Chương 535: Thịt Đau
Quản Tường Phong cả giận nói.
- Nhìn kiểu gì đấy? Tôi là nam! Là nam!
Tống Nhị Cẩu nghiêm túc đáp.
- À, nam à... Đang bảo sao cô nương này khôi ngô thế chứ.
Đáng ra được khen là một chuyện vui mừng nhưng cái tên trước mắt nhìn thì đứng đắn đấy nhưng sao Quản Tường Phong nghe lại thấy chói tai thế này? Cứ cảm thấy thằng nhãi này có ý gì.
Lúc này, Mã thọt bất mãn, nói:
- Nghe anh cười hình như là đang không hài lòng với tay nghề của tôi?
Quản Tường Phong không chút khách khí nói.
- Rác rưởi!
Mã thọt lập tức sầm mặt, những người khác cũng khó chịu ra mặt, tất cả mọi người biết thậm chí Mã thọt cũng không chỉ nói một lần, bác chỉ là người học được nửa mùa, chưa giỏi giang gì nhưng vẫn có thể kiếm miếng cơm ăn. Thế nhưng đánh người không đánh mặt, anh nói như thế ngay trước mặt người ta, mắng người ta rác rưởi, ai có thể chịu được? Huống chi, bọn họ còn đang đi học nghề, Mã thọt đều rác rưởi, vậy họ là cái gì? Rác rưởi cũng không bằng ư?
Quản Tường Phong nhìn thấy sắc mặt của mọi người, cũng không sợ, cười nói:
- Mọi người đừng nóng giận.
Mọi người sắc mặt tốt hơn một chút.
Quản Tường Phong tiếp tục nói:
- Tôi nói là tay nghề ông bác rác rưởi, không phải là nhân cách. Đương nhiên, các vị đang ngồi tay nghề cũng rác rưởi nốt!
Lời nói rõ ràng là đang gây sự. Quản Tường Phong cũng đúng thật là đang tìm việc, bị người ta mắng là con gái nên hắn rất khó chịu, không mắng lại không phải là phong cách của hắn.
Đám người lập tức nổi giận!
Tống Nhị Cẩu cười lạnh nói:
- Con nhãi này điên rồi. Làm gì? Mày cảm thấy mày cường tráng, một chọi được mười à?
Tống Nhị Cẩu nói xong, cầm một cây cuốc. Những người khác nhao nhao cầm đồ.
Quản Tường Phong giật nảy mình, lúc này mới nhớ ra đây không phải thành phố, đây là nông thôn! Người ta trung thực thật, nhưng nếu nổi điên lên sẽ dạy ngươi làm người đó! Hắn kêu lên:
- Làm sao? Mấy người không phục à? Không tin để tôi bộc lộ tài năng cho mấy người nhìn xem, cái gì mới gọi là điêu khắc, cái gì mới gọi là nghề mộc! Cái gì mới là nghệ thuật!
Tống Nhị Cẩu đảo mắt mắng:
- Xéo đi nghệ thuật, tao muốn nhìn thì đi xem mấy sư phụ kia là được rồi, xem mày làm gì? Chúng tao là người văn minh, mày mắng chúng tao không thể mắng, cho nên tao lựa chọn đánh mày!
Nói xong, Tống Nhị Cẩu mang theo cuốc đi tới.
Quản Tường Phong to con thật nhưng là chỉ là sinh viên, râu có dài thì cũng chỉ là một cậu thanh niên loi choi chưa trải sự đời, lập tức bị hù dọa, vội vàng lui lại, kêu lên:
- Anh đừng tới đây, tôi cho anh biết, đánh người là phạm pháp đấy!
Tống Nhị Cẩu nhếch miệng cười nói:
- Tao đánh người vài chục năm, lời này nghe nhiều rồi. Nào, mày vào đây cho tao đánh hay là tao đuổi mày đánh đây?
Đúng lúc này, Mã thọt mở miệng
- Dừng tay!
Tống Nhị Cẩu Bất thoải mái nói.
- Mã thọt, bác làm gì đấy? Thằng nhãi này ăn nói thô tục, tôi đánh nó một trận thì có gì quá đáng?
Mã thọt hừ hừ nói.
- Quá đáng hay không ta không biết, tôi chỉ muốn xem xem nghệ thuật cậu ta nói là cái nghệ thuật chết tiệt gì. Thằng nhãi kia, tạm thời tôi bỏ qua cậu mắng chửi người khác, nhưng nếu không có tí xíu trình độ nào thì bị đánh coi như thể nghiệm đời sống thực tiễn đi.
Quản Tường Phong nghe xong, lập tức nhẹ nhàng thở ra, chơi tay nghề? Có lẽ hắn không phải bậc thầy nhưng tuyệt đối tốt hơn ông bác nông dân trước mắt nhiều! Thế là, ngạo nghễ nói:
- Không vấn đề, hôm nay để mọi người mở mắt một chút!
Tống Nhị Cẩu bĩu môi, đứng ở một bên.
Quản Tường Phong lo lắng đề phòng đi qua Tống Nhị Cẩu, xác định tên này sẽ không cho hắn một cuốc từ phía sau mới thở phào nhẹ nhõm.
Không nhìn không biết, xem xét hắn giật nảy mình! Cây trúc có chất lượng cực tốt! Tốt hơn tất cả cây trúc hắn từng gặp! Xanh biếc, không cần điêu khắc đã là một tác phẩm nghệ thuật rồi!
Cầm lên, nhìn gần thôi Quản Tường Phong đã phải kinh hô không ngừng! Anh học điêu khắc, mục tiêu trở thành một bậc thầy điêu khắc nổi danh thế giới, mặc dù nhìn có vẻ lôi thôi nhưng cũng dốc lòng học hỏi, sách tham khảo đọc đã chồng chất thành một tòa núi nhỏ. Cộng thêm điều kiện kinh tế, hắn điêu khắc đủ các loại chất liệu. Hắn không xa lạ gì, tự mình động thủ một lần.
Quản Tường Phong rất tinh tường, cũng không phải là tất cả cây trúc đều phù hợp điêu khắc, phù hợp nhất là thuộc về nam trúc và tre bương, thịt dày đặc, hoa văn chặt chẽ. Nhưng đó cũng không phải hàng cao cấp, cực phẩm thực sự là một loại trúc cực kỳ hiếm thấy mặt cắt gần với hình vuông! Nó mới thật sự là Đỉnh của đỉnh. Loại trúc này mọc nhiều ở Thiên Mục sơn phía Nam, không hề có ở phía Bắc. Nhưng loại trúc trước mắt, mặc dù ngoại hình là tròn, không phải góc cạnh rõ ràng bốn góc nhưng bên trong vẫnchặt chẽ, thịt dày, dùng tay đè cũng thấy dẻo dai!
Quản Tường Phong biết, loại trúc này tuyệt đối là vật liệu điêu khắc đỉnh đỉnh! Tốt hơn cả loại kia!
Nghĩ thế, hắn nhìn đống trúc khắc hỏng bị vứt một bên thì đau lòng, trong lòng mắng to:
- Đồ bại gia! Lãng phí tài liệu! Đồ tốt thế này lại dùng để luyện tập, trời ơi, thiên lôi đánh xuống chết!
Nhìn lại Hàn Trúc trong tay, Quản Tường Phong càng muốn mắng, chất liệu điêu khắc thực sự rất tỉ mỉ, tuyệt đối sẽ không dùng trúc tươi, bình thường đều là chặt xuống thả ngâm trong nước, sau đó hong khô, quá trình dài đến hai ba năm mới có thể lấy ra dùng. Nhưng đoạn trúc này, lá cây còn chưa cạo sạch, hiển nhiên là tươi! Nhìn nó, hắn càng thêm đau...
Đúng lúc này, Quản Tường Phong nghe bên cạnh có người thầm nói:
- Để nó làm đi, dù sao những đám trúc này kém nhất rồi, nó làm hỏng cũng không đáng tiền.
- Ừm, đúng vậy...
Quản Tường Phong nghe xong, trong lòng run lên, trúc tốt như vậy lại còn là kém nhất? Vậy tốt nhất thì thế nào? Hắn lập tức vui mừng, phải đi xem trúc tốt nhất là dạng gì rồi lấy một ít về điêu khắc làm tác phẩm tốt nghiệp!
Tâm tình kích động Quản Tường Phong hít sâu một hơi, cố ép bản thân bình tĩnh, bắt đầu điêu khắc.
Mã thọt đang điêu khắc ống đựng bút chữ thiền, là loại điển hình nhất. Toàn bộ cây trúc thì thích hợp điêu khắc nhất là thân và rễ trúc, thân thẳng tắp, ruột trống, phía dưới thì chắc, chỉ cần mở ra sẽ là một cái ống đựng bút hoàn hảo.
Quản Tường Phong muốn dạy những thôn dân không kiến thức này nên cũng chọn điêu khắc cùng loại, mới có thể phân biệt ai giỏi ai không. Hắn cầm dao, Mã thọt đã biết mình thua, nhìn thế nào thì người ta chuyên nghiệp hơn bác rồi.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~