Chương 524: Tịnh Tâm Ra Tay
Nhưng mà...
-Thôn trưởng, giờ làm sao? Đã từng thấy kẻ không biết xấu hổ, nhưng chưa thấy kẻ nào còn không biết xấu hổ hơn cả tôi nữa. Hôm nay xem như gặp được rồi, đánh chết, chôn đi, nếu không giữ lại cũng thành tai họa.
Tống Nhị Cẩu cười ha ha nói.
Ông chủ Hùng vừa nghe, tức khắc nóng nảy, kêu lên:
-Các người không thể làm như vậy, tôi là công dân tuân thủ pháp luật! Tôi là tới đòi nợ!
-Hùng tiên sinh, tôi mặc kệ ông là tới đòi nợ hay tới để làm gì, ông dám động vào ngôi chùa này thì chính là kẻ địch của toàn thôn chúng ta. Hôm nay, các người ai cũng đừng hòng đi đâu cả, chúng tôi đã báo cảnh sát, cảnh sát sẽ lập tức đến đây. Ông muốn nói gì thì nói với cảnh sát đi. Còn nữa, lần sau lúc làm bất cứ chuyện gì cũng phải điều tra rõ ràng rồi hẵng xuống tay. Phương Chính sẽ thiếu tiền ông? Sao ông không bảo là tổng thống nước Mỹ cũng thiếu tiền ông luôn đi?
Dù sao Vương Hữu Quý cũng là trưởng thôn, không có khả năng thật sự để đám người Tống Nhị Cẩu ra tay đánh người, thậm chí giết người.
-Báo cảnh sát?
Ông chủ Hùng luống cuống ngay lập tức. Hắn không thể cân nhắc nổi chuyện này, một khi cảnh sát tới, vậy phiền toái lớn rồi. Nếu toàn bộ tiểu sử của hắn bị đào bới ra, thế thì đúng là ăn không hết phải gói đem về mà, ngay cả khả năng ngồi tù cũng có!
Nghĩ đến điều này, ông chủ Hùng nhanh chóng cười làm lành, nói:
-Người anh em à, có gì mà không thể nói chuyện với nhau kia chứ, làm gì cứ phải một hai đòi báo nguy vậy? Anh làm vậy dường như không được hay cho lắm? Làm lớn chuyện lên như thế, đối với thành danh của chùa cũng không tốt đâu.
-Yên tâm, thanh danh ngôi chùa này không cần ông lo lắng.
Vương Hữu Quý cười lạnh nói.
Tống Nhị Cẩu cười hi hi, nói:
-Trụ trì Phương Chính làm người thế nào, cũng không phải cái loại vai hề ba xu nhà mày có thể dùng mấy câu mà bôi đen được. Mẹ nó, trước kia tao muốn trộm cái trứng gà cũng phải nghiên cứu địa hình những hai ngày, thăm dò rõ ràng xong mới dám xuống tay. Mày thật quá ngu, chưa biết tường tận đã tới đây rồi ... núi Nhất Chỉ là chỗ cho mày tới sao? A phi!
Trần Kim nói:
-Ông thật sự cho rằng chuyện ông làm không có lấy một kẽ hở sao? Đoàn lữ hành này của ông, toàn bộ đều là thanh niên trai tráng. Rõ ràng là leo núi xem cảnh, lại bao lớn bao nhỏ trèo lên trên núi, thế nào? Đây là leo núi tiện thể tập thể hình à?
-Vẫn là lão Trần đôi có đôi mắt tinh tường, đầu óc linh hoạt, phát hiện không đúng liền đuổi tới. Hừ hừ, thiếu chút nữa để cho các người thực hiện được... May mà tới kịp thời, nếu không chùa rớt một cái mái ngói, tao đánh chết bọn chó chúng mày.
Tống Nhị Cẩu kêu gào nói.
-Không phải... Các vị, chúng ta nói chuyện thương lượng không phải là tốt hơn sao? Mọi người xem, chuyện này là tôi không đúng trước. Không thì, để nói chuyện cho dễ chi bằng chúng ta xuống núi đi, tìm một khách sạn lớn, tôi làm chủ, mời mọi người uống chén rượu, muốn nói gì thì nói nấy, sau đó mọi chuyện hóa thành không, như thế nào?
Ông chủ Hùng cũng nóng nảy. Hắn thật không hiểu nổi, hắn chẳng qua là đụng tới ngôi chùa này mà thôi, sao lại chẳng khác nào đào mộ phần tổ tiên đám thôn dân này kia chứ? Tất cả đều tới đây hô hào, lại còn mang bộ dáng thù sâu như biển. Thật là hoàn toàn không phù với hợp lẽ thường... Đồng thời, hắn cũng thật hối hận lúc trước không chịu nghiên cứu cho thật kỹ, khi ấy vừa nghe tên Đạt nói xong, cứ tưởng là chùa nhỏ thôn nhỏ, cũng không thèm để trong lòng. Hơn nữa tính toán tốc chiến tốc thắng, lấy được là đi ngay, ai ngờ đâu sau khi tới chốn này lại gặp đủ chuyện trắc trở, nơi chốn quỷ dị, bây giờ còn có chút sụp hố không leo lên nổi.
-Cơm của ông chúng tôi nuốt không nổi, vẫn là chờ cảnh sát tới đi, chúng ta đến cục cảnh sát từ từ nói chuyện.
Vương Hữu Quý nghiêm mặt nói.
Ông chủ Hùng thấy Vương Hữu Quý căn bản không dao động, thấp giọng nói:
-Tôi ra mười vạn, ông thả tôi đi, thế nào?
Vương Hữu Quý ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc.
-Hai mươi vạn! Hai mươi vạn đủ để mua một chiếc xe hơi không tồi rồi.
Ông chủ Hùng nói.
Vương Hữu Quý cười nhạo nói:
-Ông cảm thấy ba chữ Vương Hữu Quý này của tôi trị giá hai mươi vạn?
-Ba mươi vạn! Một chữ mười vạn, thế nào? Chúng ta không thù không oán, ông không cần thiết phải liều mạng với tôi chứ? Chùa cũng không chịu tổn thất gì, ông cầm tiền, tôi rời đi, về sau không bao giờ tới nữa, chúng ta nước giếng không phạm nước sông, mọi người đều vui mừng không tốt hay sao?
Ông chủ Hùng dùng giọng điệu mà hắn tự nhận là thành khẩn nhất để nói.
-Ông suy nghĩ nhiều rồi, ba chữ Vương Hữu Quý này của tôi, không đáng giá một đồng một cắc, 30 vạn của ông quá nặng, tôi không cầm nổi.
Vương Hữu Quý cười ha hả nói.
Ông chủ Hùng vừa nghe, sắc mặt tức khắc trầm hẳn xuống, nói:
-Thế nào? Đây là chuẩn bị liều mạng với tôi đúng không? Thôn trưởng Vương, chừng đó anh em của tôi đều là những kẻ đầu dao dính máu, thôn dân phía sau ông sợ là chưa từng thấy qua máu người đi? Nếu thật sự quần ẩu, người của tôi dũng mãnh không sợ chết, ông thật sự muốn vì một cái chùa như thế này mà làm chết mấy thôn dân sao... Tôi thì không sao cả, dù gì cũng đều phải ngồi tù, giống nhau cả thôi. Chạy được thì chạy, chạy không thoát, liền kéo theo vài người xuống cùng.
Khi nói chuyện, một đám người tiến đến phía sau ông chủ Hùng, còn sức chiến đấu được hơn mười người, một đám cầm dao nhỏ, bộ dạng dũng mãnh không sợ chết, vẻ ngoài hung ác.
Lời này vừa nói ra, quả thật Vương Hữu Quý cũng có chút lo lắng. Thôn dân chính là thôn dân, ngày thường cãi nhau còn được, nếu thật sự liều mạng lao lên đánh, tuy rằng người bên mình nhiều, thắng cũng không thành vấn đề, nhưng nếu như để bị thương người bị chết người ... Nghĩ đến hậu quả kia, Vương Hữu Quý cũng do dự. Nhưng cứ như vậy mà thả đám người ông chủ Hùng này chạy mất, hắn lại không cam lòng.
Đang lúc người hai bên trong thế giằng co, bỗng nhiên vang lên một tiếng ho khan:
-Các vị, các người có phải quá xem thường chúng tôi hay không? Sư phụ tôi tuy không ở trong chùa, nhưng vẫn còn có tôi kia mà.
Mọi người nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy Hồng Hài Nhi chắp tay nhỏ sau lưng, ngẩng đầu đứng ở cổng chùa, biểu tình ta là tuyệt thế cao nhân, còn các người chỉ là bụi trần đau khổ.
Biểu tình kia miệt thị một cách trần trụi, không cần phải nói cái gì, lại khiến người ta cảm nhận được nỗi sỉ nhục cực lớn!
Đám người Vương Hữu Quý tự nhiên biết Hồng Hài Nhi đang miệt thị ai, cho nên cũng không để ý.
Ông chủ Hùng lại nổi điên, mắt thấy sắp thu phục được Vương Hữu Quý, ai ngờ ở đâu nhảy ra một đứa nhỏ! Dưới sự tức giận, Ông chủ Hùng không nói hai lời, quăng một ánh mắt qua, một người đàn ông đứng gần Hồng Hài Nhi nhất giơ chân đạp tới, đồng thời mắng:
-Nhãi con rách việc, người lớn đang nói chuyện, mày cút qua một bên cho tao!
-Hử?
Hồng Hài Nhi vừa nhấc mí mắt, trong ánh mắt bộc phát sát khí ngập trời, đến từ một thế giới khác, sát khí của một Đại Yêu Vương giết chóc không biết bao nhiêu yêu ma quỷ quái có bao nhiêu khủng bố? Chỉ thấy khoảnh khắc người đàn ông đó vừa nhấc chân lên đã lập tức nhũn người quỳ xuống, cứt đái trào ra, thế nhưng cứ như vậy mà nằm liệt trên mặt đất!
-Cái quỷ gì?
Ông chủ Hùng cũng không có cảm nhận được sát khí Hồng Hài Nhi chỉ phát ra đối với một người, thế nhưng hắn lập tức liên tưởng đến những chuyện quỷ dị đã xảy ra lúc nãy, trong lòng lạnh lẽo.
-Quỷ, tôi chính là quỷ đây!
Hồng Hài Nhi nhếch miệng cười nói với ông chủ Hùng, sau đó vươn đôi tay lôi kéo miệng mình, dùng sức kéo xuống, trực tiếp kéo qua bên mang tai! Sau đó dùng sức lật ngược lên trên, tất cả da trên mặt đều bị lột xuống dưới, một bộ xương khô trắng bóc lòi ra, giương miệng rộng nở nụ cười với ông chủ Hùng.
-Có quỷ!
Ông chủ Hùng và tay chân của hắn sợ tới mức ném vũ khí trong tay đi, nhanh chân bỏ chạy.
Mà đám người Vương Hữu Quý còn lại là vẻ mặt mơ hồ, những người này sao lại đột nhiên như vậy? Tịnh Tâm chỉ cười cười, có đáng sợ như vậy sao?
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~