Chương 533: Ở Lại Này

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 1,141 lượt đọc

Chương 533: Ở Lại Này

Nói đến thư sinh kia, Nhạc Thiên chân nhân phải nói là nôn ba ngày ba đêm không hết nước đắng, vừa uống trà vừa kể khổ...

Sau một tiếng, Phương Chính bắt đầu gia tăng tốc độ uống trà, mà càng uống càng nhanh, càng uống càng nhiều, tốc độ pha trà của Nhạc Thiên chân nhân phải gọi là vượt mức, nhịn không được nói:

- Pháp sư, tôi nói rồi mà, mặc dù trà này chưa chắc dễ uống, nhưng là uống nhiều thành quen, thành nghiện đấy.

Nói xong, Nhạc Thiên chân nhân còn đắc ý hất mặt.

Phương Chính cười khổ, vừa muốn mở miệng Hồng Hài Nhi bên cạnh đã cười lạnh nói:

- Ha ha... Ông nghĩ nhiều rồi, trà thì vẫn khó uống, chủ yếu là... sư phụ tôi đói, nghe ông chém gió, kể khổ, giữa trưa đã qua hơn một canh giờ. Mà ông có nuôi cơm không?

Nhạc Thiên chân nhân sững sờ, nhìn nhìn thời gian, mặt mũi đỏ lên, vội vàng nói:

- Ai u, nói chuyện quên cả ăn cơm, đừng vội, tôi đi làm cơm.

Nói xong, Nhạc Thiên chân nhân đi ra ngoài, hậu viện có phòng bếp, y chui vào mân mê mân mê, không bao lâu đã bưng ra một mâm thức ăn nóng hổi.

Cơm trắng óng ánh, đồ ăn là rau dại xào, rất đơn giản. Đồ ăn mới đặt xuống, trước cổng có thêm hai người...

Phiền Thanh và thầy cậu chờ mong nhìn Nhạc Thiên chân nhân, thấy y nhìn lại, hai người lúng túng muốn rời đi.

Nhạc Thiên chân nhân nói:

- Thôi, ở lại ăn cơm đã.

Phiền Thanh vui như bắt được vàng, còn ông cụ thì khom mình hành lễ, cậu chàng thấy thế cũng học theo, sau đó đỡ ông đi tới ngồi xuống.

Nơi ăn cơm cũng tại hậu viện, ở đó có một bàn đá lớn, trên bàn đá có một cây liễu, cây liễu rủ xuống, lung lay qua lại, xanh tươi vô cùng. Nhưng so với cây Bồ Đề bên Phương Chính thì vẫn còn nhỏ lắm.

Đám người ngồi xuống, không có quá khách sáo, không nâng ly cạn chén, mọi người ăn chay uống nước, nhẹ nhõm. Có lẽ là đói nên tất cả mọi người vùi đầu vào ăn, một bữa cơm mười mấy phút là đã xong.

Cơm nước xong xuôi, Phương Chính mới nói:

- Thí chủ, vẫn chưa biết xưng hô với thí chủ thế nào?

- Không dám, tôi họ Khương, tên một chữ Chu. Đây là đệ tử của tôi, Phiền Thanh, xin hỏi pháp hiệu Pháp sư?

Khương Chu hỏi.

Phương Chính nói:

- Bần tăng Phương Chính, vị này là Nhạc Thiên chân nhân, mấy đứa là đồ đệ của bần tăng, Tịnh Pháp, Tịnh Khoan, Tịnh Chân cùng Tịnh Tâm.

Nhìn thấy Phương Chính nhận ba con động vật làm đệ tử, Khương Chu và Phiền Thanh đều sững sờ, thậm chí cậu chàng còn cảm thấy buồn cười, động vật có thể nghe hiểu được kinh phật ư? Đáp án chắc chắn là không rồi! Cho nên cậu cảm thấy, hòa thượng này chỉ là giả vờ làm chiêu trò, hoặc chùa miếu quá nhỏ, người không gọi được nên góp động vật cho đủ số. Cũng làm khó vị hòa thượng này ghê, góp cho đủ số còn nghiêm chỉnh giới thiệu.

Khương Chu lại không xem nhẹ, chỉ hiếu kì là có người không nhận, tại sao lại nhận ba động vật chứ? Kỳ lạ thật.

Nhưng sau một khắc, Khương Chu và Phiền Thanh trợn tròn mắt, ba động vật cùng Hồng Hài Nhi nghe được tên mình, con sóc, Hầu tử, Hồng Hài Nhi đồng thời chắp tay trước ngực, ngay cả con sói trắng cũng nâng một chân lên để ở trước ngực, nhìn như là đang làm động tác chào! Mặc dù không đúng tiêu chuẩn, nhưng chúng có thể lĩnh hội, có thể hiểu!

Khương Chu và Phiền Thanh như gặp phải ma, chẳng lẽ mấy động vật này đều thành tinh? Rồi họ lại nhanh chóng phủ định, chỉ coi Phương Chính biết cách huấn luyện động vật, để chúng có phản xạ thôi. Cho dù như thế, hai người cũng coi Phương Chính như Nhạc Thiên chân nhân đều là thế ngoại cao nhân.

Phương Chính hiểu rõ nhưng cũng lười giải thích.

Về phần Nhạc Thiên chân nhân, y càng không thèm suy nghĩ nhiều, tiếp xúc mấy lần y cảm thấy mấy động vật này rất có linh tính, thậm chí còn giống tu sĩ hơn cả những tu sĩ giả y gặp phải.

Giới thiệu nhau sơ qua một chút, Phương Chính thấy thời gian không còn sớm, Khương Chu còn vừa giải độc rắn, sức khỏe vẫn yếu, cần phải đi ra ngoài bồi bổ thân thể. Nhạc Thiên chân nhân chỉ ở trong núi sâu, có thể làm chút đồ ăn nhưng đồ vật còn ít.

Về phần nhân sâm... Nhạc Thiên chân nhân cũng nói đó là vật cưng của y, Phương Chính không thể mặt dày bắt người ta móc thú cưng của mình để ninh nhừ đâu nhỉ?

Thế là Phương Chính chào Nhạc Thiên chân nhân, để Độc Lang cõng Khương Chu, Hầu tử đỡ, Hồng Hài Nhi đau khổ chọn thùng nước rồi rời núi.

- Sao chổi thế chứ lị... Nếu không gặp được họ thì chúng ta có thể ở trong núi thêm mấy ngày, vừa mát mẻ lại được ăn còn được chơi, haiz...

Hồng Hài Nhi thầm nhủ trong lòng, cũng không dám để Phương Chính nghe được.

Khương Chu và Phiền Thanh vô cùng cảm kích. Nhất là Phiền Thanh, chuyện mình gặp hôm nay tạo ấn tượng quá mạnh mẽ... Cho tới nay cậu đều cảm thấy, trên thế giới này không có nhiều người tốt, chí ít trong thế giới của cậu thì không nhiều, đại đa số đều rất trung dung, chuyện của mày tao chẳng quan tâm nhưng cũng không bỏ đá xuống giếng, chỉ theo kiểu tao đứng nhìn thôi.

Phiền Thanh không có cảm tình với hòa thượng và đạo sĩ, luôn cảm thấy họ là những kẻ lừa đảo, gạt tiền mà thôi, cũng chưa bao giờ thấy hòa thượng hay đạo sĩ nào đi từ thiện cả. Nhưng hôm nay cậu đã gặp.

Lần đầu tiên cậu thấy có người lại bình thản mà đi trợ giúp người khác... Không cầu mong gì, chỉ vì trợ giúp, còn giúp một cách đương nhiên.

Trên đường đi không nói nhiều, đám Phương Chính cố ý đi nhanh nên sớm ra khỏi núi, đi vào thôn Nhất Chỉ, Phương Chính lập tức tìm Vương Hữu Quý, kể lại sự việc.

Vương Hữu Quý nhìn vết thương, nói:

- May là còn xử lý kịp thời... Đi, ở nhà chúng ta, nghỉ dưỡng ổn rồi hãy đi.

Khương Chu nghe xong, nói cám ơn liên tục:

- Cám ơn thôn trưởng.

Vương Hữu Quý lắc đầu nói:

- Có gì đâu, chỉ là tiện tay mà thôi, tôi bảo vợ đi dọn phòng phía tây, hai người ở tạm.

Khương Chu và Phiền Thanh cám ơn lần nữa, Phương Chính thì cáo từ rời đi, trời sắp tối rồi, không thể lên núi nghỉ mát được nên lại quay về trên núi nấu cơm thôi.

Khương Chu và Phiền Thanh cám ơn Phương Chính liên tục, hắn chỉ mỉm cười niệm A Di Đà Phật, sau đó dẫn đệ tử rời đi.

Khương Chu nghỉ ngơi, Phiền Thanh thì lấy điện thoại ra, gọi một cú.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, trong thôn thêm một chiếc xe, một nam một nữ đi vào nhà Vương Hữu Quý, lại là hai học sinh khác của Khương Chu, Quản Tường Phong cùng Khâu Tiểu Diệp.

Quản Tường Phong cao to, cường tráng; Khâu Tiểu Diệp thì là mỹ nhân thành phố tiêu chuẩn, chân dài eo nhỏ, đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm, da trắng bóc. Tuy nhiên Khương Chu kẹt mấy ngày trong núi mệt muốn chết, chân lại bị gãy, độc vừa giải, không nên đi lại nhiều đành phải từ bỏ kế hoạch trở về Hắc Sơn.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right