Chương 525: Kẻ Điên Và Kẻ Ngốc

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,309 lượt đọc

Chương 525: Kẻ Điên Và Kẻ Ngốc

Tịnh Tâm thấy vậy, trong lòng cười như nở hoa:

-Khó trách sư phụ thích dùng ảo thuật hù dọa người như vậy, chiêu này chơi vui lắm, tốt lắm, ha ha...

-Thôn trưởng, làm sao giờ?

Trần Kim thấy đám người kia vọt lại đây, lập tức hỏi.

-Bọn họ không có dao, ngăn bọn họ lại đừng để bọn họ chạy mất, sau đó giao cho cảnh sát xử lý. Còn có, ghi hình đi, đây là chứng cứ chúng ta tự vệ.

Vương Hữu Quý kêu lên

Các thôn dân lập tức đổ lên, có người ở phía sau dùng di động ghi hình, có người phụ trách dùng đèn pin chiếu sáng, trong khoảng thời gian ngắn hiện trường trở nên hỗn loạn.

-Ai dám cản tao, tao liều mạng với kẻ đó!

Ông chủ Hùng thật sự sợ hãi, phía trước chỉ là quỷ dị, không có nhìn thấy quỷ thật, giờ khắc này thật sự thấy được rồi, lại nghĩ đến những chuyện bản thân đã làm lúc trước, những người đã bị bản thân hại chết, trong lòng có chuyện mờ ám khiến hắn càng thêm sợ hãi! Hắn chỉ muốn chạy, liều mạng chạy! Ai cản hắn, hắn giết người đó!

Số người còn lại cũng không khác gì mấy, sợ chạy chậm sẽ bị quỷ ăn thịt, nên cả bọn trở nên cực kỳ hung ác. Chính cái gọi là nghèo sợ ngang ngược, ngang ngược sợ không muốn sống, hiện tại những người này chính là không muốn sống, thôn dân cũng có chút lúng túng, bắt đầu lui về phía sau.

Hồng Hài Nhi thấy vậy liền cười lạnh một tiếng, vung tay lên.

Ông chủ Hùng cùng tay chân của hắn nghe được phía sau có tiếng hét lớn:

-Người đâu, đừng để một đứa nào chạy thoát cho bổn Đại vương, hôm nay ta muốn ăn tiệc thịt người! Lấy óc người sống ra cho ta! Chậc chậc, thọc một cái muỗng nóng hổi vào, nghe tiếng kêu của bọn họ, thật thơm ngon, ha ha...

Nghe được thanh âm trầm đục kia, cảm thụ được sát khí ngập trời ở phía sau, đám người ông chủ Hùng chảy nước mắt giàn giụa không sao kiểm soát được, chỉ muốn lao ra ngoài, vừa mới nổi giận đã thấy đám thôn dân đó đột nhiên cười phá lên một cách điên cuồng, sau đó cả đám xé mở lồng ngực bản thân, moi toàn bộ ruột rà tim gan ra ngoài, rồi cười dữ tợn, cười điên cuồng đồng thời giang rộng vòng tay, chờ bọn họ đâm tới!

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, đám người ông chủ Hùng vốn đang định liều mạng xông lên lập tức sợ tới mức cứt đái trào hết ra ngoài, sau đó kêu to:

-Quỷ! Quỷ! Đều là quỷ!

Xong xoay người chạy mất!

Nhìn tình cảnh đó, đám người Vương Hữu Quý trợn tròn mắt, tình huống gì đây? Phía sau bọn họ có quỷ?

Thế là cả đám xoay người sang chỗ khác xem thử, nhưng cái gì cũng không có, vậy nhưng đối diện với phản ứng của bọn người kia, họ vẫn cảm giác phía sau lưng lạnh căm căm

-Thôn trưởng, thật cổ quái, rõ ràng không có quỷ, bọn họ thấy cái gì mà ai cũng kêu là có quỷ?

Trần Kim nói nhỏ.

Tống Nhị Cẩu nói:

-Theo như tôi thấy, hẳn là Phật Tổ hiển linh thu thập bọn họ. Bọn họ đây là xem Tịnh Tâm với chúng thành quỷ, đi nào, hù dọa bọn họ đi.

Nói xong, Tống Nhị Cẩu la lên một tiếng:

-Có ông nội mày tới đây!

Sau đó giương nanh múa vuốt vọt lên.

Quả nhiên, đám kia người nhìn thấy Tống Nhị Cẩu xông lên, sợ tới mức tè hết ra quần, chạy tán loạn khắp nơi.

Vương Hữu Quý thấy vậy, bừng tỉnh đại ngộ, vì thế cùng Trần Kim và đám thôn dân nhìn nhau, sau đó cười một cách xấu xa, một đám ném nông cụ và vũ khí xuống, lại thành cương thi nhảy tưng tưng ném cánh tay của mình, có người lăn lộn đầy đất, có người vừa chạy vừa hét, làm đám người ông chủ Hùng sợ tới mức chạy qua chạy lại, nhưng vẫn chạy không thoát.

Cũng không biết là trùng hợp hay gì, mười mấy người còn sót lại cuối cùng bị ép chạy tới chỗ phía dưới của lầu canh.

Ông chủ Hùng nóng hết cả đầu, cũng không thấy rõ nơi này là chỗ nào, đâm đầu chạy thẳng lên, chờ tới lúc hắn phát hiện tình huống có chút không đúng, thì bản thân đã đi tới trước mặt Quỳ Ngưu trống trận! Ông chủ Hùng vừa muốn nói gì, phía sau đã bị những người khác xô tới, cả người liền đụng phải Quỳ Ngưu trống trận!

Chỉ nghe một tiếng "bùm" trầm đục, ông chủ Hùng chỉ cảm thấy trong lòng có một trận khí lạnh dâng lên, trước mắt xuất hiện rất nhiều bóng người, những người này hắn đều biết, vì cái chết của họ ít nhiều đều có liên quan tới hắn. Nhìn thấy những người này, ông chủ Hùng muốn gọi cứu mạng, thế nhưng cho dù hắn có liều mạng kêu cũng không thể nào kêu ra tiếng. Giống như có thứ gì đó chặn ngang yết hầu, toàn thân bủn rủn vô lực, cả người mềm nhũn...

-Đừng tới đây, đừng tới đây...

Ông chủ Hùng nỗ lực kêu gào, lại chỉ có thể phát ra thanh âm khàn khàn trầm đục. Hắn nỗ lực nhìn về phía những người khác, chỉ thấy những người khác còn kinh khủng hơn hắn nhiều, họ ngồi ở kia, hai mắt đăm đăm, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu...

-Thật là tự làm bậy không thể sống mà.

Hồng Hài Nhi nhìn một màn như vậy, khẽ lắc đầu.

Nó vốn định giả quỷ hù dọa mấy người này một chút, khống chế bọn họ, sau đó chờ cảnh sát tới mang họ đi. Kết quả những người này không biết xui xẻo thế nào mà lại chạy tới dưới lầu canh cả đám, còn dùng đầu đâm vào trống, tuy rằng thanh âm không lớn, nhưng người trong lầu canh đã phải chịu nạn.

-Không cần lại đây, không cần! A!

Từng tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên.

Các thôn dân vốn muốn đi lên coi thử giờ sợ tới mức đều ngừng lại, không dám đến gần.

Hồng Hài Nhi nhanh chóng đi qua nói:

-Tôi đi xem.

Không chờ mọi người phản ứng lại, Hồng Hài Nhi đã lên rồi, chỉ thấy trên lầu canh, mười mấy người ngồi ở kia ngây ra như phỗng, đôi mắt đăm đăm, nước miếng giàn giụa, sau khi nhìn thấy Hồng Hài Nhi liền cười ngây ngô cả đám. Ông chủ Hùng là chật vật nhất, ôm chân mình gặm, vừa gặm vừa cười nói:

-Ăn ngon, ăn ngon... Ăn ngon thật... Móng heo ăn ngon... Ha ha... Ăn ngon quá.

Hồng Hài Nhi lắc đầu, ném tất cả những người này ra ngoài.

Hồng Hài Nhi trời sinh thần lực, đã sớm không phải chuyện mới lạ gì. Các thôn dân thấy cũng bình thường, chỉ là cả một đám mới vừa nãy còn chạy loạn khắp nơi, trong nháy mắt đều thành kẻ ngốc, bọn họ có chút khó tiếp thu. Đám người nhìn về phía lầu canh, trong mắt cũng mang theo một chút tò mò cùng hoảng sợ.

Hồng Hài Nhi nhanh trí nói:

-A Di Đà Phật, các vị thí chủ, lầu canh này trấn áp lệ khí thôn Nhất Chỉ, nếu không có việc gì, không đi lên là tốt hơn. Trong lòng không đủ thiện, đi lên dễ bị lệ khí làm hoen ố linh hồn. Gác chuông trấn áp khí vận thôn Nhất Chỉ, gác chuông ở đây sẽ giúp khí vận trường tồn, nếu là không thể làm được tâm vô tạp niệm, thuần tịnh như nước thì cũng không thể đi lên, nếu không sẽ làm hoen ố gác chuông, khí vận của thôn Nhất Chỉ cũng sẽ đi xuống, mọi người cũng gặp xui xẻo.

Hồng Hài Nhi thuận miệng nói dối, thế nhưng mọi người đều tin. Rốt cuộc, mỗi ngày nghe tiếng chuông tiếng trống, bọn họ ít nhiều cũng nghe thấy được chỗ đặc biệt trong đó. Nhất là hôm nay, tình huống đám người ông chủ Hùng càng là quỷ dị khó lường, loại chuyện này khoa học căn bản giải thích không nổi.

Hồng Hài Nhi lại nói

-Các vị thí chủ, cảnh sát tới, mọi người xem những người này...

-Tiểu hòa thượng Tịnh Tâm, cái này cậu không cần lo lắng, chúng tôi sẽ trông coi những người này. Lát nữa cảnh sát tới, chúng tôi biết phải làm như thế nào.

Lúc này Vương Hữu Quý đã phục hồi lại tinh thần, nói.

Đàm Cử Quốc nói:

-Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, cho dù là ăn ngay nói thật, chỉ sợ cũng không ai tin.

-Mọi người xóa hết video trong điện thoại đi, lát nữa mọi người hãy nói như vầy ...

Vương Hữu Quý gọi các thôn dân lại cùng nhau thương lượng, thống nhất mọi việc.

Không bao lâu sau, cảnh sát tới, vừa lên núi, cảnh sát cũng hoảng sợ, người nằm đầy đất ở đây... Không phải gãy tay thì cũng là gãy chân, hoặc là xương sườn bị bẻ gãy mấy cái. Lại nhìn về phía xa, có mấy người điên, còn có cả mười mấy người ngốc dại đang đang nằm bò ra đất ... Bọn họ làm cảnh sát nhiều năm như vậy, chưa bao giờ gặp qua trường hợp quỷ dị như thế.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right