Chương 528: Hòa Thượng Chơi Khăm

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 1,407 lượt đọc

Chương 528: Hòa Thượng Chơi Khăm

Còn tay nghề thiện mộc tượng nghệ này, trước mắt cũng không có thời gian nếm thử, Phương Chính tạm thời không nghĩ tới nữa.

-Sư phụ, bây giờ chúng ta đi đâu? Sẽ không chạy bừa trên núi đó chứ?

Bởi vì Hồng Hài Nhi muốn vào núi, nên mặc bộ quần áo tiểu hòa thượng kia thì tiếc lắm, sợ vướng phải cành cây lại hỏng mất một bộ duy nhất, thế thì lỗ lớn rồi. Vì thế đứa nhỏ này lại phát huy tinh thần chịu cực chịu khổ, mặc cái yếm đỏ kia vào, lõa mông là được. Cũng không biết nó nhảy ra từ khi nào, vừa nhảy ra đã ồn ào.

Phương Chính nói:

-Vi sư cũng không biết, đi đại đi, xem nơi nào tránh nóng tốt thì dừng.

Hồng Hài Nhi nhếch miệng, nói:

-Này cũng quá tạm bợ rồi.

Phương Chính lại chả thấy sao cả, dù sao đi theo hắn đều là những kẻ lớn lên ở trong núi, da dày thịt béo, lông rậm, không sợ muỗi đốt. Còn hắn với Hồng Hài Nhi, một người có nguyệt bạch tăng y hộ thể, một người da dày tới độ Phương Chính đánh cũng không nhằm nhò gì, con muỗi nào có thể đốt nó, Phương Chính tuyệt đối sẽ xem nó là yêu tinh!

Đám người đi rất nhanh, đến lúc giữa trưa đã tới chỗ sâu trong núi, gió núi mát lạnh thổi khiến mọi người tinh thần sảng khoái.

Đang lúc Phương Chính muốn cảm khái một phen, phía trước bỗng nhiên truyền đến tiếng người kêu cứu.

Phương Chính sửng sốt, này núi sâu rừng già, thế nhưng còn có người ở đây?

Phương Chính lập tức mang theo chúng đồ đệ chạy qua, Độc Lang chạy nhanh nhất, vèo vèo một phát chạy mất...

Chỉ thấy một người đàn ông ngồi dưới đất, thần sắc đau đớn, ngồi xổm bên cạnh là một người thanh niên có vẻ là sinh viên, trên lưng cõng một cái balo leo núi, vẻ mặt nôn nóng nhưng lại không thể làm gì, chỉ có thể liều mạng kêu cứu.

-Tiểu Phàn, đừng hô nữa, rừng núi hoang vắng thì lấy đâu ra người, con gọi thế không kêu được người tới mà là gọi sói tới đấy.

Ông cụ đầu tóc hoa râm nói một cách yếu ớt.

-Sư phụ, người không thể xảy ra chuyện gì được. Người đã nói rồi, chỉ cần con chăm chỉ học, người sẽ đem những gì người biết truyền dạy hết cho con, người không thể nuốt lời được, ô ô ô...

Phàn Thanh khóc.

-Đứa nhỏ ngốc, vi sư bị rắn độc cắn, không có huyết thanh kháng độc, ta không ra khỏi đây được. Huống chi, chân ta cũng bị gãy rồi, con bị ta liên lụy nên mới ở lại đây. Được rồi, con nghe ta nói, cứ đi thẳng theo hướng này, đi một hồi là có thể ra khỏi ngọn Đại Sơn này. Những gì ta dạy cho con tuy chưa được nhiều lắm, nhưng mà... Khụ khụ...

Hơi thở ông cụ càng ngày càng yếu, bắt đầu ho khan.

Phàn Thanh nghe thế thì khóc càng thêm thương tâm, đang định nói gì đó, bỗng nhiên nghe có tiếng bước chân tới gần, vừa ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một con sói to như một con nghé con đang chạy thẳng về phía này, hắn sợ tới mức tái xanh cả mặt ngồi phịch xuống dưới đất. Thế nhưng Phàn Thanh nhanh chóng phản ứng lại, che phía trước người ông cụ, kêu lên:

-Tránh ra! Mau tránh ra!

-Tiểu Phàn, chạy mau! Đừng động vào vi sư, con chạy mau đi!

Ông cụ cũng nóng nảy, sói lớn như vậy, Phàn Thanh tuyệt đối không ngăn được, ở lại chỉ có thể cùng nhau trở thành đồ ăn trong miệng sói, lúc này một người chạy là đỡ được một người. Đồng thời đối với biểu hiện của Phàn Thanh, ông cụ vô cùng cảm động. Hoạn nạn thấy chân tình, vợ chồng với nhau mà gặp nạn còn thân ai nấy lo, huống chi là thầy trò thời buổi này? Phàn Thanh có thể đối với ông như thế, ông chỉ cảm thấy đời này mình nhận Phàn Thanh làm đồ đệ là chuyện chính xác nhất.

-Không đi! Thầy, cho dù có thế nào con cũng không để thầy bị sói ăn được!

Phàn Thanh kêu lên.

-Con... Ai... Con không đi, ai đem kỹ thuật của vi sư tiếp tục truyền thừa đây?

Ông cụ kích động kêu lên.

Phàn Thanh vừa muốn nói cái gì, lại thấy Độc Lang kia hừ hừ hai tiếng, sau đó trực tiếp tiến đến ngồi xổm trước mặt hai người, híp mắt, ra vẻ ta đây không có hứng thú gì với hai người.

Phàn Thanh và ông cụ đều ngây ngẩn cả người, đây là tình huống gì? Sói này không ăn thịt bọn họ?

-Phàn Thanh, loài sói trời sinh tính tình giảo hoạt, nó không làm gì, có thể là đang chờ đồng loại tới tiếp viện. Con nhân lúc này chạy mau đi. Leo lên cây được thì cứ leo, hiểu không?

Ông cụ nôn nóng thúc giục.

Độc Lang trợn mắt, không còn lời gì để nói.

Nếu như nó muốn xơi tái một già một trẻ này, còn phải chờ đồng bạn tới sao, cứ trực tiếp nhào qua, với cái thân hình gầy ốm của thằng nhóc đó, chạm trán trực diện một cái thôi là có thể hạ gục hắn trong chớp mắt.

Đang lúc hai người đang giằng co thầy bảo con đi con không chịu đi các kiểu, đột nhiên một tiếng phật hiệu vang lên:

-A Di Đà Phật, hai vị thí chủ không cần kinh hoảng, sói này là đệ tử của bần tăng, nó sẽ không thương tổn các người.

Hai người bỗng dưng nghe được tiếng người, lập tức ngẩng đầu nhìn lại.

Chỉ thấy trước mắt không biết từ khi nào xuất hiện thêm một vị hòa thượng mặc tăng y màu trắng, làn da trắng nõn, khuôn mặt hiền lành, đôi mắt sáng ngời rất có thần thái, sáng như sao trời, cả người đứng ở đấy liền thấy ấm áp như ánh mặt trời. Mà con sói lớn kia vẫn ngồi cách đó không xa, ngáp một cái, nhìn họ bằng ánh mắt như thể đang nhìn một đám ngốc.

Nhìn thấy thế, hai người liền hiểu rõ tất cả, đồng thời đỏ hết cả mặt.

Phàn Thanh bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, kêu lên:

-Đại sư người tới thật tốt quá, thầy tôi bị rắn độc cắn, cầu xin người cứu thầy đi. Chỉ cần ngài có thể cứu ông ấy, ngài muốn bao nhiêu tiền tôi đều đưa, nếu hiện giờ không đủ, sau này tôi kiếm tiền trả lại cho ngài.

Phương Chính hết chỗ nói rồi, cười khổ đáp lại:

-Bần tăng là người xuất gia, cứu người là chuyện đương nhiên, sao có thể tham tiền của các người được. Nếu thí chủ có tâm, sau này đến chùa thắp mấy nén nhang là được.

-Mấy nén đều được, đại sư mau cứu thầy tôi với.

Phàn Thanh nôn nóng nói.

Ông cụ nghe Phương Chính nói như vậy, trong lòng cũng bùng cháy hi vọng được sống, nhìn Phương Chính đầy mong đợi.

Phương Chính nhìn miệng vết thương của ông cụ một cách nghiêm túc, sau đó nghiêm trang nói:

-Bần tăng cũng không biết trị độc rắn.

Phốc!

Hồng Hài Nhi đang uống nước ở phía sau phun hết lên mặt con khỉ... Sau đó cười ha ha nói:

-Sư phụ, người không biết trị độc rắn, còn nói cái gì mà cảm ơn cảm huệ nữa chứ, ha ha... Thật là... Ha ha...

Phàn Thanh cũng nổi giận, hắn kêu lên:

-Hòa thượng kia, không cứu được thì nói là không cứu được, sao còn đem chúng ta ra làm trò đùa kia chứ?

-Phàn Thanh! Sao lại nói chuyện cái kiểu ấy? Ta thấy vị đại sư này cũng không giống kẻ sẽ lấy chúng ta ra làm trò đùa

Ông cụ quở mắng.

Phàn Thanh mếu máo, không dám hé răng nữa.

Phương Chính cười nói:

-Bần tăng quả thật không biết trị độc rắn, thế nhưng bần tăng biết một người, có lẽ hắn có thể trị được độc rắn này của ông.

-Tôi trúng độc đã lâu, nếu xa quá, e là không chống đỡ nổi cho đến khi tới được chỗ đó.

Ông cụ nói.

Phương Chính cười nói:

-Vận may của ông không tệ, hình như hắn ở cách nơi này không xa.

-Sư phụ, không phải người muốn đi tìm cái tên đạo sĩ mũi trâu đó chứ?

Hồng Hài Nhi bỗng nhiên tỉnh ngộ, kêu lên.

Phương Chính gật đầu nói:

-Nhạc Thiên chân nhân tu Đạo gia, đối với luyện đan, chế dược thì Đạo gia rất có thành tựu. Hắn có thể ở sống trong núi một cách tự nhiên, đương nhiên sẽ có cách trị độc rắn.

-Đại sư, lời này là thật?

Phàn Thanh lại kích động.

Phương Chính gật đầu khẳng định.

Phàn Thanh lại tiếp tục nói:

-Đại sư, cầu ngài mang chúng tôi đi với, chuyện vừa mới nãy là tôi xin lỗi, thực sự xin lỗi! Nếu ngài có tức giận thế nào, thì lát nữa cứ đánh tôi mắng tôi, làm gì cũng được.

Phương Chính còn chưa nói gì, Hồng Hài Nhi đã thò mặt qua hỏi nhẹ một câu:

-Sư phụ, người biết lỗ mũi trâu kia ở đâu sao?

-Hắn nói hắn ở trên núi Thông Thiên, nhưng chưa nói vị trí cụ thể, cũng may ngọn núi này không lớn, chậm rãi tìm đi.

Phương Chính vừa nói ra mấy lời này, ông cụ với vẻ mặt mong đợi nãy giờ liền trực tiếp trợn mắt hôn mê, hòa thượng này, quá chơi khăm!

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right