Hùng nhìn ông cụ Lý nửa ngày, cuối cùng gật gật đầu nói:
-Được, ông là chuyên gia, nghe theo ông. Tôi chờ tin tốt từ ông... Ông Lý à, tôi có thể chờ, nhưng bạn già của ông chờ không nổi đâu. Cố lên đi...
Nói xong, Ông chủ Hùng xuống khỏi gác chuông, móc một điếu thuốc ra hút. Vừa ghé mắt nhìn, lầu trống rơi vào trong mắt hắn, hắn nói:
-Chuông tốt như vậy, trống cũng sẽ không quá tệ chứ nhỉ, dù sao không có việc gì làm, Man Tử, cùng đi nhìn xem.
Sau vụ Độc Lang làm ầm ĩ hồi nãy, Ông chủ Hùng cũng sợ, sợ nửa đường lại nhảy ra thứ nào đó, bổ ngay vào mình. Nhìn một đám xương cốt gãy rời, bộ dạng thê thảm, hắn thực sự có chút lúng túng.
Đi vào dưới lầu canh, ông chủ Hùng ngửa đầu nhìn lên trên, nói:
-Hình như rất lớn.
Cùng lúc đó, Nhất Chỉ tự, trên nóc nhà.
Nóc nhà là hình tam giác, phía bên kia nóc nhà có một con sóc, một con khỉ, một con sói, còn có cả một tiểu hòa thượng đang nằm bò, bốn tên phá phách lén lút nhô đầu ra, nhìn sang bên này.
-Ha, cái đám ngu si kia đi xem trống rồi.
Sóc kêu lên vui sướng khi thấy người gặp họa.
-Sư phụ có nói qua, không làm thì không chết. Ha ha, trống đó đệ nhìn còn thấy khiếp, bọn họ lại dám đi?
Hồng Hài Nhi bĩu môi, trong mắt lại toàn là hưng phấn. Nó biết rõ, uy lực của trống trận Quỳ Ngưu tùy người mà khác nhau. Nếu một người tâm linh sạch sẽ, thiện lương, tác động sẽ nhỏ đi rất nhiều. Rốt cuộc, ma tính của trống trận này chính là phóng đại cảm giác tiêu cực của một người đến vô hạn!
Nội tâm của sóc, Độc Lang, con khỉ đã rất mạnh mẽ, thuần khiết, thiện lương, vẫn bị dọa đến độ chạy tán loạn khắp nơi như cũ. Người xấu xa đến thế nếu đi lên lại sẽ như thế nào? Hắc hắc...
-Các người nói thử xem, bọn họ đi lên có gõ trống hay không?
Con khỉ đột nhiên hỏi.
-Nếu đám người đó không sợ chết, lại gõ mấy cái chắc chắn chết thẳng cẳng cả đám. Tâm cảnh của sư phụ như thế mà còn phải dựa vào sự phụ trợ của tiếng chuông Vĩnh Nhạc đại chung mới có thể gõ nỗi. Những người này gõ trống? Hừ hừ, ông cụ thắt cổ lại chê sống lâu.
Hồng Hài Nhi đáp.
Độc Lang hừ hừ nói:
-Dám tập kích sói ta, bọn họ xứng đáng bị hù chết. Trộm đồ lại tới núi Nhất Chỉ trộm, thật là... Nếu như là trước kia, huynh chỉ cần dùng một tiếng sói tru, liền hội tụ được cả thiên quân vạn mã, trong nháy mắt đem bọn đi lột da rút gân bẻ xương hết.
-Được rồi, kia đều là lịch sử quá khứ quang vinh của huynh, đừng kể chuyện xưa nữa. Bọn họ phải đi lên rồi...
Hồng Hài Nhi cười hi hi nói.
Thế nhưng, ông chủ Hùng vẫn rất cẩn thận, chính hắn không tự đi lên, mà là gọi một người đàn ông cao gầy tới. Người đàn ông đó rất nghe lời, hắn cầm theo một con dao, thật cẩn thận bước lên.
Ông chủ Hùng duỗi cổ nhìn, mắt thấy người cao gầy đi lên lầu canh, tựa hồ không xảy ra chuyện gì.
Nhưng ngay sau đó...
-A! Đừng tới đây! Giết! Giết! Giết! Tao giết mày... tao giết mày!
Tiếng cười điên cuồng liên tiếp vang lên, tiếp theo đó người cao gầy không thèm quan tâm tới độ cao của lầu canh mà trực tiếp nhảy xuống, phanh một tiếng rơi ngã, có thể nghe được rõ cả tiếng xương cốt đứt gãy. Cả người hắn không nhúc nhích ghé vào kia, hai mắt đăm đăm, trong miệng không ngừng nói thầm:
-Đừng tới đây, đừng tới đây... Đừng giết tao... Tao giết mày...
Man Tử lập tức chạy tới kiểm tra một chút, vẻ mặt ngu si nói:
-Ông chủ, hắn điên rồi...
-Điên rồi? Mẹ nó, trên lầu canh này có thứ gì? Sao vừa mới đi lên đã điên rồi?
Ông chủ Hùng sợ tới mức lui về phía sau liên tục, không dám tới gần lầu canh.
-Ông chủ, phải làm sao đây?
Man Tử lo lắng nhìn lầu canh. Lần này lên núi, mọi việc không thuận lợi, chuyện nào cũng tỏ ra hết sức cổ quái, quỷ dị, hắn cũng có chút lúng túng.
-Làm sao? Tao không tin lại có chuyện tà môn đến thế, tao không lấy được chuông, chẳng lẽ một cái trống cũng dọa nổi tao? Mày mang nhiều người một chút lên đó, mặc kệ trên đó là sói hay chó, làm thịt hết cho tao! Làm xong, mỗi người mười vạn!
Ông chủ Hùng cũng nghẹn một bụng lửa giận.
Tin tưởng tràn trề tới đây, hiện giờ ngay cả cái rắm cũng chưa sờ được, mà người bị thương đã nằm đầy cả đất, lúc quay về tiền bồi thường nhất định không hề nhỏ, hắn không thể quay về tay không.
Man Tử vừa nghe, nhìn cái lầu canh kia cũng thấy tê hết cả da đầu, thế nhưng hắn vẫn cắn răng một cái gọi năm sáu người tới, cùng nhau đi lên.
Ông chủ Hùng cực kỳ yên tâm đối với Man Tử, Man Tử có tiếng gan lớn, còn là kẻ có số mạng tốt, điển hình cho loại không sợ trời không sợ đất. Ông chủ Hùng ở dưới chờ tin tức, đồng thời nói thầm: "Nếu còn không có thu hoạch, mẹ nó mình thiêu luôn cái chùa rách này!"
Vừa mới dứt lời, liền nghe được từ trên lầu canh truyền đến tiếng kinh hô!
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~