Chương 527: Rút Thăm Trúng Thưởng

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,970 lượt đọc

Chương 527: Rút Thăm Trúng Thưởng

Phương Chính cười nói:

-Vi sư đã nói với con từ sớm, chúng ta tu chính là Phật tại tâm, Phật tại tâm phải là chính con, chứ không phải ai khác... Trong lòng có thiện, thì việc gì phải câu nệ chút biểu hiện bên ngoài? Hiện tại trong lòng con có Phật, lại không có chính mình, như vậy con tu luyện chẳng phải là tu thành vi sư? Đánh mất tự mình tu Phật, kia không phải tu Phật, đó là tu ma.

Con khỉ nghe vô cùng nghiêm túc, mỗi một chữ đều nhớ kỹ, nhưng vẫn có chút mê mang như cũ, không hiểu nổi. Vậy trước kia chẳng phải nó chính là Phật? Nhưng mà... Không nghĩ ra, nghĩ không ra, cũng không hiểu nổi.

Phương Chính nói:

-Chậm rãi ngộ đi, chờ chừng nào con rõ rồi, con chính là tăng nhân chân chính.

Con khỉ đứng dậy, chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, đệ tử ngu dốt, thế nhưng đệ tử sẽ nỗ lực.

-Đi thôi, ở trong chùa mãi không được gì, vào núi xem một chút, nhìn những con khỉ khác, nhìn thiên địa vạn vật, sau đó nghĩ lại con đường của chính con.

Phương Chính vẫy vẫy tay.

Con khỉ lĩnh mệnh, đi xuống, tất cả trong đầu đều là những gì Phương Chính đã nói, nhưng nó vẫn không hiểu...

Nhìn bộ dáng con khỉ như vậy, Phương Chính cũng không biết nên dạy dỗ nó như thế nào, dạy dỗ một con khỉ trở thành một người tăng nhân đủ tư cách, chỉ e đây là trường hợp duy nhất trên toàn thế giới.

Quên chuyện con khỉ đi, Phương Chính tiếp tục xem kinh thư.

Từng ngày trôi qua, mắt thấy tháng 7 sắp hết, và chuẩn bị bước vào thời điểm nóng nhất năm, tháng 8.

Mặt trời càng lúc càng lớn, phủ nhiệt lượng trải khắp mặt đất, giống như ném một cái trứng xuống là có ngay trứng chiên để ăn ...

-Sư phụ, càng ngày càng nóng.

Độc Lang buồn bã ỉu xìu quỳ rạp trên mặt đất, thè lưỡi ra thở hổn hển, nổ lực giảm bớt nhiệt độ.

Phương Chính gật gật đầu, theo nhiệt độ không khí lên cao, khách hành hương cũng càng ngày càng ít, rốt cuộc khách hành hương cũng là người thường, còn chưa đạt tới trình độ thành kính đến tự ngược. Người lên núi lúc này gần như là không có ai. Nhiều nhất là có người sáng sớm dậy sớm tới đây, còn lại không một bóng người ...

Nhìn chùa chiền trống rỗng, Phương Chính còn có chút không thích ứng được.

Đúng lúc này, sóc chạy về, vừa về đã trốn ngay vào dưới bóng cây, tứ chi dang ra, nằm ở chỗ kia mà học theo Độc Lang vươn đầu lưỡi, oán giận nói:

-Ai u, chùa quá nóng, vẫn là núi lớn thoải mái hơn.

Đôi mắt Phương Chính lập tức trở nên sáng ngời, hắn hỏi:

-Trong núi mát mẻ?

Sóc thấy vị sư phụ luôn không gì không biết lúc này lại thỉnh giáo chính mình, lập tức tỉnh táo tinh thần, bò dậy, ôm cánh tay ngồi ở kia, điệu bộ thành thục, hít thở vững vàng, nói:

-Mát mẻ, cực kỳ mát mẻ! Gió thổi lạnh căm căm, đặc biệt là trong sơn động, vô cùng mát mẻ.

Đôi mắt Phương Chính càng ngày càng sáng, sau đó vỗ đầu trọc một cái, bỗng nhiên đứng dậy nói:

-Tịnh Khoan, đóng cửa, dọn đồ!

Con khỉ sửng sốt, nói:

-Sư phụ, đây là làm gì? Chuyển nhà sao?

-Dọn nhà cái gì ? Đi thôi, đi lên núi Thông Thiên tránh nóng đi.

Phương Chính cười nói, dù sao cũng không ai tới, dứt khoát ra ngoài tránh nóng với nhau.

Con khỉ vừa nghe, lập tức vui như điên, nhanh chóng thu dọn vật dụng.

Vốn đang dẩu mông ngồi hóng mát ở kia, thường thường ồn ào đòi pháp lực để giảm bớt nhiệt độ nhưng bao giờ được thông qua, Hồng Hài Nhi lúc này cũng tỉnh táo tinh thần tung ta tung tăng chạy qua, kêu lên:

-Sư huynh, mang nhiều Vô Căn Tịnh Thủy một chút, uống cái này quen rồi, nước bên ngoài khó uống lắm.

-Mang nhiều thì nặng, leo núi không được thuận tiện.

Con khỉ nói.

-Đệ tới khiêng!

Độc Lang cũng xốc tinh thần, lập tức chạy qua.

Sóc cũng kêu:

-Ta cũng tới!

Mọi người theo bản năng nhìn về phía nó, cái thân thể nhỏ xíu này cũng đòi khiêng nước?

Sóc đỏ mặt, nhanh chóng nói:

-Ta là nói, ta tới cổ vũ cho mọi người!

Mọi người trợn mặt, cũng lười phản ứng với nó...

Kết quả là, sóc mở đường, Phương Chính đi giữa, Độc Lang cõng hai xô nước, con khỉ chuyền ở trên cây, Hồng Hài Nhi sao... Quỷ mới biết nó đi đâu. Một đám người cứ như vậy vào núi...

Trên đường, Phương Chính hát ngâm nga, trong lòng nói thầm: "Hệ thống, khiển trách mấy tên trộm mộ, ta cũng xem như ta đã lập được công? Ngươi không tỏ vẻ một chút sao?

"Tinh! Ta còn tưởng rằng ngươi quên việc này chứ, qua lâu như vậy rồi mới hỏi." Hệ thống lười biếng nói.

"Ta đây không phải là rất tín nhiệm ngươi hay sao, cứ tưởng ngươi sẽ nhắc nhở chứ, ngươi ngược lại không thèm hé răng. Còn nữa, thanh âm của ngươi đừng có lười biếng như thế này được không?" Phương Chính nói.

"Ngươi cho rằng chỉ có mình ngươi nóng? Ta cũng nóng chứ! Có tinh thần mới là lạ..." Hệ thống lập tức tìm lý do cho bản thân.

Phương Chính tin hắn mới có quỷ, hệ thống thần thông quảng đại sẽ sợ nóng? Quỷ mới tin!

Hệ thống tiếp tục nói: "Khiển trách kẻ trộm mộ quả thật là một công lao rất lớn, rút thăm trúng thưởng là không thành vấn đề. Thế nào, có muốn gộp tất cả công đức tích cóp được từ trước đến giờ, chơi lớn một lần hay không?

Phương Chính vừa nghe, thực sự có chút kích động, thế nhưng vẫn nhịn xuống: "Tạm thời không cần, ta chỉ cần rút thăm trúng thưởng của lần những kẻ trộm mộ là được rồi. Những công đức trước đó ngươi để yên cho ta, ta muốn lúc tích cóp được một vạn công đức mới tới một trận lớn!

"Ai u, dã tâm không nhỏ ha. Nếu không lần này ngươi cũng đừng rút thăm trúng thưởng, tích cóp đi." Hệ thống trêu đùa.

Phương Chính nhấc mắt nói: "Tay ngứa ngáy... lúc này mà không rút là không thoải mái".

"Vậy giờ muốn rút đúng không?" Hệ thống hỏi.

"Rút!" Phương Chính cắn răng một cái, nói.

"Vậy được, bắt đầu rút thăm trúng thưởng!" Hệ thống nói xong: "Tinh! Chúc mừng ngươi, đạt được kỹ xảo: "Thiện mộc tượng nghệ"."

"Thiện mộc tượng nghệ? Đây là thứ gì?" Phương Chính ngây ngẩn cả người, hắn vẫn là lần đầu tiên nghe nói tới thứ này.

"Thiện mộc tượng nghệ không phải đồ vật, mà là một môn kỹ xảo. Đây là kỹ xảo bắt buộc đầu tiên trước khi nhập môn luyện khí thuật, cũng là tay nghề thợ mộc cao nhất mà người thường có thể đạt được. Nói đơn giản hơn, học được cái này rồi, về sau ngươi chính là đầy tớ tạp vụ giỏi nhất ở Linh Sơn chúng ta! Kích động chứ? Có hưng phấn hay không? Có vui vẻ hay không?" Hệ thống cười hi hi, nói.

Phương Chính trợn mắt, chỉ muốn mắng một câu: "Cút!" Nhưng hắn đã dùng tu dưỡng của bản thân để chặn lại, dù sao mắng cũng vô dụng, còn không bằng không mắng.

"Đừng kích động, đây chính là một loại năng lực, yêu cầu của loại năng lực này có lẽ không quá cao, nhưng xác suất đạt được lại rất thấp. Ngươi ngẫm lại xem, lâu như vậy rồi, ngươi rút thăm nhiều lần như vậy rồi, cũng chỉ rút được một lần công văn Long Phật mà thôi." Hệ thống nói.

"Nhưng mà, nó vô dụng..." Phương Chính cười khổ nói.

"Vô dụng? Hừ hừ... Đó là ngươi không biết dùng thế nào! Những năng lực đó đều như nhau, không có cái nào là vô dụng hết, thậm chí còn có thể giúp ngươi đổi lấy công đức vô tận, đáng tiếc... Ngươi hiện tại vẫn là ếch ngồi đáy giếng, giai đoạn đui mù. Sự lý giải của ngươi về tích đức hành thiện là quá hạn hẹp. Không nói chuyện với ngươi nữa, tự ngẫm cho tốt đi..." Hệ thống nói xong liền biến mất.

Lúc Phương Chính nghe được vế trước, thật muốn chửi má nó, hắn tự hỏi đã làm đủ tốt, kết quả vẫn bị hệ thống khinh bỉ một trận. Nhưng khi hệ thống nói tới vế sau, hẹp hòi? Tầm nhìn của hắn thật sự hẹp hòi sao? Phương Chính nhịn không được lâm vào trong trầm tư.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right