Chương 537: Cho cậu đề cử một người
- Chuyện ngày hôm nay, không cho phép anh nói với người khác!
Quản Tường Phong hết sức nghiêm túc nói.
Tống Nhị Cẩu nói:
- Giữ chặt miệng anh, nếu nói lung tung, tôi đánh gãy chân đấy!
- Miệng nói, đánh chân làm gì?
- Vậy đập vỡ mồm!
...
Cuối cùng hai người yên tĩnh trở lại.
Quản Tường Phong hầm hừ.
- Anh xem lớn đùng thế rồi đi theo tôi làm gì?
Tống Nhị Cẩu thẳng thắn nói láo.
- Anh xem cái mặt đại ca kia lượn lờ khắp thôn, tôi không đi trông thì ai trông? Ngộ nhỡ anh trộm đồ nhà ai thì làm sao?
- Tôi... Tôi trộm đồ?!
Quản Tường Phong chỉ mình, phẫn nộ vì bị vũ nhục! Sau đó lại chỉ vào cái xe phía xa xa nói:
- Anh biết xe kia của tôi bao tiền không? Một trăm vạn! Cả huyện thành các anh đều không có mấy chiếc có cái giá này! Tôi mua xe một trăm vạn, tôi lại đi trộm đồ nhỏ nhoi thôn nhà anh à?
Tống Nhị Cẩu nghe xong, bất mãn, đột nhiên quay đầu, chỉ vào một con gà đi ngang qua nói:
- Anh biết con gà này bao nhiêu tiền không? Một ngàn vạn! Toàn thế giới anh cũng không tìm ra con gà thứ hai này đâu!
- Đệch mợ!
Quản Tường Phong nghe xong, biết đụng phải vô lại, trực tiếp mắng.
Tống Nhị Cẩu nhổ nước bọt, sau đó hai người lau lau mặt, quay người, ọe...
Hai người tranh luận nửa ngày, cuối cùng không ầm ĩ nữa, dù sao đều là có việc cần nhờ người ta.
Tống Nhị Cẩu nói:
- Sao anh nhỏ mọn thế? Sư phụ anh bị thương ở trong thôn, anh nhàn rỗi mà, dạy Mã thọt điêu khắc chút có gì khó chứ?
- Chả phải cô em nào nóng bỏng, thừa thời gian tôi đi tán gái chả hay hơn à? Không dạy!
Quản Tường Phong quả quyết cự tuyệt, sau đó hỏi:
- Đúng rồi, chỗ các anh cây trúc nào tốt nhất?
- Không nói! Nói ra anh cũng không được chặt! Đây là trúc thôn chúng ta, anh dám chặt sẽ bị coi là trộm! Dựa theo quy củ thôn phát hiện trộm sẽ bị đánh chết!
Tống Nhị Cẩu nói như vậy nhưng mắt hấp háy, không sợ Quản Tường Phong có mưu đồ, chỉ sợ hắn không có! Chỉ cần có, vậy thì dễ làm rồi.
Quản Tường Phong giật nảy mình, chau mày, nói:
- Cho tôi một đoạn được chứ?
Tống Nhị Cẩu kiên định nói.
- Cửa đều không có!
- Nói chuyện này làm gì nhỉ, tôi bị điên rồi, đi tìm thôn trưởng cho nhanh.
Nói xong, Quản Tường Phong đứng dậy liền đi.
Tống Nhị Cẩu cười lạnh nói:
- Có đi tìm thôn trưởng, bí thư cũng vô dụng! Chuyện này, trong thôn chỉ có một người thôi!
- Ai?
Quản Tường Phong tò mò, cái thôn to như vậy mà thôn trưởng và bí thư đều vô dụng? Làm sao có thể? Chẳng lẽ trong thôn còn có xã hội đen, con ông cháu cha?
Tống Nhị Cẩu chỉ lên đỉnh núi nói:
- Tất cả Hàn Trúc đều là của trụ trì Nhất Chỉ chùa Pháp sư Phương Chính, thầy ấy không nói mà anh muốn trúc tốt nhất ư? Hừ hừ... Nghĩ cũng đừng nghĩ. Mà tôi à, trùng hợp lại thân với Phương Chính trụ trì... hừ, cái nhìn gì đây? Đừng có không tin, cổng nhà chúng tôi còn treo danh điển hình kia kìa! Anh đi hỏi thăm mà xem, ai chả biết trước kia Tống Nhị Cẩu là thứ gì... Ây dà, tôi từng là một tên vô lại không ăn không học gì, là do Phương Chính trụ trì chỉ điểm cho tôi mới để tôi được như ngày hôm nay.
Tống Nhị Cẩu nói đến đây, trong lòng tràn đầy cảm kích, mặc dù bị dao động nhưng cuộc sống của cậu thật sự đã thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Nhưng mà...
Quản Tường Phong cười lạnh một tiếng nói:
- Ha ha, hắn chỉ điểm anh?
Tống Nhị Cẩu gật đầu.
- Chỉ điểm thành cái kiểu dáng này à? Quên đi, nhìn cậu là biết Pháp sư kia có đức hạnh gì rồi...
Quản Tường Phong lắc đầu, xoay người rời đi.
Tống Nhị Cẩu mau đuổi theo:
- Anh phải tin, anh cứ đi hỏi đi, nếu tôi có một câu nói dối, thiên lôi đánh xuống chết luôn!
- Tin mới là lạ.
Quản Tường Phong không thèm để ý Tống Nhị Cẩu, quay về nhà Vương Hữu Quý đi.
Trong nhà có thêm một bệnh nhân, lại là Phương Chính đưa tới, Vương Hữu Quý không keo kiệt, giết một con gà mái, làm một con cá sông nặng hai cân, thêm hai cân rượu cao lương nấu gà hầm nấm, cá chép kho, thêm ít dưa leo làm nộm trộm tai heo, cộng một chậu rau sống ra một bữa cơm trưa phong phú.
Đám người nhao nhao ngồi xuống, nâng ly cạn chén, mọi người rất cảm kích Vương Hữu Quý, Quản Tường Phong thì một mực kính rượu Vương Hữu Quý, hết lời ngon ngọt. Phiền Thanh, Khâu Tiểu Diệp thì nghi hoặc, thằng nhãi Quản Tường Phong luôn luôn mọc mắt sau gáy sao hôm nay ân cần thế nhỉ? Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo, khẳng định có vấn đề.
Khương Chu cũng hơi nghi hoặc một chút, nhưng Quản Tường Phong cũng không nói chuyện gì, tựa hồ thật không có toan tính, cũng không nghĩ nhiều. Sức khỏe không tốt, ăn cơm rồi nghỉ ngơi.
Vương Hữu Quý đi ra sân, chuẩn bị làm cỏ, Quản Tường Phong lập tức bu lại, thấp giọng nói:
- Thôn trưởng Vương, hỏi thăm một việc được không ạ...
- Chuyện gì?
Vương Hữu Quý cũng thông minh, hôm nay Quản Tường Phong mời rượu suốt, hắn liền biết chắc có việc, hơn nữa còn là không tiện nói ngay trước mặt mọi người.
- Hì hì... Thôn trưởng, ừm... Sư phụ tôi là một bậc thầy điêu khắc, ngành nghề chúng tôi thì vật liệu vô cùng quan trọng. Tôi nghe nói trong thôn các anh có loại trúc rất đỉnh, anh có thể cho chúng tôi một ít để biếu sư phụ được không.
Đây cũng là lần đầu tiên Quản Tường Phong phải ăn nói khép nép, mặt đỏ bừng, nói chuyện không mạch lạc, nhưng vẫn biểu đạt được ý của mình.
Vương Hữu Quý nghe xong, lập tức sững sờ, hắn biết Khương Chu là cái lão sư, lại không biết hắn là cái gì lão sư, không ngờ Khương Chu lại làm nghề điêu khắc! Anh đảo mắt rồi nghĩ ra, trong thôn vẫn chưa có bước phát triển nhảy vọt, mà sư phụ cả thôn thuê về đã bắt đầu yêu cầu tăng lương, nâng giá, đủ loại yêu cầu. Trọng điểm là họ còn chơi bài tập thể, động một chút lại đòi tập thể từ chức rời đi để áp chế. Vương Hữu Quý đau đầu vì không có biện pháp càng tốt, trấn an đủ thể loại...
Vương Hữu Quý hiểu rõ rằng rèn sắt còn cần sắt phải cứng rắn, cho nên hắn ủng hộ Mã thọt dạy mọi người, đáng tiếc, bác cũng là gà mờ, không ra kết quả quá tốt. Hắn vì chuyện này mà cùng Đàm Cử Quốc kéo rụng cả tóc.
Bây giờ có một bậc thầy tự đưa tới cửa, sao mà không nảy tâm tư.
Thế là Vương Hữu Quý gật đầu nói:
- Có thể cho mấy người một chút, nhưng chuyện này tôi không quyết được.
- Ừm?
Quản Tường Phong sững sờ, thôn trưởng không quyết được? Chẳng lẽ Tống Nhị Cẩu nói là sự thật?
Vương Hữu Quý nói.
- Đừng ngạc nhiên nhé, nếu là Hàn Trúc bình thường thì tôi có thể cho cậu một chút. Nhưng Hàn Trúc Đỉnh cấp lại chỉ có ở trên đỉnh núi Nhất Chỉ sơn, thuộc về Nhất Chỉ sơn trụ trì Phương Chính Pháp sư, thầy ấy không nói thì ai cũng không thể cho cậu được.
Quản Tường Phong run lên, không ngờ Tống Nhị Cẩu nói thật, nhưng anh vẫn là chưa từ bỏ ý định nói:
- Thôn trưởng, xin anh hãy giúp tôi chuyện này.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~