Chương 532: Quá Không Phải Đồ Vật
Nhạc Thiên chân nhân bật cười, cười rất vui vẻ, vì đã làm trò thành công.
Phương Chính phát hiện, chân nhân rất thích cười, tựa hồ chỉ một chút chuyện nhỏ đã có thể khiến y thoải mái cười to. Không phải cười giả mà là thật sự thoải mái, chứng tỏ trong lòng y không có gì cả, vô trần dơ bẩn, thông thấu vô cùng, vui thì cười, buồn thì khóc, tức thì mắng, tất cả chỉ trong một ý nghĩ, tùy tâm sở dục...
Phương Chính so sánh một chút, phát hiện ở góc độ này hắn không được như thế. Trong lòng hắn còn có ràng buộc vô hình để hắn không thể triệt để làm việc, tự nhiên, tự do, trực diện bản tâm mà sống. Tuy nhiên Nhạc Thiên chân nhân cũng chỉ rõ một con đường, một đường hắn hướng tới, chí ít sau này hắn biết nên đi hướng nào.
Phương Chính nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ nói cực phải, đến lúc đó bần tăng sẽ xem xét.
- Trụ trì khách khí rồi, trà ngon, uống thử nào. Vị cũng không phải cực tốt nhưng uống nhiều...
Nhạc Thiên chân nhân dừng lại, Hầu tử, Độc Lang, con sóc, Hồng Hài Nhi nhìn sang, y nói tiếp:
- Cũng thành thói quen.
Mấy người trợn mắt, còn tưởng rằng có gì đặc biệt, kết quả là. . . lừa đảo!
Phương Chính lơ đễnh, cầm chén trà nếm nếm, vị đăng đắng, uống xong lại có vị ngọt, nhưng vẫn không giảm được vị đắng đó.
- Trụ trì, nếu như cảm thấy quá đắng thì có thể thêm chút mật ong.
Nhạc Thiên chân nhân cầm một cái bình, nói:
- Đây là mật ong dại lấy từ trước, khá ngon.
Phương Chính quả quyết thêm vào, nếm thử... Lại thêm, lại nếm thử? Còn phải thêm nữa, cuối cùng mới ngọt, lúc này uống mới ngon.
Hồng Hài Nhi đưa tay đi lấy mật ong, kết quả Nhạc Thiên chân nhân lại cất đi. Nó không phục kêu lên:
- Vì sao không cho tôi chút mật ong?
Nhạc Thiên chân nhân hừ hừ nói.
- Sư phụ con dùng muỗng nhỏ, ta nhìn con thì chắc định ôm cả bình đó nhỉ?
Hồng Hài Nhi đỏ ửng mặt, nó đang định làm thế thật...
Con sóc, Hầu tử cùng Độc Lang đều được chia một chút mật ong, đứa nào đứa nấy đều thích ý, nhất là Độc Lang duỗi đầu lưỡi ra nếm thử, cũng không nuốt ngay mà cứ ngậm đó lượn đi lượn lại trước mặt Hồng Hài Nhi...
Hồng Hài Nhi híp mắt nhìn, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên trần nhà nói:
- A? Có chuột!
Độc Lang ngẩng đầu nhìn lại, Hồng Hài Nhi vung tay đánh bay đám mật ong trên lưỡi Độc Lang, nhanh chân chạy mất.
Độc Lang bi thương nhìn, ngao ô một tiếng xông ra ngoài đuổi theo Hồng Hài Nhi. Hai đứa một chạy một đuổi, không bao lâu phi vào rừng cây, biến mất không thấy.
Phương Chính nhìn hai đứa nghịch ngợm thì đỏ mặt, lúng túng cười cười nói:
- Hai đồ đệ này của bần tăng...
- Ừm, quá kinh khủng.
Không đợi Phương Chính nói xong, Nhạc Thiên chân nhân quả quyết bổ đao.
Phương Chính:
"..."
Cho tới nay Phương Chính đều cảm thấy rất hứng thú về Đạo giáo, Đạo gia, nhưng bản chất hai bên lại khác biệt. Có lúc hắn cũng phân không biệt được đâu là Đạo gia, đâu là Đạo giáo. Hôm nay trò chuyện cùng Nhạc Thiên chân nhân rất vui vẻ, dứt khoát, có gì nói nấy.
Nhạc Thiên chân nhân cũng không che giấu, có lẽ quá lâu không có người nói chuyện, đồng chí này nói nhiều ghê, vừa uống trà vừa nói không ngừng.
Phương Chính cũng được lợi rất nhiều, học được rất nhiều thứ.
- Chân nhân, bần tăng nhớ ra một chuyện, vì sao rất nhiều đạo sĩ lại thích giảng về Phật?
Phương Chính hỏi.
Nhạc Thiên chân nhân sững sờ, nói:
- Có việc này ư?
Phương Chính hỏi.
- Đúng vậy, mặc dù bần tăng chưa gặp nhưng trên điện thoại thường xuyên thấy có đạo sĩ đối nói rằng: Vô Lượng Thọ Phật, dường như không khác với ý Vô Lượng quan.
Nhạc Thiên chân nhân bĩu môi, khinh bỉ mà nói:
- Đó là do cậu nghe nhầm hoặc người vô tri nói sai. Làm sao chúng tôi lại nói Vô Lượng Thọ Phật? Chúng tôi không tin phật, chúng tôi nói là Vô Lượng Thọ phúc. Nhưng ở một số nơi miền Nam, phát âm phúc gần giống với phật nên sẽ nói giống Vô Lượng Thọ Phật, trên thực tế là Vô Lượng Thọ phúc, cho con người vô tận thọ, vô tận phúc, là lời chúc phúc.
Phương Chính bừng tỉnh đại ngộ, đồng thời hơi lúng túng, quả nhiên không hỏi không biết, hỏi mới phát hiện mình quá vô tri!
Ngay lúc hai người trò chuyện vui vẻ, cuộc trò chuyện kéo dài hơn hai giờ mới nghe thấy Phiền Thanh la hoảng lên:
- Sư phụ, sư phụ thầy thế nào rồi? Đạo trưởng! Pháp sư! Mau tới đi ạ, sư phụ tôi không ổn rồi!
Phương Chính vội vàng, mạng người quan trọng, không thể không gấp.
Mà Nhạc Thiên chân nhân thì lơ đễnh, không nhịn được nói:
- Hô cái gì hô? Không phải chỉ nôn thôi sao? Không nôn sao ra độc được? Nôn ra thì tốt.
Mặc dù nói nhẹ nhàng nhưng Nhạc Thiên chân nhân vẫn cầm một bình sứ nhỏ, cùng Phương Chính đi ra.
Thấy ông cụ vẫn khom người nôn, mùi vị bay ra từ xa, Phương Chính vô cùng nghi ngờ rằng Nhạc Thiên chân nhân không để hai người vào là vì không muốn cả sân đầy mùi lạ.
Nhạc Thiên chân nhân vừa xuất hiện, Phiền Thanh đã chạy tới, vừa muốn mở miệng, chân nhân đã ném một ánh mắt đè lại. Y chậm rãi đi tới trước mặt ông cụ, lấy ra một viên dược màu đỏ nói:
- Uống đi.
Ông ngẩng đầu nhìn Nhạc Thiên, không hỏi mà cầm lấy uống luôn.
Nhạc Thiên chân nhân nhướn mày, trong mắt có vui vui mừng, nhìn ông cụ cũng hiền hòa hơn, nói:
- Uống thuốc của tôi coi như đã bảo vệ được tính mạng, nhưng phải tĩnh dưỡng thật tốt. Chỗ tôi không thích hợp, ông nên sớm rời đi thì hơn.
Ông nói:
- Xin hỏi đạo hiệu chân nhân, ân cứu mạng cả đời không quên.
Nhạc Thiên chân nhân nói:
- Nếu ông muốn cảm tạ bần đạo, về sau đừng đến làm phiền nữa là được rồi.
Sau đó Nhạc Thiên chân nhân nói một tiếng với Phương Chính, hai người lại về trong viện. Vừa đi, y vừa giới thiệu cho Phương Chính các loại hoa cỏ, một nửa là nhân sâm, một nửa thì là các loại dược liệu, còn có một số hoa cỏ chỉ mang tính kiểu cách. Hiển nhiên y rất am hiểu về hoa cỏ, hoa gì cỏ gì đều có thể kéo Phương Chính nói cả buổi.
Phương Chính nghe say sưa, hắn nói nước bọt bay tung tóe, hai người cùng bàn luận, quả nhiên chỉ tiếc là gặp nhau quá muộn.
Nói xong, trở lại trong phòng, Nhạc Thiên chân nhân lại cảm thán:
- Phương Chính Pháp sư, nói chuyện với cậu thật dễ chịu! Còn với tên thư sinh kia mới là mệt. Cái gì cũng tranh, cũng cãi, đã nói phải trò chuyện hẳn hoi thế mà nói được một chút lại cãi nhau. Mỗi lần gặp gỡ đều phải nhao nhao cả ngày, mà tên kia có cái tính không thắng không đi, thường xuyên ở lì chỗ tôi ăn uống miễn phí còn mắng tôi nữa chứ... Cậu nói xem làm sao trên thế giới này lại có người mặt dày vô sỉ như thế, uy hiếp ăn hết hàng dự trữ của tôi chỉ để bắt tôi nhận thua! Haiz... Nếu cậu ở trên núi này thì tốt rồi, tôi có thể không phải gặp hắn nữa.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~