Chương 538: Pháp Sư Cổng Gọi Lại Tay
Quản Tường Phong nghe xong, lập tức vui mừng, nói:
- Đệch Tống Nhị Cẩu! Xem anh còn đắc ý không! Không có anh ta vẫn có thể lấy được Hàn Trúc... Ha ha... Cầm được rồi, để xem thằng nhãi này mặt mũi xanh mét thế nào, xanh thành xám, xám thành đen! Ha ha...
Mười mấy phút sau.
Quản Tường Phong đi lên trên núi, phía trước có một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, chắp tay sau lưng, ngẩng đầu, nước bọt bay tứ tung nói:
- Đã bảo rồi, tôi dẫn anh lên có phải nhanh hơn không? Không phải anh còn tìm thôn trưởng nói một chút... Anh xem xem, lượn quanh một vòng, còn không phải tới tay tôi? Tôi nói cho mà nghe, trẻ tuổi cứ thích ngang bướng, chính là... % $...
Đi theo Tống Nhị Cẩu, sắc mặt Quản Tường Phong lúc thì trắng, lúc thì xám... Cuối cùng đen sì, trong lòng chỉ có một câu:
- Xấu hổ! Xấu hết cả hổ!
Cùng lúc đó, trên đỉnh núi.
- Sư phụ, thầy lấy nhiều trúc vậy về làm gì?
Hồng Hài Nhi ngồi trong sân, nhìn Phương Chính ngồi cạo trúc.
- Dạo này các con tiến bộ, sư phụ chuẩn bị khen thưởng.
Phương Chính nhìn trúc, cười nói.
Hồng Hài Nhi kích động mà hỏi.
- Khen thưởng? Thưởng gì ạ?
Phương Chính nói.
- Mỗi người một cái giường!
- Thật ạ?!
Hồng Hài Nhi hưng phấn, nó đến Nhất Chỉ tự đã lâu như vậy, chùa chỉ có hai thiền phòng, một của lão thiền sư Nhất Chỉ thiền sư, Phương Chính quét dọn hàng ngày nhưng không cho phép bất kỳ ai vào ở. Một là Phương Chính ở, cũng không cho phép ai khác ở, trừ phi Phương Chính không tại!
Thêm nữa là phòng bếp, cũng là nơi Hầu tử và Hồng Hài Nhi nghỉ ngơi, Độc Lang có ổ riêng, con sóc có cái nhà hộp thư mà sinh viên hồi trước gửi tới. So sánh với mà nói, Hầu tử và Hồng Hài Nhi xem như khổ nhất. Nhưng trước kia Hầu tử đều ngủ dã ngoại, hiện tại ngủ phòng bếp đã cảm thấy cũng không tệ lắm.
Mà Hồng Hài Nhi trước kia là ở Đại Sơn động, còn là đại Yêu Vương, thứ tốt gì chẳng có. Bây giờ bỗng nhiên ngủ như thế nên rất khó chịu... Cũng may, thể chất Yêu Vương của nó không sợ lạnh nóng nên không có việc gì. Chỉ là nó vẫn khát vọng có một cái giường... Bây giờ được có nên nó sướng điên lên được.
Hầu tử nghe có giường, lập tức bu lại, hỏi:
- Sư phụ, thật sự có giường?
Phương Chính gật đầu nói.
- Đương nhiên, vi sư tự tay làm một cái giường cho các con.
- Sư phụ, sư phụ! Con cũng muốn giường!
Con sóc nhảy xuống, đứng trên vai Phương Chính, kêu lên.
Phương Chính cười nói:
- Yên tâm, không thiếu phần con, tất cả mọi người đều có. Tịnh Pháp con cũng có phần.
Độc Lang nghe xong, ngoác miệng, cười ngốc.
Hồng Hài Nhi thầm nói.
- Cười cái gì? Giống như cho huynh một cái giường, huynh không sợ đất nữa ý...
Độc Lang lập tức trợn mắt!
Phương Chính không thèm để ý mấy tên dở hơi, từ hệ thống hắn đạt được thay nghề thợ mộc, lúc đầu cảm thấy nó là đồ phế thải, nhưng nghĩ lại về sau bàn ghế có thể làm được, cuộc sống cũng được cải thiện. Tính ra thì tay nghề này cũng khá lắm.
Dù sao một ngày cũng không có việc gì, đợi cũng là đợi, dứt khoát làm cái giường cho mấy đồ đệ, thử nghiệm xem. Kết quả không thử không biết, thử lại giật mình, trong nháy mắt sờ vào Hàn Trúc, tất cả tư liệu về hàn trúc đều lóe lên trong đầu, bao quát t tất cả hoa văn, chỗ nào chặt, chỗ nào xốp, chỗ nào thích hợp hạ đao... đầy đủ mọi thứ!
Còn chưa ra tay Phương Chính đã nghĩ được hết là phần nào nên làm gì rồi! Cảm giác như đã được tính trước, tràn đầy tự tin.
Hàn Trúc trên núi còn chưa đầy một năm, tất cả cây trúc đều phủ một lớp màng mỏng, Phương Chính không thể phải lột đi hết. Bỏ lớp vỏ bên ngoài, Phương Chính cầm một thanh Khai Sơn Đao. Dù nó hơi cũ kỹ, nhưng mũi nhọn sáng như tuyết, vô cùng sắc bén. Đây cũng là đại sát khí trong mấy món ở Nhất Chỉ tự! Năm đó Nhất Chỉ thiền sư khai hoang Nhất Chỉ sơn, đây chính là đại công thần.
- Sư phụ, thầy định dùng đồ chơi này ư? Thầy chắc chắn là làm giường cho chúng con mà không phải là làm quan tài chứ?
Hồng Hài Nhi lại gần, ước lượng thanh Đại Khai Sơn Đao to bằng một nửa nó.
Phương Chính cười khổ nói:
- Vi sư cũng muốn có một thanh đao tốt nhưng tiếc là không có! Thôi dùng tạm, dù gì cũng là một cây đao.
Hồng Hài Nhi vừa muốn nói gì đã nghe ngoài cửa viện truyền đến tiếng gầm giận dữ:
- Dừng tay!
Tên vừa kêu chính xác là Quản Tường Phong đi lên cùng Tống Nhị Cẩu, Nhất Chỉ tự chỉ lớn bằng vậy, đứng ở cửa sân phía sau, cũng có thể nhìn rõ Phương Chính cầm cái gì! Xanh non ướt át, Bích Lục như là phỉ thúy! Mặt cắt không phải hình vuông, mà vô cùng chắc, giống như ngọc thạch! Dạng trúc này đừng nói chưa có xem, nghe còn chưa từng nghe qua! Không cần gia công đã là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ! Kết quả tên hòa thượng đáng ghét này lại cầm một con dao mổ heo để xử lý! Đây là chẻ củi à? Quá đáng! Quá lãng phí!
Ở bên ngoài một cây khó cầu, tên này lại dám phung phí của trời, thiên lý nan dung! Quản Tường Phong đầu óc nóng lên, quên mình là người đi cầu, trực tiếp gào toáng!
Phương Chính nhăn mày, ở nhà mình hắn làm cái gì còn bị quản lý? Quay đầu nhìn lại, thấy bên cạnh Tống Nhị Cẩu là một người dáng vẻ khôi ngô, râu quai nón cộng thêm bím tóc đằng sau... Phương Chính cũng không xa lạ gì với kiểu này, trên internet thường xuyên nhìn thấy, bình thường đều là làm nghệ thuật, nghe nói mới có phong cách. Đối với việc con trai nuôi tóc dài, Phương Chính không có ý kiến gì, cổ nhân còn để mà, không tính là gì, chỉ cần đừng đàn bà là được.
Hồng Hài Nhi nghe có người rống to, khó chịu, hơi ngửa đầu kêu lên:
- Bà thím này hô cái gì hô? Không nhìn thấy sư phụ tôi đang làm việc à?
- Phì!
Tống Nhị Cẩu thường xuyên lên núi, biết trên núi thiếu cái gì, mang theo chai nước. Quả nhiên nóng nên khát, vừa dùng mũ quạt quạt vừa uống nước, kết quả phun sạch... Nước mắt chảy ra, sau đó nhịn không được cười ha hả.
Quản Tường Phong thì tức trợn mắt, cả giận nói:
- Thằng bé này ăn nói kiểu gì? Để tóc dài không phải đều là con gái, nghệ thuật gia đều theo phong cách này đấy!
- Anh nói thì tối mới nhớ ra, trước kia có nhìn thấy một nghệ thuật gia buộc tóc đuôi ngựa thật.
Hồng Hài Nhi lúng túng gãi gãi đầu.
Quản Tường Phong hừ hừ nói:
- Vì em nhỏ nên không chấp.
- À anh cũng thế hả?
Hồng Hài Nhi chớp mắt, hỏi.
Quản Tường Phong vừa muốn nói chuyện, kết quả bị đè lại, một hơi không lên được, mặt chợt đỏ bừng! Trong lòng mắng to:
- Thằng nhãi này con nhà ai? Biết nói không đấy? Học cái kiểu gì đấy?
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~