Chương 526: Người Rừng Núi Trấn Ngâ

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,980 lượt đọc

Chương 526: Người Rừng Núi Trấn Ngâ

Sau đó, cảnh sát mang tất cả mọi người đi.

Đám người Vương Hữu Quý đến đó cũng không nói dối, dù sao vẫn còn một đám tay chân của ông chủ Hùng vẫn chưa bị chết hay phát điên. Chẳng qua bọn họ loại bỏ hết những chỗ quỷ dị của lầu canh cùng với ngôi chùa ra mà thôi, tất cả dựa trên những gì thấy tận mắt là chính.

Cảnh sát ghi lại lời khai của hai bên, cũng hiểu rõ đám người ông chủ Hùng lên núi vì cái gì.

Bọn họ lại điều tra quá khứ của ông chủ Hùng ...

-Cục trưởng, xử lý như thế nào đây? Chuyện này Nhất Chỉ tự cũng rất kỳ quái, có muốn gọi bọn họ lên đây để phối hợp điều tra không?

-Điều tra cái gì? Lúc ấy trụ trì Phương Chính không ở trên núi, chỉ có một đứa con nít dăm ba tuổi, một con khỉ, một con sóc, một con sói, cậu cảm thấy ai trong số đó có thể bày tỏ được điều gì để lấy chứng cứ? Hoặc giúp cậu giải đáp nghi vấn giải thích nghi hoặc?

Cục trưởng hỏi lại.

Đối phương không còn lời gì để nói, đứa trẻ quá nhỏ tuổi, dựa theo luật pháp mà nói, không đủ cơ sở pháp lý cũng như lời khai không đủ để dùng làm chứng cứ hoàn chỉnh. Còn mấy động vật kia ... Pháp luật căn bản chưa bàn đến chúng.

-Kia việc này...

-Tuy rằng có chút cổ quái, nhưng những người này cũng là trừng phạt đúng tội, họ Hùng kia tội nghiệt đầy mình, nếu không phải đã phát điên thì có thể phải bị xử bắn rồi, thế nhưng hiện tại hắn còn tệ hơn là bị bắn nữa. Đám tay chân đó cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì, những chuyện chúng đã làm khiến tôi muốn xử bắn cả lũ, đáng tiếc, về mặt pháp luật vẫn chưa đủ để đạt tiêu chuẩn xử bắn. Kiểm tra hết toàn bộ xong, nên làm gì thì cứ làm như thế ấy. Còn bọn họ vì sao lại trở thành như thế, không phải các thôn dân đã nói rồi sao? Không biết, tự nhiên nổi điên, phỏng chừng làm chuyện trái với lương tâm nhiều quá, nên tự mình dọa mình.

Cục trưởng nói.

Đúng lúc này, bên ngoài lại truyền đến khóc tiếng la, cùng với tiếng khóc oa oa đòi bú sữa, um um đòi ăn cỏ, cục trưởng nghe mà căng hết cả da đầu, hô lên:

-Nhanh chân đi gọi người của bệnh viện tâm thần đến đây, mang mấy cái thứ khốn kiếp này đi hết! Mẹ nó, hơn nửa đêm còn nghe bọn nó kêu như thế, muốn điên theo ...

...

Cùng lúc đó, giữa núi lớn.

Trời dần sáng, Phương Chính chậm rãi mở hai mắt, cười nói:

-Thời tiết không tồi, các vị thí chủ, lên đường đi?

-Lên đường...

Lên cái em gái ngươi! Ba người chú Đạt, người câm, Anh Tử trăm miệng một lời mắng ở trong lòng.

Đúng lúc này, Phương Chính đột nhiên nhảy dựng lên.

Mọi người đều có cảm giác không lành.

Tiếp theo liền thấy Phương Chính xoay người nhanh chân chạy:

-Ối lợn!

-Đại sư, ngài từ từ đã, lợn thì có gì mà sợ?

Anh Tử nóng nảy kêu lên.

Sau đó liền nghe chú Đạt kêu to:

-Chạy mau! Là lợn rừng!

Anh Tử nghe thế thì quay đầu lại nhìn, chỉ thấy hơn mười con lợn rừng nặng hai ba trăm cân từ trong rừng cây chạy ra, chân cào cào đất, thở hổn ha hổn hển, răng nanh nhe ra, ra vẻ chuẩn bị cho tư thế tấn công.

Anh Tử và chú Đạt nhìn nhau, người câm cõng chú Đạt chạy ngay.

Anh Tử nhanh chân đuổi theo, lợn rừng theo sát phía sau, thế nhưng không biết là do đầu của lợn rừng quá lớn, hay do đường rừng không dễ đi, cứ mãi đuổi không kịp.

Thế nhưng người câm và Anh Tử lại chạy về phía sâu trong núi, càng chạy càng xa...

Một con lợn rừng nhìn một con lợn rừng khác nói:

-Lão đại, vì sao chúng ta phải nghe theo một tên hòa thượng?

-Đánh không lại!

Lợn rừng lão đại không cam lòng nói ra, nhưng sau đó ánh mắt lại sáng lên, nó nói:

-Nhưng mà, ngươi không cảm thấy trò này chơi rất vui sao?

-Vui chứ!

-Thôi đừng nói nhảm nữa, đuổi theo bọn họ đi, ịt ịt...

Vua lợn rừng hưng phấn kêu to.

Chờ bọn họ chạy xa, Phương Chính với bộ tăng y màu trắng bước ra ngoài, ngồi xếp bằng trong lều trại, ăn bữa sáng, nghe chim hót, cười an nhàn nói:

-Thích lừa người ta như thế, vậy thoải mái thưởng thức bữa ăn bần tăng tặng cho các người đi, vui vẻ chơi trong núi một chút ...

Ăn cơm sáng xong, Phương Chính đứng dậy rời khỏi núi. Vừa vào thôn Nhất Chỉ đã thấy hai viên cảnh sát đi đến trước mặt, họ nói với Phương Chính:

-Trụ trì Phương Chính, trong khoảng thời gian ngài không ở đây, quý tự đã xảy ra chút chuyện... Chúng ta đi qua một bên nói chuyện đi.

Cảnh sát đem chuyện xảy ra tối qua ở Nhất Chỉ tự nói sơ qua một lượt cho Phương Chính nghe.

Trộm chuông trộm trống, còn muốn đốt chùa? Phương Chính vừa nghe xong, chút không đành lòng cuối cùng đối với bọn chú Đạt cũng biến mất.

Bởi vì Hùng Bổn Thư bị điên, kẻ biết đến những chuyện mà nhóm chú Đạt đã làm cũng không còn, cho nên cảnh sát cũng không liệt bốn người chú Đạt thúc vào mục tiêu bắt giữ. Thế nhưng người vào núi, chỉ có một mình Phương Chính ra ngoài, cảnh sát vẫn là muốn hỏi một câu.

Phương Chính không nói tới thần thông, còn lại cũng không giấu giếm.

-Gấu, lợn rừng thành đàn? Vận may của các người cũng thật là không tưởng tượng nổi.

Cảnh sát cảm thán, sau đó phía cảnh sát lập tức tổ chức đoàn đội vào núi tìm người.

Đáng tiếc, đám người Chương Tử, Anh Tử chính là bậc lão luyện trong rừng núi, tuy rằng chú Đạt bị què, nhưng thể lực của người câm cũng thật kinh người, cõng một người vẫn chạy nhanh như cũ. Đặc biệt là khi một đám lợn rừng dùng răng nanh thọc vào mông, hắn chạy càng mau...

Chờ cảnh sát vào núi, bọn họ đã chạy đến chỗ sâu nhất trong núi Thông Thiên, vài ngày sau đã tiến vào giữa rừng rậm nguyên thủy của dãy Trấn Ngân. Cảnh sát đi vào căn bản tìm không thấy người, dùng máy bay trực thăng, bởi vì đại thụ ngăn cản nên cũng không nhìn ra được cái gì.

Bao nhiêu năm sau, có người đến núi Trấn Ngân tham quan thấy được người rừng ở sâu trong núi Trấn Ngân, chúng sống quần cư với nhau, còn có cả một người rừng bị què... Chẳng qua những người rừng đó chạy rất nhanh, hơn nữa phía sau luôn có một đám lợn rừng đuổi theo, còn có một người rừng khác lại bị một con gấu đuổi theo... Sợ tới nổi thấy người tham quan cũng không dám lộ diện.

Lời đồn như thế nghe được càng lúc càng nhiều, đáng tiếc, cảnh sát nhiều lần tiến vào núi Trấn Ngân, cũng không thể tìm được đám người rừng đó...

Thế nhưng núi Trấn Ngân lại bởi vì điều này mà hấp dẫn không ít du khách, cũng tăng thêm không ít sắc thái thần bí.

Thẳng đến rất nhiều năm sau, một hòa thượng mặc tăng y màu trắng bước vào núi Trấn Ngân, mới mang theo mấy người khóc khóc sướt mướt ra ngoài. Những người đó vừa ra là tự mình chạy vào cục cảnh sát, khóc la muốn tự thú, muốn được ngồi tù ...

Làm cho cảnh sát không thể nào hiểu được, nhưng sau khi cảnh sát điều tra rõ ràng thân phận và quá khứ của bọn họ xong, không chút do dự nhét họ vào trong tù...

Chẳng qua, người khác tiến vào tù giam đều chẳng khác nào chết cha chết mẹ, những người này lại tràn đầy vui vẻ phấn chấn bước vào, như thể được đi dạo phố phường dịp tết vậy... Vẻ mặt của một vài nhóm cảnh sát không rõ chân tướng sự việc cũng là ngơ ngác, đầu năm nay thật đúng là loại người gì cũng đều có mà.

Kia đều là chuyện sau này, giờ này phút này, Phương Chính lại ngồi ở dưới cây Bồ Đề, uống trà Hàn Trúc, nhìn kinh thư, thản nhiên tự đắc.

-Sư phụ, người không tức giận sao?

Con khỉ ngồi ở bên cạnh Phương Chính, tò mò hỏi.

Phương Chính cười nói:

-Vì cái gì mà tức giận?

-Nhiều người bị chúng ta biến thành kẻ ngốc, kẻ điên như vậy ...

Con khỉ nói.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Ở ác gặp dữ, ở hiền gặp lành, làm ác gặp quả xấu, sao có thể trách ai? Tịnh Chân, vì sao con luôn ngồi như thế?

Phương Chính hỏi sang chuyện khác.

Con khỉ gãi gãi đầu đáp:

-Không phải sư phụ vẫn luôn ngồi kiểu này sao?

Dáng ngồi của con khỉ và Phương Chính giống nhau như đúc.

Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu nói:

-Tịnh Chân, vì cái gì con muốn học theo vi sư?

-Con muốn trở thành cao tăng, không học sư phụ, học ai?

Con khỉ hỏi lại.

Phương Chính nói:

-Trong lòng con, cao tăng chính là như thế nào?

-Hoặc là giống như Hồng Nham thiền sư vậy, cơ trí, không tranh đua, tường hòa như Phật, hoặc là giống như sư phụ vậy, thản nhiên tự đắc...

Con khỉ nói.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right