Chương 530: Nhạc Thiên An Qua

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,897 lượt đọc

Chương 530: Nhạc Thiên An Qua

Cái mặt già của Nhạc Thiên chân nhân đỏ lên, hắn nói:

-Tôi cũng không phải kiểu đạo sĩ thuần khiết, hay thay đổi giữa chừng, có chút chuyện không rõ cho lắm. Lần trước hỏi người mới biết được, đệ tử Tam Thanh lúc thi lễ đều giống nhau, đều nói "Vô Thượng Thiên Tôn" hoặc "Vô thượng Thái Ất Thiên Tôn", nếu gặp phải tín chúng gặp chuyện bất hạnh, sẽ nói "Vô thượng Thái Ất độ ách Thiên Tôn" "Vô thượng Thái Ất cứu khổ Thiên Tôn", tức là để kêu gọi Thái Ất Thiên Tôn nhân từ của Đạo giáo tìm theo tiếng cầu xin, cái này cũng tương tự như Phật giáo Quan Thế Âm Bồ Tát của các ngài vậy. Hy vọng Thái Ất Thiên Tôn hiển linh trợ giúp người bất hạnh, cứu khổ độ ách. Loại xướng lễ này vẫn luôn được dùng trong rất nhiều năm.

Tới những năm đầu của thập niên 80, lúc các nghệ sĩ Bình thư thuyết thư, khi nhân vật Đạo Gia qua thư mà được lên sân khấu thì đều dùng "Vô lượng Phật" làm câu khẩu hiệu ngoài miệng. Sau đó, trong một lần Hội Nghị Hiệp Thương Chính Trị, đúng lúc một nghệ sĩ Bình thư ở chung trong một tổ cùng một vị đại sư Phật môn, đại sư liền đưa ra kiến nghị với vị nghệ sĩ kia rằng: Đạo gia không xưng Phật, cho nên "Vô lượng Phật" không thích hợp cho người Đạo gia dùng làm danh hiệu ngoài miệng. Nghệ sĩ Bình thư kia vì được yêu cầu liền mời đại sư hỗ trợ, tìm một danh hiệu tương đương với bốn chữ "A Di Đà Phật" của Phật môn. Đại sư bất đắc dĩ, hắn là người trong Thích môn, sao có thể định danh hiệu cho người trong Huyền môn? Thế nhưng nghĩ lại một hồi, Bình thư này làm nghệ thuật cho thế gian, cũng không can hệ gì với Huyền môn của bản thân, nên mới nói "Tôn thần Đạo giáo xưng là Thiên Tôn". Bình thư gia suy luận theo, "Vô Lượng Thiên Tôn" cứ như vậy mà sinh ra.

Tới thập niên 90, một vài đạo trưởng đức cao vọng trọng của Đạo gia lần lượt ly thế, để đuổi kịp phong trào mới của xã hội, các đạo sĩ nhập môn cũng theo đuổi phong trào xã hội, vì thế có người bắt đầu dùng Vô Lượng Thiên Tôn, nó dần dần được lan truyền rộng rãi, mọi người nói cụm từ Vô Lượng Thiên Tôn đã gắn liền với thời gian, cho nên mỗi khi đạo sĩ tụ hội lại với nhau đều sẽ xưng hô như vậy. Sau lại thành lối xưng hô mà mọi người phải chấp nhận, rồi tiếp đó, lối xưng hô này được mang tới phương Nam ...

Có một số người cũng giống như tôi lúc trước, căn bản không biết được những nguyên nhân kia, chỉ là gọi theo người ta mà thôi. Bây giờ đã biết rõ, tất nhiên sẽ không dùng nữa.

Đạo giáo chúng tôi thường dùng "Quá thượng" "Tối thượng" "Vô thượng", để biểu hiện sự tối cao của đấng chí tôn.

Còn Vô Lượng Quan chỉ là một cách dùng từ chúc phúc, đó là một loại chúc phúc tối cao ... Nói đơn giản hơn, tôi cảm thấy người khác đều kêu Vô Lượng Thiên Tôn, tôi tới một câu Vô Lượng Quan, càng có nội hàm hơn chứ... Nói theo ngôn ngữ thời thượng, chính là có phong cách hơn hẳn.

Nhạc Thiên chân nhân cười ha ha nói.

Phương Chính lập tức hết chỗ để nói rồi, cái tên này thật đúng là mang tâm tính trẻ con, nói năng không tị hiềm gì cả, nghĩ gì nói nấy.

Hai người nói chuyện, đã đi tới trước đạo quan của Nhạc Thiên chân nhân.

Cái gọi là đạo quan cũng chẳng qua là ba căn phòng làm bằng cỏ tranh mà thôi, trước cửa treo một cái thẻ đề Nhạc Thiên An Quan, nét chữ cứng cáp có lực, có thể thấy được người viết bút lực hùng hậu, nội tâm rộng mở, thoải mái vô cùng.

Vào sân, đâp vào trước mắt là một căn phòng cỏ tranh phía trên có treo một tấm thẻ, viết: "Điện Tam Thanh."

Hai bên trái phải đều có phòng ở, phía trên cũng có tấm biển, bên trái viết Lạc Diệp Tri Thu, bên phải viết Bút Ngọa Long Đàm. Trước cửa là các loại hoa cỏ cây cối, tuy rằng toàn bộ đạo quan chỉ là mấy cái phòng cỏ tranh, phía trước có rào tre, nhưng chỉnh thể bố cục đều thể hiện sự ý nhị, khiến người ta sau khi bước vào cảm thấy tâm trạng vô cùng thoải mái.

Đối với điều này, Phương Chính không thể không bội phục Nhạc Thiên chân nhân, bản lĩnh đó, Phương Chính tự hỏi nếu không có hệ thống trợ giúp hắn tuyệt đối làm không được! Loại này nhìn thì như tùy ý, lại không hẹn mà hợp với đạo lý thiên địa, cách bố trí khó mà làm được, bởi vậy có thể thấy, Nhạc Thiên chân nhân cũng không phải một đạo sĩ giả, ít nhất ở mặt hiểu được tự nhiên, rất là không tầm thường.

Thế nhưng hiện tại, Phương Chính cũng khá thông hiểu các lý lẽ của kinh Phật, cũng có thể làm được. Hắn cân nhắc, phải chăng sau khi trở về, hắn cũng nên bố trí lại núi Nhất Chỉ cho đường hoàng một chút?

Phương Chính mang theo các đồ đệ đi theo Nhạc Thiên vào đạo quan.

Phàn Thanh đút nước cho ông cụ, ông cụ chậm chạp tỉnh lại.

Phàn Thanh lập tức kể qua một lần những chuyện đã xảy ra lúc nãy, đặc biệt là đối với hoàn cảnh trước mắt, hắn tỏ ra vô cùng bất mãn với thái độ của đối phương.

Ông cụ lắc đầu nói:

-Phàn Thanh, vậy con thấy người ta nên đối với con như thế nào?

-Ít nhất...

Nói đến đây, Phàn Thanh ngây ngẩn cả người, không biết nên nói như thế nào.

- Người ta không thân chẳng quen với con, đã ra tay cứu ta, lại cho chúng ta một chỗ ở tạm thời, đây đã là đại ân. Ở nhà, cha mẹ có thể quan tâm con, chiều chuộng con, chăm sóc con, ở trường học thầy cô có thể chăm sóc con, thương yêu con. Ở nơi làm việc, ta có thể thương con, lo cho con. Nhưng ở bên ngoài, vì sao người ngoài lại phải thương con, lo cho con? Không thân chẳng quen, không người nào có nghĩa vụ phải quan tâm bất kì ai... Trừ phi...

Ông cụ nói đến đây thì ngừng.

-Trừ phi cái gì?

Phàn Thanh hỏi.

-Trừ phi có chuyện muốn lợi dụng, không có gì lại cho ân cần, đó mới chính là kẻ con phải đề phòng. Mà bọn họ, mới là quân tử thật sự.

Ông cụ đáp.

-Thầy, độc của người vẫn chưa được giải đâu.

Phàn Thanh nói

-Đáng lẽ đã chết từ lâu, có thể sống thêm một chút đã là tốt rồi. Nghĩ nhiều như vậy làm gì? Phàn Thanh, con ngồi xuống, để ta kiểm tra kiến thức cơ bản của con nào.

Phàn Thanh vừa nghe, gương mặt liền trở nên khổ sở, qua ngồi chờ đợi khảo hạch.

Trong phòng, Phương Chính và Nhạc Thiên chân nhân phân chủ khách ngồi xuống, Nhạc Thiên chân nhân đặt một bộ trà cụ màu đen lên trên bàn, trên bộ trà cụ màu đen, bề ngoài thoạt nhìn đơn sơ giản dị, dưới đáy lại có một đóa hoa sen màu trắng, cũng không biết được chế tác từ thứ gì, thập phần tinh xảo. Nhạc Thiên chân nhân cười nói:

-Đây là của ông nội bần đạo để lại, nghe nói có tới mấy trăm năm lịch sử. Chính là thứ tốt, ấm Tử Sa chính tông, hoa sen bên trong là ngọc. Hôm nay khách quý tới chơi, bần đạo không có gì lấy ra tay, liền đem những thứ có thể dùng được mang ra hết, mong trụ trì đừng ghét bỏ..

Hồng Hài Nhi lót chân ngồi ở một bên, vẻ mặt ghét bỏ! Trong lòng nói thầm:

-Không phải vàng cũng chả phải bạc, còn không biết xấu hổ mà lấy ra khoe khoang?

Con khỉ đứng ở phía sau Phương Chính, trong mắt có tò mò, lại nỗ lực giữ cho bản thân bất động, bộ dáng lão tăng nhập định.

Độc Lang thì nhìn lướt qua chén nhỏ kia, lắc lắc cái đầu, trong lòng nói thầm:

-Thật là keo kiệt, ly nhỏ như thế thì uống được cái gì? Uống miếng nước còn tính kỹ như vậy...

Giữa đám đó chỉ có sóc là vui mừng nhất, lần đầu tiên nhìn thấy một cái ly tri kỉ thế này, thật vui vẻ!

Phương Chính không hiểu trà, cũng không hiểu trà cụ, thế nhưng theo bản năng cảm thấy bộ trà cụ này không tầm thường chút nào.

Phương Chính cười nói:

-Nói thật, ngôi chùa kia của bần tăng thật đúng là lấy không ra một bộ trà cụ nào xa xỉ như vậy, có thể sử dụng một bộ trà cụ như thế này, quả là tam sinh hữu hạnh.

Nhạc Thiên chân nhân trợn mắt nói:

-Thôi đi, trong mắt ngài làm gì có cái gọi là tam sinh hữu hạnh, cẳn bản chính là thờ ơ mà thôi. Các hòa thượng ở điểm này thật không hay chút nào, xem gì cũng bình tĩnh như không. Nếu muốn khám phá hồng trần, cái gì cũng không hứng thú, thì còn gì là ý nghĩa?

Phương Chính bất đắc dĩ cười gượng hai tiếng, cũng không muốn tranh luận với Nhạc Thiên. Bởi vì, hắn thật sự có chút kinh ngạc đối với trà cụ này, chẳng qua đôi mắt nhỏ của người ta vẫn luôn trong sáng như thế, điều này có thể trách hắn sao?

Nhạc Thiên chân nhân nói:

-Pháp sư đợi thêm lát nữa, tôi đi hái chút lá trà tới.

-Trong núi có lá trà?

Phương Chính ngạc nhiên, hắn nhìn ra cửa sổ, chỉ thấy Nhạc Thiên chân nhân đi vào một góc sân, ngắt lấy thứ gì đó thật cẩn thận, cũng không thấy rõ đó là cái gì.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right