Chương 523: Bị Bao Vây
- Trâu! Con trâu!
-Tao giết mày!
-Đừng tới đây!
-Cứu mạng !
-A ha ha... Tao phát tài, thật nhiều tiền! Thật nhiều tiền quá!
-Cút! Tao có thể giết mày một lần thì cũng có thể giết mày lần thứ hai! Tao giết, tao giết mày!
Đây là tiếng của Man Tử.
Sau đó, ông chủ Hùng liền thấy năm sáu người vừa mới lên lầu khi nãy bây giờ té ngã lộn nhào chạy xuống dưới, hai tên cười như đồ điên, một tên khóc thảm thiết, còn có cả một tên điên khùng gặp ai cũng cắn, người còn lại cúi đầu, hô to:
-Tôi là trâu! Tôi là một con trâu sẽ đâm chết các người! Ngao ngao ngao...
Man Tử ở phía sau múa may dao nhỏ, gặp người là chém, một bên chém một bên cười dữ tợn nói:
-Chạy? Một tên cũng đừng hòng chạy! Tao muốn giết sạch chúng mày!
Ông chủ Hùng thấy vậy thì cũng hoảng sợ, sáu người đi lên lầu đều điên hết cả rồi! Ngay cả Man Tử cũng phát điên, hắn chỉ cảm thấy da đầu tê dại, rốt cuộc cảm thấy chuyện có chút không thích hợp, nhanh chóng hô to:
-Điên rồi, đều điên rồi! Man Tử, mau dừng tay!
Kết quả Man Tử bỗng nhiên xoay người, xách dao nhằm về phía hắn:
-Mày mắng ai là đồ mọi rợ? Tao chém chết mày!
Ông chủ Hùng sợ tới mức nhanh chân bỏ chạy, đồng thời kêu lên:
-Mau! Người đâu mau tới đây, khống chế hết đám này cho tao!
Lúc này mọi người mới phục hồi lại tinh thần, dây thừng, võng đều lấy hết ra, nhanh chóng khống chế đám người kia. Cho dù là như thế, vẫn có người bị chém trọng thương, bị cắn trọng thương. Trong lúc nhất thời, đại quân vốn hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi ăn trộm lại biến thành một đám người bệnh, tiếng kêu thảm thiết khắp nơi.
Tuy rằng bị khống chế, nhưng đám người kia không có chút chuyển biến tốt đẹp nào, vẫn kêu gào ầm ĩ như cũ, hò hét bên tai không ngừng ...
Trong đó Man Tử là hung dữ nhất, cái miệng rộng há ra, dùng sức cắn dây thừng, kêu ngao ngao:
-Cắn chết mày, cắn chết mày! Cắn chết chúng mày, cắn chết hết cả bọn chúng mày, ngao ngao...
-Ông Lý, chuyện này đến tột cùng là như thế nào? Một cái lầu canh mà thôi, sao đi lên đều điên hết rồi?
Giờ khắc này, ông chủ Hùng thật sự sợ rồi, cũng không dám lại bảo người lên lầu canh nữa, bèn gọi chuyên gia về văn vật tới, run run rẩy rẩy hỏi.
Ông cụ Lý cười khổ đáp:
-Ông chủ Hùng, ông hỏi tôi, tôi biết hỏi ai đây? Từ khi tới ngôi chùa này, có chỗ nào chúng ta tiếp xúc mà thấy chỗ đó bình thường không? Ai... Sợ là Phật Tổ hiển linh, đang thu thập đám người nghiệp chướng nặng nề chúng ta.
Nghe được ông cụ Lý nói như vậy, trái tim ông chủ Hùng trở nên run rẩy.
-Ông chủ, vài anh em đã bị thương, nhìn bộ dạng, có mấy người chắc là tàn phế rồi, ngài xem, bây giờ phải làm sao?
Lúc này, có một người chạy tới báo cáo.
-Làm sao?
Ông chủ Hùng nổi điên, hắn cũng muốn biết, hiện tại phải làm sao! Mang theo nhiều người tới như vậy, chưa nói cái gì cũng không lấy được, tiền bồi thường thôi đã muốn lên trời!
Nghĩ đến đây, tâm trí ông chủ Hùng càng thêm rối loạn...
Ông cụ Lý nói:
-Ông chủ Hùng, nếu không chúng ta đi qua chùa thắp mấy nén hương, cầu Phật Tổ buông tha đi. Chúng ta ở đây, tám phần là bị quỷ ám.
Âm thanh của ông cụ như sắp khóc tới nơi.
-Bị quỷ ám? Tin cái rắm! Tôi ngược lại muốn nhìn thử cái chùa rách này có thật sự thần thánh vậy không, mang người theo, đi vào! Hôm nay không giải thích cho rõ ràng, tao phá luôn cái chùa rách này!
Một bụng tức giận của ông chủ Hùng không có chỗ phát tác, lầu canh là hắn không dám lên rồi, nhưng tiến vào chùa chắc là không thành vấn đề chứ? Trong chùa chắc là sẽ không có thứ gì cổ quái đúng không?
Chuyện tới lúc này, ông chủ Hùng cũng không trông cậy có thể lấy được trống và chuông đi, nhưng tổn thất kia nhất định phải kiếm người tới bồi thường mới được, nếu không một mình hắn nuốt không nổi. Vì thế hắn tính đánh chủ ý lên trên người trong chùa.
Những người khác không có biện pháp, đành phải đi theo ông chủ Hùng tiến về phía Nhất Chỉ tự.
Trên nóc nhà, sóc nóng nảy, nhảy nhót tung tăng kêu lên:
-Ai nha, bọn họ tới chùa? Làm sao? Làm sao?
-Gấp cái gì? Tôi đi xem!
Hồng Hài Nhi cười lạnh một tiếng, nhảy vèo xuống.
Độc Lang nhảy xuống theo, kêu lên:
-Huynh mới là hộ pháp.
Con khỉ cũng nhảy xuống, nói:
-Có nạn cùng chịu, để sư huynh đệ mạo hiểm, sư phụ sẽ chơi khăm.
Lời này vừa nói ra, Hồng Hài Nhi, Độc Lang đồng thời quay đầu lại, sau đó cực kỳ đồng cảm gật gật đầu.
Sóc thấy vậy, một tay chụp lấy một cục đá, tức giận kêu lên:
-Đệ cũng đi!
-Mau phá cửa!
Ông chủ Hùng kêu lên.
Giọng nói vừa vang lên, cánh cửa mở ra.
Gần như là đồng thời, truyền đến một tiếng gầm đầy giận dữ:
-Đệ xem ai dám!
Hồng Hài Nhi mở cổng, chuẩn bị đánh đấm một phen thì ngạc nhiên phát hiện, có người đoạt mất lời kịch của nó...
Ông chủ Hùng cũng ngây ngẩn cả người, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau có tới mấy chục cái đèn pin, toàn bộ chiếu vào đám người bọn họ. Híp mắt nhìn qua, liền thấy đen nghìn nghịt không biết là bao nhiêu người. Hơn nữa hình như những người này có mang theo vật gì đó, thấy một kẻ đứng gần nhất ở phía trước, trong tay cầm một cái cuốc, bộ dáng nóng lòng muốn thử.
-Ai? Ai đó?
Ông chủ Hùng vừa thấy đối phương nhiều người hơn bên mình, cũng hoảng sợ.
-Ông chủ Hùng nói gì thế? Sao nào? Mới không gặp nhau vài giờ đã thành không quen biết rồi sao?
Đèn pin tắt, để lộ bóng dáng Vương Hữu Quý. Đứng phía sau Vương Hữu Quý là một nhóm lớn toàn thôn dân, trong tay đều là nồi chén gáo bồn, chậu to, bàn ghế, cái cuốc, cái cào, cái giằng, lưỡi hái, dao phay, mười tám ban binh khí nông thôn mọi thứ đều đầy đủ!
-Ai u, là thôn trưởng Vương này, sao ngài lại lên núi thế?
Ông chủ Hùng vừa thấy tư thế của đối phương, cũng có chút túng quẫn, nhưng ngay lập tức đã nhanh nhạy cười hỏi.
-Tôi không lên, làm sao biết được đã thả sói lên núi? Ông chủ Hùng, thế nào? Ông đây là muốn phá Nhất Chỉ tự? Còn có những người đó, hàn điện, cây búa, cưa điện, là định phá bỏ di dời cái gì đấy?
Vương Hữu Quý hỏi.
-Thôn trưởng Vương, nhìn ông nói kìa, tôi chính là người tốt mà. Công ty du lịch chính quy, sao có thể làm mấy cái chuyện phá bỏ di dời gì chứ...
Ông chủ Hùng đảo mắt, nghĩ biện pháp phá giải.
-Ồ? Tôi ngược lại cũng muốn nghe thử xem, ông không phải định phá bỏ di dời thì đang định làm gì đây.
Vương Hữu Quý nói.
Ông chủ Hùng chớp mắt, nói:
-Đòi nợ!
-Đòi nợ? Ai thiếu tiền ông?
Đàm Cử Quốc buông tẩu thuốc trong tay xuống, giọng nói mang theo vài phần lạnh lẽo.
-Còn có thể là ai? Chính là trụ trì chùa này, Phương Chính! Bọn họ thiếu tiền tôi, tôi tới đòi nợ, họ lại tránh không chịu gặp. Tôi đương nhiên phải tông cửa tìm người, các người nói thử xem, hiện tại kiếm tiền dễ dàng sao? Bằng cái gì mà cho hắn mượn, hắn lại không chịu trả cơ chứ? Cũng không thể ăn hiếp người ta như vậy chứ? Tôi nhiều người như vậy, cũng phải ăn cơm, cũng phải nuôi gia đình mà ... Tôi là không còn cách nào khác mới phải ra hạ sách này để ép buộc hắn. Nếu thật sự không trả được, chỉ có thể xiết lấy ít đồ, cầm đi bán để gán nợ.
Ông chủ Hùng lập tức nói.
-Phương Chính thiếu tiền ông?
Trần Kim cười lạnh một tiếng, nói:
-Phương Chính thiếu ông bao nhiêu tiền? Mà ông muốn hủy chùa của hắn?
-Không nhiều lắm, 500 vạn!
Ông chủ Hùng đảo mắt, lập tức hô lên.
Dù sao cũng là nói bậy, hô nhiều một chút thì dễ lừa hơn. Ông chủ Hùng tự đoán, chùa chiềng đều như nhau, không giao lưu nhiều với thôn dân, đặc biệt là nguồn tài chính lưu thông như thế nào cũng sẽ càng không nói với người khác. Một cái chùa mượn mấy trăm vạn, cũng không có gì là lạ, cho nên hắn tự thấy câu nói này không có bất kì lỗ hổng nào.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~