Chương 534: Người Thọt, Râu Ria, Nhị Lưu Tử
Quản Tường Phong nói.
- Sư phụ, thầy bị rắn cắn, còn không biết đã hết độc chưa, con cảm thấy nên đi bệnh viện lớn khám chút đi, bằng không con không yên lòng.
Khâu Tiểu Diệp cũng nói:
- Sư phụ, con cảm thấy Quản Tường Phong nói đúng ạ, huống hồ thầy bị gãy chân, cũng phải đi bệnh viện khám nữa.
Khương Chu nói.
- Được rồi, hai đứa đừng nói nữa, thầy yên tâm về cái chân. Về phần độc thầy cũng tin vào tay nghề của đạo trưởng. Mà thầy thích cảm giác trong thôn, yên tĩnh tường hòa, còn đi bệnh viện rất là rắc rối. Hai đứa muốn ở lại cũng được, nhưng phải trả tiền cơm, tiền ở. Chúng ta không thể ăn uống chùa được, rất đáng xấu hổ.
Khâu Tiểu Diệp cười khổ nói.
- Ôi sư phụ, xem thầy nói kìa, chúng con là người như vậy sao?
Quản Tường Phong nói theo:
- Đúng đấy, yên tâm đi sư phụ, chúng con sẽ không ăn uống không đâu.
Khương Chu bắt đầu đuổi người.
- Được rồi, ra ngoài đi, thầy muốn ở một mình.
Quản Tường Phong, Khâu Tiểu Diệp, Phiền Thanh lui ra ngoài.
Quản Tường Phong duỗi lưng một cái, chỉ vào Thông Thiên Sơn xa xa nói.
- Ôi cái thôn này tốt thật, không khí tươi mát, nhìn núi xa xa, có nhiều đặc sắc. Phiền Thanh, lần này hai người ra ngoài chơi vui không?
- Chơi? Chơi cái rắm, suýt thì chết trong núi rồi. Thôi, không nói với hai người nữa, tôi đi chuẩn bị nước nóng ngâm chân cho sư phụ đây.
Nói xong, Phiền Thanh liền đi.
- Vuốt mông ngựa! Hừ. . .
Quản Tường Phong nhìn Phiền Thanh đi, khẽ mắng.
- Ít ra người ta biết vuốt, còn vuốt thành đệ tử ruột của sư phụ.
Khâu Tiểu Diệp cũng có chút chua xót nói.
- Không nói nữa, tâm phiền, đi, đi dạo đi.
Quản Tường Phong nói xong liền đi ra ngoài.
Khâu Tiểu Diệp nghĩ nghĩ, lắc đầu nói:
- Thôi sư phụ còn có bệnh, cần phải có người chiếu cố. Phiền Thhắny chân vụng về không ổn, mình anh đi thôi.
- Tùy em.
Quản Tường Phong phất phất tay, đã ra khỏi sân.
Quản Tường Phong rất khó chịu, ở các phương diện anh đều không chênh lệch với con mọt sách Phiền Thanh kia, thế nhưng sư phụ Khương Chu hết lần này tới lần khác nhận nó là đệ tử thân truyền, tay nắm tay dạy nó đủ loại tay nghề. Trước kia cũng không chỉ một lần dẫn nó lên núi lựa đồ, mà lại chẳng dẫn anh lấy một lần.
- Móa nó, con gà kia có gì tốt? Tiền thì không có, gì cũng không, một phế vật!
Quản Tường Phong thầm nhủ, mắng.
Đúng lúc này, tiếng cưa gỗ từ đằng xa truyền đến, đồng thời nghe có người tức giận mắng:
- Tống Nhị Cẩu, anh chính là một tên phế vật, tôi bảo anh mài trúc, vậy mà anh lại dám dùng cưa điện! Cút ngay!
Thanh âm như tiếng chuông, vang dội mười phần.
Rồi một giọng nói ủy khuất vang lên:
- Bác chỉ bảo xẻ, chứ không có nói là mài. . .
- Anh còn già mồm? Có học hay không? Không học thì xéo!
Âm thanh vang dội lại vang lên.
Quản Tường Phong hiếu kì, đi qua.
Tường nhà ở Đông Bắc bình thường đều không cao, Quản Tường Phong đứng trên đường đã có thể nhìn vào sân, thấy mấy thôn dân ngồi trong, cầm một tiết trúc, dùng dao nhỏ khắc hoa văn. Một bên khác, một ông bác đang dùng gậy đuổi theo một chàng trai đội mũ lưỡi trai chạy quanh sân, đám người một bên nhìn, một bên ồn ào, khen hay hoặc cổ vũ chạy nhanh lên. . .
Kết quả. . .
- Tất cả im miệng cho tôi! Ai lại loạn ồn ào, cút hết về nhà!
Ông bác tức lộn mề, gầm lên giận dữ, tất cả mọi người ngậm miệng.
Quản Tường Phong hào hứng, ghé vào tường, nhìn xem.
Tống Nhị Cẩu cũng bị ông bác bắt lấy, cho hai cây gậy vào mông khiến gã kêu oai oái:
- Úi, người què, bác đánh ác quá. . . úi. . . Đau!
Gọi là người thọt, trên thực tế ông bác không què, đi đứng lưu loát, chỉ là lúc đi thì quen dừng một cái, nhìn như con khỉ nên mới có biệt danh này.
Mã thọt trừng Tống Nhị Cẩu nói:
- Tống Nhị Cẩu, anh cút sang một bên cho tôi, lại sai nữa sẽ đánh gãy chân chó của anh, về sau đừng mơ học nữa.
Tống Nhị Cẩu lập tức nghiêm chỉnh.
Trong thôn đáng giá nhất là gì? Đương nhiên là trúc!
Dựa vào trúc mở Nông Gia Nhạc thì tốt, nhưng hiện tại Nhất Chỉ sơn không đủ nổi tiếng, người tới cũng đều là khách quen trong huyện thành, bên Hắc Sơn thị còn rất ít. Thôn thì nhà nào cũng làm Nông Gia Nhạc, người tới nhiều, nhưng chia ra kiếm cũng không tính nhiều. Ngược lại là Mã thọt không có việc gì mân mê sáo, ống đựng bút, đồ chơi nhỏ làm bằng trúc lại bán được. Thế là mọi người nhao nhao chạy tới học tập, tiền lớn tiền nhỏ cũng là tiền, học được là được.
Mã thọt cũng không giấu nghề, bác sống một mình, không vợ, không con, có giữ lại cũng không mang được vào trong quan tài. Mà bác cũng không mong kiếm nhiều tiền, có chút ít tiền sinh hoạt là được rồi. Đương nhiên, thôn dân cũng không học suông, Mã thọt không lấy tiền, nhưng các loại củi gạo dầu muối, rượu ngon thịt ngon, tất cả đều đưa, trên cơ bản là ăn mặc không lo.
Ngoại trừ Mã thọt trong thôn còn thuê một số sư phụ điêu khắc nhưng họ lại giữ nghề, che giấu không dạy cho người khác. VÌ thế tay nghề của bác không phải là giỏi nhất lại là chỗ duy nhất để học. Mã thọt cũng theo môn thủ nghệ này, địa vị nước lên thì thuyền lên, đi đến chỗ nào đều có rượu uống, tháng ngày đắc ý.
Đánh xong Tống Nhị Cẩu, Mã thọt cầm một ống trúc, nói:
- Được rồi, cho mấy tên các cậu mở mắt một chút, hôm nay điêu khắc ống đựng bút chữ thiền. Nếu nói điêu khắc, tôi cũng biết nhưng trước khi chúng ta không có cây trúc, tôi cũng chỉ là mày mò tự học, đừng mong chờ là tôi có thể dạy tỉ mỉ, tôi chỉ có thể thực hành thôi, các cậu học được bao nhiêu lại phải dựa vào chính mình rồi.
- Mã thọt, bác đừng nói vậy, bác có thể dạy mọi người đã là không tệ rồi, chúng ta không kén chọn đâu. Huống chi, ba anh thợ da họp lại thành Gia Cát Lượng, tay nghề mấy sư phụ kia giấu, một đám người chúng ta cùng nghiên cứu, không chừng còn vượt họ cũng nên ấy chứ.
- Đúng đấy, nhiều người nhiều sức, chúng ta ba cây chụm lại nên hòn núi cao!
- Đúng đúng đúng. . .
Đám người ùa theo nói.
Mã thọt gật gật đầu, bắt đầu điêu khắc, vừa nói:
- Kỳ thật điêu khắc Hàn Trúc rất đơn giản, thậm chí còn dễ hơn khắc gỗ phổ thông, lên núi chặt một thanh trúc mới, sau đó dùng bút phác hoạ ra đồ anh muốn khắc, còn đâu chỉ là sức kiên nhẫn, chậm rãi mà thành thôi. Đó là công việc chậm rãi, cần thời gian và kiên nhẫn rèn luyện, cho nên mọi người đừng vội, từ từ sẽ đến. . .
Nói rồi, bên trên đột nhiên truyền đến một tiếng cười.
Mặc dù không nói nhưng ý trào phúng trong tiếng cười lại hết sức rõ ràng. Mã thọt và đám người lập tức không vui, bác còn tưởng rằng hắn đang cười nhạo mình, định lên tiếng mắng, nhưng nhìn lại là một khuôn mặt xa lạ, cao to cường tráng, mặc rất mốt áo thun, màu đen, phía trên in một con hổ há to miệng, không biết cắn cái gì. Hắn để lại một chỏm tóc, tết đuôi ngựa phía sau, nếu là ở thành phố thì mang phong cách nghệ thuật, nhưng ở thôn quê thì...
- Con gái nhà ai đây, uống nhiều hormone à mà mọc cả râu thế này!
Tống Nhị Cẩu há mồm nói.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~