Chương 529: Trong Chốc Lát Chưa Chết Ngay Được
Phàn Thanh thiếu chút nữa cũng ngất xỉu luôn.
Hắn với thầy của hắn vào núi ba ngày, chỗ nào trong núi Thông Thiên trông cũng giống hệt nhau, căn bản không thể nào đi hết được! Bây giờ đi khắp chỗ này để tìm một người? Cái này thì có khác gì mò kim đáy biển đâu? Có khi chưa tìm được người, thầy hắn đã quy tiên từ lúc nào.
Phàn Thanh nói:
-Đại sư, không phải ngài đang nói đùa đấy chứ?
-Đương nhiên không phải, Tịnh Tâm, con nhanh chóng đi tìm người, Tịnh Pháp, cõng người, đi, cùng nhau tìm đi.
Phương Chính lập tức hạ lệnh, đồng thời trả lại pháp lực cho Hồng Hài Nhi. Loại rắn độc này quả thật có thể gây chết người đối với người bình thường, thế nhưng có Hồng Hài Nhi ở đây, Phương Chính căn bản không lo lắng, chỉ cần sử dụng thần thông, mọi chuyện chẳng phải giải quyết được ngay sao? Chẳng qua Phương Chính cũng không muốn để Hồng Hài Nhi thi triển thần thông trước mặt người khác mà thôi. Vẫn là phiền toái càng ít thì càng tốt...
Hồng Hài Nhi cảm thụ được pháp lực đã khôi phục, lập tức lĩnh mệnh, nhanh chóng vọt vào trong rừng cây.
Phàn Thanh thấy một màn như vậy, kêu lên đầy gấp gáp:
-Đại sư, ngài điên rồi? Nó là một đứa con nít, chạy vào rừng rậm chẳng phải là chịu chết sao? Nhiều muỗi như thế, lỡ như ... Nếu không, chúng ta vẫn là nên rời khỏi núi đi, mặc kệ thế nào, đi ra ngoài còn có hi vọng.
-Thí chủ, không cần lo lắng, đồ đệ này của tôi đặc biệt am hiểu chuyện tìm người.
Phương Chính nghiêm mặt nói.
Hắn quả thật không có nói dối, dùng thần thông mà còn không tìm thấy người? Phương Chính liền nhân cơ hội này nói với Quan Âm Bồ Tát phải chăng nên khai trừ cái thứ ngu ngốc này ra khỏi Phật tịch ngay. Còn con muỗi? Hồng Hài Nhi da dày đến nỗi Phương Chính còn đánh không được, con muỗi nào có thể chích nổi nó, Phương Chính tuyệt đối sẽ xem đó là yêu tinh!
Phàn Thanh chỉ nghĩ Phương Chính lừa hắn, đang muốn nói gì, bỗng nhiên nghe được ở phía trước có tiếng người nói chuyện.
Có ai đó đang hét lên ầm ĩ ở đằng kia:
-Trời cao mây bay người nhẹ nhàng, ta thoải mái tự do lấy mật ong, ha ha..., ai, bị đốt, đau quá.
Phương Chính vừa nghe, đôi mắt lập tức sáng ngời, thanh âm rất quen tai, hắn bèn lập tức kêu lên:
-Phía trước chính là Nhạc Thiên chân nhân?!
Vừa mới dứt lời, bỗng nghe có tiếng bước chân tới gần, sau đó cây cối bị gạt sang một bên, một người mặc quần áo đạo sĩ chạy ra, đúng là Nhạc Thiên chân nhân! Bên cạnh là Hồng Hài Nhi với vẻ mặt khó chịu, Hồng Hài Nhi vốn định nhân cơ hội này đi chơi rông một lát, ai ngờ vừa mới bước ra đã đụng phải Nhạc Thiên. Bởi vậy ánh mắt của Hồng Hài Nhi nhìn về phía Nhạc Thiên chính là cực kỳ ghét bỏ, cực kỳ khó chịu, sau đó còn không ngừng ám chỉ, ông chính là cái đồ lỗ mũi trâu!
Nhạc Thiên căn bản không thèm để ý, tâm trạng hắn tốt là được, chẳng thèm quan tâm ai nhìn gì nghĩ gì.
-Ồ? Trụ trì Phương Chính, sao hôm nay ngài lại vào núi? Chẳng lẽ là đến thăm bần đạo sao? Ô? Bạn của ngài hình như bị thương rồi, ai nha nha, cái chân kia cong quá, trông giống bị gãy quá.
Nhạc Thiên chân nhân nói.
Phương Chính nghe mấy lời này, nháy mắt hết chỗ nói nổi.
Đó là trông giống bị gãy sao? Đó chính là gãy thật rồi, được chứ! Mắt nhìn kiểu thế à! Thế nhưng ăn nói kiểu này, cũng chỉ có Nhạc Thiên chân nhân mới nói được.
Phương Chính thừa dịp Phàn Thanh còn chưa kịp nổi giận, nói nhanh:
-A Di Đà Phật, Nhạc Thiên chân nhân, hai vị thí chủ này vào núi gặp phải rắn độc, bị cắn, hơn nữa chân cũng đã gãy. Trời sắp tối rồi, liệu có thể qua đạo quan của ngài tá túc tạm một đêm không?
-Đạo trưởng, làm ơn, thầy tôi trước đó leo núi để hái một gốc dược liệu, không cẩn thận té bị thương, lúc nghỉ ngơi thì bị rắn độc cắn, khẩn cầu ngài cứu ông ấy với
Phàn Thanh lập tức nói.
Nhạc Thiên vừa nghe, tức khắc sửng sốt, sau đó đầu lắc như trống bỏi, trước tiên đáp lễ Phương Chính. Bởi vì trong tay còn cầm theo một cái hồ lô nên không được tiện, hắn giơ tay trái lên, gập ngón trỏ lại, khẽ nhún đầu gối, nhắm hờ mắt đáp:
-Vô Lượng Quan.
Lúc này mới tiếp tục nói:
-Trụ trì Phương Chính có thể đi, các người thì không được.
-Vì cái gì?
Phàn Thanh nóng nảy:
-Đạo trưởng, ngài cũng không thể thấy chết mà không cứu.
Phương Chính cũng buồn bực, Nhạc Thiên chân nhân đâu giống kẻ ý chí sắt đá, thấy chết mà không cứu cơ chứ.
Nhạc Thiên chân nhân nói:
-Đạo quan của bần đạo không tiếp đãi người ngoài đạo. Bần đạo ẩn cư núi sâu, mục đích là để ngăn cách với thế nhân, không muốn dính dấp bất cứ nhân quả nào. Trừ phi là người trong đạo, nếu không, một mực không tiếp đãi. Đương nhiên, tình huống của các người có chút đặc thù, có thể ở tạm căn phòng bên ngoài đạo quan của tôi. Còn về độc rắn?
Nhạc Thiên chân nhân nhìn lướt qua ông cụ, sau đó Nhạc Thiên chân nhân lấy hai viên đan hoàn từ trong hồ lô ra, một viên màu xanh lá, trực tiếp dùng nước bọt nghiền nát nó rồi bôi lên trên miệng vết thương bị rắn cắn của ông lão, sau đó lại lấy viên thuốc đỏ còn lại nhét vào trong miệng ông lão, lúc này mới nói:
-Không có việc gì.
Phàn Thanh lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Nhạc Thiên chân nhân lại nói:
-Trong chốc lát không chết ngay được.
Phàn Thanh vừa nghe, thiếu chút nữa khóc òa. Sao lại gặp phải mấy người hòa thượng với đạo sĩ đều thích nói mập mờ vậy chứ? Trong chốc lát không chết ngay được, nghĩa là, vẫn sẽ chết?
Nhạc Thiên chân nhân cũng không nhìn Phàn Thanh, hắn nói với Phương Chính:
-Trụ trì, đi thôi, qua chỗ tôi ngồi một chốc.
Phương Chính gật gật đầu.
Đồng thời hắn cũng khá tò mò, Nhạc Thiên chân nhân mặc quần áo như thế này, mà bên ngoài đạo quan của hắn cũng có phòng ở sao? Không nhìn ra được, giàu quá!
Phàn Thanh có chút nóng nảy, muốn nói gì đó, lại thấy Nhạc Thiên chân nhân đã đi rồi, hắn rơi vào đường cùng đành tính toán cõng thầy mình lên. Ai ngờ lại thấy con sói lớn lông trắng kia tung ta tung tăng chạy tới, một con khỉ dùng sức hất lên, thầy hắn nặng cũng phải trăm cân, bị quăng lên chả khác nào lông hồng, ném đến trên lưng Độc Lang.
Phàn Thanh đang muốn gọi, Độc Lang đã nhanh chân chạy mất, tốc độ cực nhanh... Con khỉ chạy theo, một đường đỡ ông cụ, đề phòng ông chẳng may rơi xuống, nếu gặp phải nhánh cây gì đó, nó cũng gạt sang một bên trước, tránh đụng vào ông cụ làm ông bị thương
Nhìn thấy thế, Phàn Thanh cũng nhẹ nhàng thở ra. Còn vấn đề chỗ ở, có chỗ là tốt rồi, nơi đây núi sâu rừng rậm, không nên bắt bẻ.
Nhưng mà...
-Đạo trưởng, đây là chỗ bên ngoài mà ngài đã nói sao?
Phàn Thanh gần như là thét chói tai. Phàn Thanh chỉ vào túp lều rộng không được ba mét, dài không được hai mét, hắn sắp điên tới nơi rồi! Đây là cho người ở sao? Nuôi heo cũng không đủ tiêu chuẩn đi?
-Vô Lượng Quan, nếu như cậu chướng mắt, có thể tìm chỗ khác để ở.
Nhạc Thiên chân nhân nói xong, căn bản mặc kệ Phàn Thanh, hắn thay đổi sắc mặt, cười ha hả nói với Phương Chính:
-Trụ trì Phương Chính, gần đây bần đạo có chút chuyện bỗng nhiên ngộ ra, đang lo không có ai để đàm đạo cùng. Ngài qua đạo quan bên kia ngồi tâm sự với tôi một chút chứ?
Phương Chính ngạc nhiên, nhìn Nhạc Thiên chân nhân, lại nhìn nhìn Phàn Thanh đang bi phẫn, sau đó lắc đầu. Tuy Nhạc Thiên chân nhân không cho Phàn Thanh loại tiếp đãi tốt nhất, nhưng mặc kệ là nói như thế nào đi nữa, cái phòng cỏ tranh này được xây bằng bùn đất, khá là chắc chắn, ở một đêm vẫn không thành vấn đề. Huống chi, Nhạc Thiên chân nhân cũng đã bảo vệ tính mạng thầy hắn, đây là ân đức. Thế nhưng chỉ trong chớp mắt Phàn Thanh lại quên mất, còn ra vẻ rất tức giận, rất khó chịu, điều này khiến trong lòng Phương Chính không được thoải mái cho lắm. Nếu không phải niệm tình Phàn Thanh liều chết bảo vệ thầy mình, Phương Chính cũng lười quan tâm hắn.
Vì thế, Phương Chính cùng Nhạc Thiên chân nhân đi tới đạo quan, để một mình Phàn Thanh lại phía sau, giữa gió núi gào thét.
Trên đường, Phương Chính khó hiểu hỏi:
-Chân nhân, trước kia không phải ngài nói là Vô Lượng Thiên Tôn sao? Sao hôm nay lại bắt đầu nói là Vô Lượng Quan?
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~