Chương 540: Trang Bức Gặp Sét Đánh
Càng nghe, Quản Tường Phong càng khó chịu, đôi sư đồ đáng ghét này đang phung phí của trời đó! Nóng đầu, Quản Tường Phong bò lên trên đầu tường, kết quả là nghe bên trong răng rắc một tiếng, hiển nhiên là một đao bổ Hàn Trúc! Trong lòng tức giận dâng trào, đang muốn gầm thét ngăn lại...
Hòa thượng kia cầm đầu đao, mà không phải cán đao, một cái tay khác cầm một đoạn Hàn Trúc, ánh mắt vô cùng tập trung, vẻ mặt nghiêm túc có sức cuốn hút vô cùng, Quản Tường Phong sửng sốt nuốt lời vào. Bởi vì anh phát hiện ánh mắt hòa thượng này lại vô cùng quen thuộc! Lúc sư phụ anh sắp điêu khắc cũng là trạng thái này, vật ngã lưỡng vong, trong mắt chỉ có đồ cần điêu khắc! Thậm chí quên cả đao, đao chính là tay!
- Cái này. . . Cái này sao có thể? Hòa thượng này không biết điêu khắc mới đúng chứ?
Quản Tường Phong nuốt ngụm nước bọt, không dám tin mà thầm nhủ, đồng thời không ngừng gây mê bản thân:
- Không thể nào, chỉ là một hòa thượng trên núi, căn bản không hiểu khắc mới đúng, nhất định là đang giả thần giả quỷ...
Nhưng anh còn chưa nghĩ xong, Phương Chính đã ra tay, đại đao như là bướm bay giữa bụi hoa không ngừng biến hóa, lúc dài lúc ngắn, thay đổi tự nhiên, mũi đao, lưỡi đao từ các góc độ khác nhau chạm vào trúc, Hàn Trúc hình cung được vót ra, biến thành một khối gỗ phẳng! Đây cũng chính là Hàn Trúc, thịt trúc dày dặn mới có thể có được.
Ngoài nghề xem náo nhiệt, con sóc, Độc Lang, Hầu tử, Hồng Hài Nhi thì chỉ cảm thấy Phương Chính vô cùng khéo tay, Hàn Trúc dễ dàng biến thành một mảnh ván gỗ! Mà hoa văn rõ ràng tự nhiên, lộng lẫy, thật như là một tấm ván gỗ bằng ngọc, tinh mỹ tuyệt luân!
Quản Tường Phong là người trong nghề, Phương Chính vừa làm anh đã trợn tròn mắt! Mặc dù cách Phương Chính dùng đao anh chưa thấy qua, nhưng cũng biết một chút thủ pháp cá biệt! Thế nhưng so sánh với Phương Chính, anh chỉ là tên tàn phế! Kể cả sư phụ anh cũng không thể so sánh với hòa thượng này!
Khương Chu thủ pháp không phải nhanh, mà là vô cùng ổn, ổn như máy móc, tinh điêu tế trác có thể đã tốt còn tốt hơn, thường thường một vật phẩm ông sẽ điêu khắc ráy lâu, nhanh nhất cũng mấy tháng, mà đồ vật làm ra cũng đều là tinh phẩm.
Nhưng hòa thượng trước mắt này... Không chỉ là nhanh, mà lại cũng ổn! Mặc dù chỉ là làm một tấm ván gỗ, nhưng hoa văn trên đó được hình thành tự nhiên, không bị phá hư, hoa văn phác hoạ được đao rèn giũa càng trở nên sinh động, rõ ràng, xinh đẹp! Thông thấu bên trong còn mang theo thần bí!
Quản Tường Phong đã không biết nên nói cái gì, cuối cùng ngu ngơ phun ra bốn chữ:
- Kỹ thuật như thần!
- Ai?!
Độc Lang đột nhiên ngẩng đầu kêu lên.
- Má ơi! Sói nói chuyện!
Quản Tường Phong mềm người, trực tiếp ngã khỏi đầu tường rơi xuống đất, kệ cái mông đau, nhanh chân chạy đi... Cái gì tay nghề, cái gì Hàn Trúc, đều không nghĩ, chỉ muốn chạy thật nhanh!
Kết quả chạy không bao xa đã bị Tống Nhị Cẩu ngăn cản:
- Anh gặp ma à? Sao chạy như điên thế?
Tống Nhị Cẩu cũng bị Quản Tường Phong hù dọa, mất hồn mất vía muốn chạy xuống núi, không cẩn thận là bay xuống.
Quản Tường Phong nức nở, quay đầu chỉ vào chùa nói:
- Sói... Sói...
Tống Nhị Cẩu nói.
- Tôi biết kia là sói, sói Nhị Cáp, rất đáng yêu.
Quản Tường Phong lo lắng nói.
- Không phải, nó thành tinh, nó biết nói!
Tống Nhị Cẩu trêu chọc nói.
- Anh nghe hiểu chó nói gì? Nói đi, bản thể của anh là cái gì?
Quản Tường Phong kêu lên.
- Không phải, nó nói tiếng người!
Tống Nhị Cẩu sững sờ, sau đó hai mắt khẽ đảo:
- Má ơi! Anh nghe nhầm rồi hả? Đại Lang ở trên núi đã lâu, chúng tôi hiểu rất rõ, rất thông minh, nhưng nói tiếng người? Anh chưa tỉnh ngủ à? Hay bị cảm nắng sinh ra ảo giác?
Quản Tường Phong bị Tống Nhị Cẩu kiểu nói này, nhìn hắn vô cùng nghiêm túc, trái tim đang kinh hoảng cũng dần bình tĩnh lại, nghĩ đến trạng thái vừa nãy, bị giật mình bởi tay nghề hòa thượng kia, thất thần, có lẽ là nghe nhầm rồi cũng nên.
- Được rồi, nhìn thế này chắc anh không xin được Hàn Trúc. Đi thôi...
Tống Nhị Cẩu lắc đầu, trực tiếp xuống núi.
Quản Tường Phong quay đầu nhìn những cây trúc xanh biếc, không nỡ! Nhưng bảo anh lại quay về chùa một mình thì hơi đáng sợ... Thế là Quản Tường Phong đuổi theo Tống Nhị Cẩu nói:
- Tống huynh đệ, tôi sẽ dạy Mã thọt điêu khắc, anh giúp tôi đi xin một cây Hàn Trúc được không?
Quản Tường Phong suy nghĩ rất đơn giản, trên núi có như thế một hòa thượng giỏi như thế, nếu các thôn dân biết thì ai còn đi nhờ anh chứ? Đến lúc đó anh chẳng được chút lợi ích nào. Thừa dịp không ai biết, tranh thủ thời gian ra tay, vớt được bao nhiêu thì vớt.
Tống Nhị Cẩu nghe xong, quay đầu liếc Quản Tường Phong, cười ha ha, kiên định nói:
- Không cần!
Quản Tường Phong kêu lên.
- Vì sao? Hàn Trúc đúng là rất tốt, nhưng với tay nghề của các anh thì đời này cũng không bán được giá cao đâu.
Tống Nhị Cẩu cười lạnh nói.
- Anh cho rằng chỉ có anh biết điêu khắc à?
- Có ý gì?
Quản Tường Phong khẽ run lên, chẳng lẽ Tống Nhị Cẩu cũng nhìn thấy tay nghề hòa thượng kia rồi?
- Không có ý gì, anh cho rằng anh biết trèo tường thì tôi không biết hé cửa hay sao? Ha ha... Không ngờ Phương Chính trụ trì lợi hại như vậy, đệch, tôi còn nhờ anh làm gì? Tay nghề gà mờ nhà anh có xách giày cho Phương Chính trụ trì cũng không xứng! Ừm ngày mai dẫn Mã thọt đi xin học mới được, ha ha...
Tống Nhị Cẩu cười nở hoa nhưng trong lòng cũng băn khoăn, tay nghề nhà người ta sẽ dạy người khác khắc ư? Đây là một vấn đề.
Quản Tường Phong nghe xong càng chắc chắn vừa nãy Tống Nhị Cẩu cũng ở đó, hắn không nghe thấy Độc Lang nói chuyện, vậy là mình nghe nhầm rồi, thế là thoải mái hơn hẳn, nhưng vừa nghĩ tới Hàn Trúc lại thất vọng tràn trề.
Tống Nhị Cẩu không cần biết Quản Tường Phong nghĩ gì, nhờ thì nhờ rồi, thằng này không biết nắm chặt cơ hội, trách cậu à? Hiện tại có người tốt hơn để học, làm gì còn phải nói quanh Quản Tường Phong nữa?
Tống Nhị Cẩu vui vẻ xuống núi, Quản Tường Phong cúi đầu ủ rũ, anh rất hối hận. Lúc trước không nên kênh kiệu, sĩ diện, dạy Mã thọt một chút chẳng phải là cái gì cũng có? Hối hận quá đi! Đáng tiếc, trên thế giới không có thuốc hối hận, có không cam tâm cũng vô dụng thôi...
Vừa đi, Quản Tường Phong vừa thở dài, trong lòng không ngừng cảm thán nói:
- Lần này mình thật đúng là ngu cmn ngơ! Ai... Quả nhiên là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, kiêu cho lắm rồi cũng bị sét đánh...
Xuống núi, hai người không hẹn mà cùng đến nhà Vương Hữu Quý.
Quản Tường Phong đi tìm Vương Hữu Quý xem có thể tìm cách khác hay không. Anh không yêu cầu xa vời một cây, có một đoạn cũng được mà!
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~