Chương 531: Nhà Giàu!

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,038 lượt đọc

Chương 531: Nhà Giàu!

Chờ Nhạc Thiên chân nhân trở về, Phương Chính mới nhìn rõ, hoảng sợ nói:

- Hoa nhân sâm?!

Nhạc Thiên chân nhân tự hào đáp:

- Haha tinh mắt đó! Thử đoán xem nhân sâm bao nhiêu năm?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Chân nhân làm khó bần tăng, bần tăng biết xem nhân sâm bao nhiêu năm phải nhìn lá cây, chân nhân không đưa lá cây thì xem thế nào?

- Ha ha... Trụ trì, xem ra cậu thật sự không hiểu nhân sâm, nếu không sẽ không nói ra lời ngoài nghề như thế.

Nhạc Thiên chân nhân ha ha cười nói, cũng không quan tâm Phương Chính có khó chịu hay không.

Phương Chính đương nhiên sẽ không để bụng, hỏi lại:

- Ồ? Chẳng lẽ không phải nhìn lá sao? Bần tăng đều nghe người ta nói phải nhìn lá mấy phẩm đó.

- Đó chỉ là người ngoài nghề, không hiểu nói mò thôi. Nhân sâm hoang dã một năm gọi Tam Hoa, chỉ có ba cái lá nhỏ; hai năm là Ngũ Diệp, ba năm là Nhị Giáp Tử, bốn năm thì lá Tứ phẩm, Ngũ phẩm, năm sáu bảy năm cũng có thể xuất hiện lá thất phẩm. Mà lá nhân sâm hoang dã phát triển luân hồi, từ Nhất phẩm lên 23456 rồi trở lại Nhất phẩm và bắt đầu lại 23456 lần nữa. Cho nên, muốn nhìn lá để xác định năm thì sao mà đúng được?

Nhạc Thiên chân nhân hỏi lại.

Phương Chính ngạc nhiên, không ngờ những gì mình từ nhỏ nghe đến lớn lại là sai...

Nhạc Thiên chân nhân tiếp tục nói:

- Vốn là không sai, có thể phân biệt được một số nhân sâm nhỏ. Về sau nó lại bị truyền bá linh tinh, cố ý lừa người nào không rành nghề. Kẻ lừa đảo sẽ dùng một cây nhân sâm chỉ năm sáu năm để làm giả loại mấy chục năm, cả trăm năm để kiếm món lớn. Tuy nhiên giờ người mua tinh hơn rồi, kẻ làm thế cũng ít đi.

Phương Chính cảm thán nói:

- Đúng là khác nghề như cách núi... Vậy dùng cách nào để nhận biết nhân sâm?

Nhạc Thiên chân nhân lắc đầu nói:

- Dăm ba câu thì không rõ ràng, có một câu ca dao thế này: giám định sâm sơn dã có một khúc ca dao: "Lô oản khẩn mật tương hỗ sinh, viên bàng viên lô tảo hạch đinh. Khẩn bì tế văn ngật đáp thể, tu tự bì điều trường hựu thỉnh. Trân châu điểm điểm chuế tu hạ, cụ thử đặc chinh dã sơn tham." Trong này lô, đinh, thể, văn, cần, là thuật ngữ ngành nghề chỉ các bộ phận của nhân sâm. Lô sâm dã sơn được chia làm ba đoạn, mà lô tròn trong cùng nhất là điển hình đặc thù, phải từ 30 năm trở lên mới có thể có. Bình thường trên lô nhân sâm đỉnh không có vân, chỉ có nhân sâm lâu năm thì trên đỉnh mới có. Nhân sâm sinh trưởng mấy chục năm ở môi trường tự nhiên khắc nghiệt chính là Chí Thượng trăm năm, trên tham gia thể da càng già, màu sắc càng đậm, nhân sâm càng lâu năm. Thiết Tuyến văn trên tham gia thể là một trong những điều đặc biệt giật mình của dã sơn sâm, nó có hình dạng giống như Thiết Tuyến vòng đâm, vừa mịn lại dày lại sâu, vòng vòng tương đối, hỗ bất tương liên, Thiết Tuyến văn càng dày càng nhiều, nhân sâm cũng càng già. Râu sâm là thứ nhân sâm dùng để hấp thu chất dinh dưỡng, nhân sâm càng già, râu sâm càng thưa, bởi vậy, sâm già ngắn gọn, nhẹ nhàng khoan khoái. Nhân sâm sinh trưởng dưới đất mấy chục năm sẽ có thật nhiều râu sâm hư thối lại mọc ra, râu sâm hư thối sẽ để lại một cái vết sẹo, cũng chính là Trân Châu điểm, bởi vậy, Trân Châu điểm càng nhiều, nhân sâm cũng càng già. Nhân sâm càng lâu năm, giá trị càng cao, trọng lượng trên 50 khắc cũng phải mất mấy chục năm mới có thể trưởng thành, lớn hơn một chút cần những một hai trăm năm. Tục ngữ nói: Bảy lượng vì tham gia, tám lượng vì bảo.

Nói một hơi, Nhạc Thiên chân nhân nhìn Phương Chính đang ngẩn ngơ, cười khổ nói:

- Trụ trì, không hiểu ư?

Phương Chính bất đắc dĩ lắc lắc đầu nói:

- Cái hiểu cái không, nhìn thì hiểu nhưng nếu cho bần tăng đi phân biệt thì cũng chưa chắc đã làm nổi.

Lúc này Hồng Hài Nhi không nhịn được hỏi:

- Nói nhiều như vậy, củ nhân sâm đạo trưởng mang tới là bao nhiêu năm? Không phải thứ mới ba năm đó chứ?

Phương Chính trừng Hồng Hài Nhi, nó lập tức ngậm miệng, không dám lỗ mãng.

Nhạc Thiên chân nhân ha ha cười nói:

- Cái tôi mang theo à, số này!

Đang nói chuyện, Nhạc Thiên chân nhân đưa ra ba ngón tay!

- Ba năm?

Hồng Hài Nhi theo bản năng hỏi.

Nhạc Thiên chân nhân trực tiếp trợn mắt.

Hồng Hài Nhi nói:

- 30 năm?

Nhạc Thiên chân nhân lắc đầu, đắc ý đổ bã trà, lại thêm một bình nước. Động tác nước chảy mây trôi, từng cử chỉ tự nhiên, nhìn thanh nhã vô cùng. Phương Chính mắt cũng sáng lên, đã nghe nói trà nghệ rất đẹp nhưng hắn vẫn chỉ cho đó là lời nói, pha trà thôi mà đẹp được đến đâu? Tuy nhiên nhìn thấy Nhạc Thiên chân nhân pha trà, quả nhiên là cảnh đẹp ý vui, tâm tình buông lỏng, vui vẻ! Dễ chịu!

Phương Chính nói:

- Không phải là ba trăm năm chứ?

Nhạc Thiên chân nhân ngạo kiều ngẩng đầu, cười nói:

- Hơn ba trăm năm, cụ thể thì bần đạo cũng không chính xác, đồ này đào ra thì đáng tiếc. Bần đạo cũng chỉ thi thoảng lấy một chút tham da để pha trà mà thôi.

- Thi thoảng lấy một chút? Một cây nhân sâm sợ là không đủ đâu? Chắc là?

Phương Chính mắt càng ngày càng sáng, đồng thời trong lòng chậc lưỡi không thôi, một ngụm trà hắn uống cũng không biết bao nhiêu tiền... Mà Nhạc Thiên chân nhân tựa hồ thường xuyên uống, đồng chí này quá giàu có nha!

Nhạc Thiên chân nhân ha ha cười nói:

- Cả sân của tôi đều là nhân sâm, cậu nói có bao nhiêu?

Phương Chính nghe xong, lập tức nhìn vào sân, lá xanh tươi tốt, lúc đầu hắn không để ý giờ nhìn kỹ lại, khá lắm, nói cả sân thì hơi chém, nhưng ít nhất cũng là một nửa! Xem chừng phải trồng mấy chục cây nhân sâm!

Phương Chính hỏi.

- Đạo trưởng trồng?

Nhạc Thiên chân nhân lắc đầu nói:

- Dĩ nhiên không phải, lúc trước bần đạo tìm đường tu đạo vô tình tìm đến nơi này, thấy được gốc sâm vương cùng một đám nhân sâm tử tôn làm ổ ở đây. Thứ trong truyền thuyết như nhân sâm có thể thành tinh, bần đạo nghĩ chúng lựa chọn nơi này thì chắc chắn phong thuỷ tốt. Mà đúng là nơi này thật sự không tệ, bần đạo liền ở lại, làm hàng xóm với chúng luôn. Bình thường giúp chúng đuổi dã thú, nhổ cỏ nên làm thù lao lấy luôn ít hoa nhân sâm, củ nhân sâm được chứ?

Phương Chính ngạc nhiên, nghe Nhạc Thiên chân nhân nói thì đồng chí này không coi nhân sâm là của riêng mà làm bạn bình đẳng... Lần đầu tiên hắn gặp trường hợp này. Nhân sâm ba trăm năm mà được tuồn ra ngoài, xem chừng Nhạc Thiên chân nhân sẽ thoát nghèo, lên đỉnh cuộc đời ấy chứ nhỉ?

Hồng Hài Nhi cũng nhảy dựng lên, nói:

- Ông ngốc hả? Nhân sâm không thành tinh, chỉ là một loài thực vật mà thôi, ông đến mức đó cơ à? Hay là ông đang chém gió? Tôi nghĩ bán đi là một lựa chọn tốt.

Nhạc Thiên chân nhân lắc đầu nói:

- Tại sao phải bán đi? Đổi thành tiền ư? Có tác dụng gì với bần đạo? Có người thích nuôi chó, có người thích nuôi mèo, có người nuôi khỉ, con sóc, sói, thằng nhóc xấu xa, tôi nuôi một củ nhân sâm làm sủng vật, có gì sai à?

Hồng Hài Nhi, Độc Lang, Hầu tử, con sóc nghe xong, lập tức thở phì phò trợn mắt.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right