Chương 536: Quay Đầu Sau Kinh Hỉ

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,095 lượt đọc

Chương 536: Quay Đầu Sau Kinh Hỉ

Quản Tường Phong hết sức chuyên chú, sau một tiếng, một cái ống đựng bút chữ thiền được hình thành, bên cạnh còn có một cái ấm trà đang bốc hơi nóng, thiền vị vô cùng.

Mã thọt chỉ có một chữ thiền, khi không so sánh thì nhìn cũng không tệ lắm, nhưng so với Quản Tường Phong lại thua chị kém em... Dù sao Mã thọt vốn là thợ mộc, am hiểu công việc thổ mộc nông thôn, đối với điêu khắc cũng chỉ là gà mờ. Lại thêm Hàn Trúc điêu khắc bác mới sờ vào không bao lâu, hiện tại so sánh... Mã thọt lắc đầu, biết mình không phải đối thủ của người trẻ tuổi kia.

Mấy người Tống Nhị Cẩu cũng không phải người không biết lý lẽ, nhìn thấy Quản Tường Phong có năng lực thật sự cũng nhao nhao giơ ngón tay cái lên, nói:

- Giỏi! Người trẻ tuổi, thảo nào tóc cậu dài như vậy.

Quản Tường Phong không hiểu hỏi.

- Tóc dài thì liên quan gì?

Tống Nhị Cẩu mười phần nghiêm túc nói:

- Chắc cậu mất ăn mất ngủ quên đi cắt tóc nhỉ?

Quản Tường Phong:

"..."

Quản Tường Phong rất muốn chửi bậy nhưng không biết nên mắng như thế nào, lời này tựa như là đang mắng hắn, lại hình như là đang khen hắn vậy, trong lòng không biết nên nói gì ngoài ĐMM.

Mã thọt liền nói:

- Giỏi thật đó, người trẻ tuổi, ống này cậu làm đẹp hơn tôi.

Quản Tường Phong thấy Mã thọt nhận thua, đắc ý hất đầu lên nói:

- Ông thua là bình thường, từ nhỏ tôi đã thích cái này, khắc trúc cũng chơi mấy năm, sư phụ của tôi nổi danh cả nước, sản phẩm ông ấy làm có tiền cũng không mua được.

Tống Nhị Cẩu giơ ngón tay cái tán dương.

- Thảo nào giỏi thế, ra là đi theo một sư phụ tốt, được, được lắm.

Quản Tường Phong không biết vì sao mà mỗi lần nghe Tống Nhị Cẩu nói chuyện đều cảm thấy chói tai thế nhỉ? Đây là khen anh hay là khen sư phụ anh? Hết lần này tới lần khác anh không biết nên nói gì...

Mã thọt cảm thán nói.

- Giỏi thật sự, còn trẻ như vậy đã có tay nghề thế này, ngày sau chăm học khổ luyện thì tiền đồ bất khả hạn lượng.

Quản Tường Phong nghe dễ chịu, cười nói:

- Đương nhiên rồi, đó là mục tiêu phấn đấu cả đời tôi. Thôi, không nói nữa, tôi đi về.

- Đợi chút, anh bạn này, tôi có một yêu cầu quá đáng...

Mã thọt thấy Quản Tường Phong muốn đi, vội vàng kêu lên.

- Đừng nói là ông định để tôi dạy ông nhé?

Quản Tường Phong thông minh, hiểu ý ông bác.

Mã thọt lúng túng cười nói:

- Nếu tiện...

- Không tiện! Nói thật, tôi chỉ đi ngang qua, chưa đến hai ngày là đi rồi. Điêu khắc cần giảng dạy rất nhiều, không phải dăm ba câu là có thể rõ ràng. Mà sư phụ tôi bị ốm, tôi cũng không có tâm tình dạy ông.

Nói xong, Quản Tường Phong phủi mông đi.

Mã thọt bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn trúc, thở dài nói:

- Đáng tiếc...

Tống Nhị Cẩu nói:

- Mã thọt, không gì đáng tiếc cả, cậu ta không dạy bác, bác đi tìm người khác học đi? Thế giới lớn như vậy sẽ có người dạy mà?

Mã thọt cười khổ một tiếng nói:

- Anh cho rằng học không tốn tiền ư? Anh cho rằng tuổi tôi còn có thể học lên nữa à? Hay anh muốn tôi ly biệt quê hương đi ra ngoài, làm học trò cho người khác?

Tống Nhị Cẩu lập tức đáp.

- Lên thì hơi khó, nhưng dưới cũng không tệ đâu.

- Xéo đi! Tôi đã già rồi, còn học cái rắm! Kiếm chút tiền tiêu vặt là được rồi.

Mã thọt nói xong, phủi mông về phòng. Ngoài miệng nói như vậy nhưng bác cũng không cam lòng, mặc dù bác chỉ là thợ mộc trong thôn, chủ yếu là làm cửa sổ, cái bàn, nhưng dù sao đã nhiều năm như vậy, trước kia không thấy được hi vọng chỉ để kiếm sống. Bây giờ có Hàn Trúc, còn có nhiều du khách tới, tay nghề của bác cũng có thể bán giá cao, tâm tư cũng linh hoạt. Bác cũng nghĩ cố gắng tiến lên một bước... Ai mà chẳng muốn càng ngày càng tốt chứ?

Không sai, Mã thọt không có trình độ học vấn, bác chưa nghĩ tới phát triển làng nghề truyền thống, bác chỉ muốn sống tốt, làm ra đồ tốt hơn, bán nhiều tiền hơn, chỉ thế thôi...

Quản Tường Phong rời đi, suy nghĩ cách lấy lòng sư phụ Khương Chu, đổi tới đổi lui, cuối cùng nghĩ đến trúc. Đối với một sư phụ điêu khắc giỏi thì không có gì được yêu thích hơn chất liệu tốt cả. Hắn vẫn còn nhớ những người kia nói trúc trong sân là kém nhất, vậy chắc chắn nơi này có loại tốt hơn, thậm chí tốt nhất!

Nghĩ đến đây, Quản Tường Phong bắt đầu đi dạo xung quanh...

Tống Nhị Cẩu cũng không nhàn rỗi, đi theo sau mông Quản Tường Phong. Mã thọt khiến Tống Nhị Cẩu lưu tâm, quyết định giúp đỡ ông bác, nhưng làm như thế nào để cô nương mọc râu kia đồng ý dạy nhỉ? Tống Nhị Cẩu theo nửa ngày, vẫn cứ nghĩ cách, kẹp ghế đổ nước ớt? Không được! Đánh đập? Cũng không được... Nếu không liên hợp Vương Hữu Quý, không cho họ ăn ngon? Có vẻ không ổn lắm, tay nghề nhà người ta vì sao muốn học là học, không học chơi ngáng chân được? Nếu là truyền đi thì cái gương điển hình tiên tiến của cậu sẽ mất hết, càng nghĩ, Tống Nhị Cẩu càng không ra cách nào.

Tống Nhị Cẩu đi theo sau mông, một người sống sờ sờ to đùng như thế đương nhiên Quản Tường Phong nhìn thấy. Nhưng nghĩ trước đó cậu ta hung hãn nên anh chọn né tránh, không để ý. Mà thực chất anh cũng xem thường những người nông thôn này, nhất là sau khi nhìn thấy tay nghề của họ càng khinh bỉ hơn nữa. Hắn nghĩ họ là đám khốn kiếp dám chà đạp lên nghệ thuật.

Giữa trưa, trời càng ngày càng nóng, không có thôn dân đi ra ngoài, hắn đi nửa ngày cũng không tìm được người để hỏi, cuối cùng cắn răng một cái, quay đầu...

Tống Nhị Cẩu thấy Quản Tường Phong đang đi thẳng, cậu ta cũng đi theo, trong đầu suy nghĩ nên không chú ý tới hắn đi chậm hơn, kết quả hắn quay đầu, cậu còn đi lên phía trước, phát hiện ra ngẩng đầu một cái!

Bốn mắt nhìn nhau!

Cái này không có gì...

Nhưng là... Quản Tường Phong cảm giác trên môi bị đập một cái!

Tống Nhị Cẩu thì cảm thấy cằm bị va, sau đó...

- Ọe!

Tống Nhị Cẩu và Quản Tường Phong cùng ngồi xuống, nôn thốc nôn tháo...

- Đệch, anh đi đường không có mắt à!

Quản Tường Phong sắp buồn nôn chết rồi.

Tống Nhị Cẩu cũng kêu lên:

- Đệch, anh đi đường anh, quay đầu làm gì?

- Đm! Tôi quay đầ u mắc mớ gì tới anh?

- Anh không quay đầu sao tôi hôn phải... Ọe!

- Ọe!

...

Mười mấy phút sau, Tống Nhị Cẩu và Quản Tường Phong nôn hết mật xanh mật vàng, không nôn ra được nữa, co quắp ngồi dưới đất, mắt lớn trừng mắt nhỏ, nhưng sau đó xoay người -- ọe!

Lại là mấy phút sau, hai người tựa lưng vào nhau, ai cũng không nhìn ai.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right