Chương 541: Người Với Người Không Giống Nhau

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,037 lượt đọc

Chương 541: Người Với Người Không Giống Nhau

Tống Nhị Cẩu thì đi tìm Vương Hữu Quý bàn bạc. Hắn biết Phương Chính là người sợ phiền phức, một mình hắn cũng không có mặt mũi lớn như vậy để nhờ Phương Chính phí sức lực thời gian đi dạy thôn dân cách khắc trúc. Cho nên hắn chuẩn bị lôi kéo thêm người có mặt mũi hơn.

Hai người ôm hai tâm tư vào sân nhà Vương Hữu Quý, vừa vào cửa liền thấy Vương Hữu Quý ngồi dưới bóng râm, Khương Chu ngồi bên kia, Vương Hữu Quý ngồi một bên, hai người đang chơi cờ tướng. Khâu Tiểu Diệp và Phàn Thanh thì ngồi bên cạnh hóng chuyện, chơi điện thoại rất thong thả tự tại.

Lúc này, Khương Chu nói gì đó, Vương Hữu Quý liền cười vui vẻ.

Tống Nhị Cẩu cười hì hì đi qua hỏi:

- Thôn trưởng, hai người đang nói gì vậy, vui như thế?

- Không có gì, nói linh tinh thôi. Việc của hai người thế nào?

Vương Hữu Quý cũng biết Quản Tường Phong muốn tặng kinh hỉ, cho nên cũng không vạch trần.

Kết quả Tống Nhị Cẩu lắc đầu nói:

- Ây dà, trên đời có loại người gọi là lòng tham không đáy, cái gì cũng không muốn bỏ ra mà còn muốn vơ vét thêm vào, chà chà... hơn nữa còn không rõ vị trí của mình. Bây giờ thì hay rồi, cái gì cũng không có.

Quản Tường Phong đỏ mặt, tức giận nói:

- Cái này có thể trách tôi sao? Tôi nào biết hòa thượng kia.. haiz

Khương Chu tò mò hỏi::

- Quản Tường Phong, con nói cái gì đó?

Quản Tường Phong không muốn nói, nhưng mà Tống Nhị Cẩu không kiêng nể gì kể hết sự tình trên núi. Nghe tới đây, Khương Chu bất mãn nhíu mày nói:

- Quản Tường Phong, bình thường tôi dạy cậu như thế nào?

Quản Tường Phong cúi đầu, cãi lại:

- Sư phụ, người không biết cây trúc đó tốt thế nào đâu, con cũng không biết hòa thượng kia thật sự biết điêu khắc trúc. Hắn cầm một cây khai sơn đao xử lý trúc, đổi lại là người cũng lo lắng.

Quản Tường Phong khoa tay múa chân miêu tả cây đao, không cam lòng nói.

Phàn Thanh nói:

- Quản Tường Phong, đừng nói càn. Thầy là người thế nào? Đại nam giang bắc nơi nào thầy chưa đi qua chứ? Tài liệu tốt gì chưa thấy qua? Cây trúc mà thôi, thầy vẫn không đến mức thất thố như vậy.

- Cậu biết cái rắm gì. Cây trúc đó thật sự rất tốt, không tin cậu hỏi Tống Nhị Cẩu và Vương thôn trưởng đi?

Quản Tường Phong biết mình nói gì cũng vô dụng, vội vã kéo nhân chứng.

Kết quả Tống Nhị Cẩu chắp tay sau lưng cúi đầu trêu chọc gà... căn bản lười giúp hắn nói chuyện, hiển nhiên vẫn còn khó chịu Quản Tường Phong từ chối việc của Mã thọt.

Vương Hữu Quý thân là thôn trưởng thôn này, cũng không thể mèo khen mèo dài đuôi, thế là xấu hổ cười cười nói:

- Trúc của thôn chúng tôi cũng tạm được.

Quản Tường Phong vừa nghe tim cũng muốn khóc, cái này má nó cũng hố quá.

- Quản Tường Phong, thầy không khỏe, anh không chăm sóc cũng thôi đi, còn ra ngoài gây chuyện rắc rối.

Phàn Thanh khinh bỉ nói.

Phàn Thanh là người nhà quê, hắn ghét nhất chính là loại phú nhị đại như Quản Tường Phong này, có tiền, khoe khoang, hầu như mặt nào cũng chèn ép hắn. Thứ Phàn Thanh có thể lấy ra được trước mặt Quản Tường Phong chắc cũng chỉ có khắc khổ.

Quản Tường Phong cũng không ưa gì Phàn Thanh, hai người là đối thủ cạnh tranh, hắn hận không thể một tát đánh bay tên nhóc khốn khiếp không biết từ đâu ra này, hừ lạnh một tiếng:

- Khi nào thì tới lượt cậu dạy dỗ tôi, tôi biết mình đang làm gì. Thầy, Hàn Trúc đó thật sự là cực phẩm trong cực phẩm, nếu người không tin có thể tự mình đi xem.

- Ồ? Hàn Trúc đó ở đâu?

Khương Chu rất hiểu Quản Tường Phong, gia hỏa này tuy rằng là phú nhị đại, hơi kiêu ngạo, có lúc không tôn trọng người khác, nhưng tuyệt đối không phải là người nói láo, cũng không làm mấy trò hiếp đáp người, nhân phẩm không xấu.

Quản Tường Phong nói:

- Chính là ở trên ngọn núi kia! Trên núi có một tòa miếu, sau miếu đều là Hàn Trúc cực phẩm! Thầy, người nếu như có thể lấy Hàn Trúc đó, chạm khắc tinh xảo, trên đại hội nhà điêu khắc năm nay, người chắc chắn có thể khiến mọi người kinh ngạc!

Khương Chu vừa nghe đại hội nhà điêu khắc thật có hơi động tâm, nhưng mà chân của hắn không tốt, làm sao lên núi? Thế là nhìn Vương Hữu Quý.

Vương Hữu Quý nói:

- Đó là Nhất Chỉ Sơn, trúc trên núi quả thực tốt hơn trăm lần so với dưới núi, là cực phẩm trong cây trúc của thôn chúng tôi. Chẳng qua Hàn Trúc đó đều thuộc về Nhất Chỉ Tự trụ trì là Phương Chính trụ trì.

Mắt Khương Chu sáng lên nói:

- Hóa ra ân nhân ở trên ngọn núi đó, đợi chân tôi khỏe rồi, nhất định phải lên núi tạ ơn ân nhân thật tốt. Còn có Đại bạch lang kia nữa, nếu như nó không cõng đi, tôi thật sự không đi ra được, còn có con khỉ thông minh kia nữa...

Quản Tường Phong vừa nghe, hình như lạc đề rồi đấy. Không phải nên nói về Hàn Trúc sao? Sao lại thành cảm ơn rồi? Có điều thấy ý của Khương Chu, hắn thật sự đặt việc cảm ơn Phương Chính lên đầu tiên, thế là hắn cũng ngậm miệng. Chẳng qua Quản Tường Phong vẫn chưa chết tâm, tìm cách phá cục như thế nào. Mắt thấy sắp hết khóa, hắn vô cùng cần lấy được tài liệu cao cấp để thêm điểm cho mình. Nếu không Phàn Thanh chắc chắn phải thắng hắn.

Một đêm trôi qua, hôm sau, Quản Tường Phong lén lút bàn bạc với Vương Hữu Quý ít chuyện, kết quả Vương Hữu Quý gật đầu đồng ý ngay.

Quản Tường Phong kinh ngạc:

- Thôn trưởng, ông cứ như vậy đồng ý sao?

- Không thì sao? Một cây trúc bình thường mà thôi, việc này tôi vẫn có thể làm chủ mà. Một lát cậu tự đi chọn đi, chặt mang về.

Vương Hữu Quý cười nói.

Tống Nhị Cẩu và Vương Hữu Quý đã nói chuyện qua, Vương Hữu Quý chuyện cần biết đều biết, thôn mình nếu đã có đại sư, hà cớ gì phải cực khổ cầu xin Quản Tường Phong? Lại vì lẽ gì phải vì một cây trúc mà làm ầm ĩ không vui?

Quản Tường Phong xoa xoa mũi, nhìn Vương Hữu Quý rời đi, hơi ngẩn ngơ, trong lòng tự nhủ: "Hào phóng vậy sao?" Có điều trong lòng vẫn rất ấm áp, bỗng nhiên hắn cảm thấy mình trước đó đã làm với Mã thọt hình như hơi quá đáng.

Kẽo kẹt...

Một loạt âm thanh của gỗ ghép lại vang lên, Phương Chính cuối cùng ghép các mảnh gỗ lớn lại với nhau thành một cái giường lớn dài 2 mét rộng 1.5 mét. Sau đó lấy một cây trúc, khắc thật nhanh ra cái đầu giường, cuối giường và ghép lại, một cái giường trúc đơn giản cứ thế đã xong, nhưng mà bởi vì giường trúc là dùng Hàn Trúc bất phàm, hoa văn bên trên lại hết sức xinh đẹp, so với bất kỳ ai điêu khắc đều khí phái, thoải mái hơn.

Hồng Hài Nhi nhìn thấy cái giường này lập tức bổ nhào lên, nằm thành chữ đại lăn qua lộn lại, ngao ngao kêu lên:

- Sư phụ, cái giường này là của con! Con không dám, cái này con muốn!

Coong! Phương Chính quơ Khai sơn đao bổ xuống đầu Hồng Hài Nhi phát ra một tiếng kim loại va chạm.

Phương Chính sớm đã thử qua, đầu đứa nhỏ này cũng không biết làm từ cái gì, dù sao dùng cái gì đánh cũng không sao, kêu keng keng, Hồng Hài Nhi ngay cả lông cũng không rớt. Cho nên, Phương Chính đánh Hồng Hài Nhi càng ngày càng tùy ý, sờ tới cái gì thì dùng cái đó... có khi đánh nghiện rồi, còn có thể gõ ra nhịp nhạc...

Hồng Hài Nhi ôm đầu tủi thân nói:

- Sư phụ, người làm gì vậy?

Phương Chính nói:

- Không làm gì, giường này không phải cho con, là cho Tịnh Chân.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right