Chương 542: Đánh Chết Cũng Không Đổi
Hồng Hài Nhi vừa nghe, mặt nhỏ liền xụ xuống, lại nhìn nhìn Hầu Tử vừa nãy vẫn bình tĩnh chớp mắt liền cười gian, dáng vẻ gian xảo kia làm hắn thật muốn đi qua đánh một phát, để nó hiểu rõ ai mới là sơn đại vương. Đáng tiếc Phương Chính đang ở đây, hắn không dám làm loạn, khổ sở nhìn Phương Chính nói:
- Sư phụ... vậy... vậy giường của con cũng phải đẹp như vậy.
Phương Chính cười nói:
- Nhìn chút ít tiền đồ của con kìa, yên tâm, giường của con sẽ không kém đâu. Đi gánh nước đi, trong lu sắp hết nước rồi,
Hồng Hài Nhi nghe Phương Chính nói vậy lập tức phấn khởi vô cùng, nhảy nhót gánh hai thùng nước to xuống núi.
Đợi lúc Hồng Hài Nhi lên núi, không thấy bóng dáng Phương Chính ở sân sau, chỉ thấy Hầu Tử ngồi đó, nhàn nhạt nói:
- Đừng nhìn nữa, sư phụ đến rừng trúc hóng mát rồi. Giường của đệ làm xong rồi, để trong nhà bếp đó.
- Thật sao?!
Hồng Hài Nhi vừa nghe liền vui mừng, lập tức chạy vào nhà bếp, Hầu Tử liếc nhìn bóng lưng Hồng Hài Nhi, trộm cười khì.
Sau đó...
- Sư phụ! Sao người có thể như vậy! Con liều với người!
Vài phút sau Hồng Hài Nhi xông ra, ầm ĩ kêu lên phóng vào rừng trúc.
Gần như cùng lúc đó cửa sau mở ra, Phương Chính đi vào, tay cầm phật châu cười híp mắt nói:
- Đồ nhi, con mới hét gì đó? Con muốn liều với vi sư à?
Hồng Hài Nhi thấy Phương Chính cười gian, trong lòng run lên, nuốt một ngụm nước bọt nói:
- Sư phụ, người nghe nhầm rồi, con sao có thể nói những lời đó? Con nói là.. con càng thân thiết với người, A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.
Phương Chính thấy Hồng Hài Nhi như vậy hài lòng cười:
- Thế này còn tạm được, nói đi có chuyện gì?
Hồng Hài Nhi vội vọt vào nhà bếp, chỉ vào một cái nôi cỡ lớn treo trên xà nhà ở trong bếp, tủi thân nói:
- Sư phụ, đây là giường người làm cho con? Đã nói là giường mà? Con đã hơn ngàn tuổi, người để con ngủ cái này?
Nói đến chỗ thương tâm, Hồng Hài Nhi nghiến răng kèn kẹt.
Phương Chính chắp tay nhìn cái nôi, gật gật đầu nói:
- Cái này quả thật có hơi nhỏ, nếu không thì vi sư làm cái lớn hơn cho con nhé?
Hồng Hài Nhi uất ức kêu lên:
- Không phải vấn đề lớn nhỏ! Con đã là người lớn, con muốn ngủ giường, không muốn nằm nôi!
Phương Chính nói:
- Ồ, con là người lớn rồi à.
Hồng Hài Nhi vỗ ngực nhỏ, kiên quyết nói:
- Đúng vậy, tuyệt đối là người lớn, chỉ là cơ thể chậm lớn mà thôi.
Phương Chính nói:
- Nếu đã là người lớn, vậy sau này công việc ở tự viện con làm nhiều hơn nhé.
- Sư phụ!
Hồng Hài Nhi đột nhiên kêu lên ngắt lời Phương Chính.
Phương Chính giả ngốc hỏi:
- Cái gì?
Hồng Hài Nhi vô cùng nghiêm túc nói:
- Yêu tộc bọn con một ngàn năm vẫn là trẻ con, con nghĩ rồi, con vẫn là phải theo tiêu chuẩn của yêu tộc tính đi.
Phương Chính nhìn cái nôi:
- Vậy cái nôi này?
- Ừm, hơi nhỏ...
Hồng Hài Nhi vẫn có hơi không cam tâm.
- Vậy à, vậy ném cái này qua một bên, làm củi đốt, vi sư làm cái lớn hơn cho con.
Phương Chính vừa nói, lấy cái nôi xuống tiện tay ném trong sân. Thực ra thì cái nôi này không kém chút nào, bên trên không chỉ là hoa văn Hàn Trúc, còn có Kinh văn Phương Chính tỉ mỉ điêu khắc, tuy rằng không hoa lệ, nhưng mà mỗi một chữ đều là Long Phật văn thư mà thành, tràn đầy khí thế, bất kỳ người nào ngủ trong đây đều sẽ vô cùng yên tâm, giấc ngủ không khó chịu không bị kinh động, thoải mái vô cùng. Có điều Phương Chính phát hiện, cái nôi này cho Hồng Hài Nhi ngủ tuy rằng vừa khéo, nhưng mà suy xét đến việc nó ngủ không có nề nếp thì vẫn là hơi nhỏ...
- Được rồi, các con đợi đi, vi sư đi chọn cây trúc tốt hơn.
Hồng Hài Nhi đuổi theo, kéo kéo góc áo Phương Chính, giống như con mèo con đáng thương nhìn Phương Chính nói:
- Sư phụ, con không thể ngủ giường sao?
Phương Chính ngẩng đầu nhìn trời cảm thán nói:
- Vậy con cảm thấy Hầu Tử phù hợp ngủ nôi à?
Hồng Hài Nhi ngạc nhiên không biết Phương Chính nói vậy là có ý gì, đầu óc mơ hồ quay về trong sân, hầm hư ngồi xuống.
Hầu Tử đang học thuộc Kinh Phật nâng mắt nói:
- Sư đệ, đệ muốn ngủ giường như vậy? Thế đệ không biết, giường của huynh lớn như vậy, trừ đi thời gian thầy lười biếng, niệm kinh lễ Phật, thời gian chính xác cũng không thời một tiếng đồng hồ. Cái nôi của đệ thầy cũng dùng một tiếng đồng hồ làm... Tấm lòng thầy đặt trên cái nôi của đệ nhiều hơn so với giường của huynh lắm đấy.
Hồng Hài Nhi sửng sốt, bình thường hắn gánh nước hầu hết là hai mươi phút một chuyến, đi lại như gió, nhưng mà lần này bởi vì trong lòng hắn cứ nhớ thương cái giường của mìn, cố ý đi chậm lại, muốn về tới là có thể thấy thành phẩm. Cho nên hắn nắm chắc thời gian, quả nhiên giường đã xong, kết quả là cái nôi... Khi đó bận tức giận lại không cẩn thận nghĩ tới.
Bây giờ cẩn thận suy nghĩ lại... chạy qua cầm nôi lên, nhìn Kinh văn tràn đầy khí thế bên trên, phảng phất như mỗi một chữ đều có thể nhìn thấy hình ảnh của Phương Chính, đang cười với hắn. Cười rất dịu dàng như noãn ngọc, giống như ánh nắng ban mai. Nhìn thấy những kinh văn này, trong lòng hắn cũng thấy ấm áp, khoan khoái.
- Các kinh văn này là thầy viết lên, lại điêu khắc ra. Đệ luôn cảm thấy thầy đối với đệ không tốt, trên thực tế thầy đối với đệ là tốt nhất. Số lần thầy dẫn đệ xuống núi nhiều nhất, tuy rằng bắt đệ gánh nước làm cơm, nhưng mà mỗi lần có đồ ăn ngon đều cho đệ ăn nhiều nhất...
Hầu Tử nói tới đây, vỗ vỗ vai Hồng Hài Nhi:
- Tự viện chúng ta nhỏ quá, nhà bếp càng nhỏ hơn, một cái nồi lớn, đồ làm bếp, củi lửa đã chiếm chỗ nhiều như vậy. Để một cái giường nữa đã hết mức rồi... Đương nhiên, nếu đệ nhất định muốn ngủ giường thì huynh có thể ngù nôi, có điều nôi của đệ thật sự là hơi nhỏ... bất quá để dưới đất huynh cũng có thể dùng được...
- Ai muốn đổi với huynh? Nghĩ đẹp quá!
Hồng Hài Nhi bỗng mở miệng trừng mắt nhìn Hầu Tử một cái, sau đó ôm cái nôi như ôm bảo bối, chạy vào nhà bếp treo nó lên, nhảy vào nôi nằm xuống, không lớn không nhỏ vừa khít. Quả nhiên là đo thân mà làm.
Hàn Trúc vốn dĩ mát mẻ, nằm trong nôi lắc lư, gió nhẹ thổi qua mang theo cảm giác mát lạnh, nháy mắt không khí nóng bức giữa hè cũng biến mất hơn phân nửa. Thật sướng quá!
Hầu Tử ghé vào bên cạnh nôi nói:
- Sư đệ, đệ không chê nữa à?
- Chê chứ, chẳng qua đệ không thích lãng phí.
Hồng Hài Nhi nhảy xuống, gật gù đi ra:
- Thầy vẫn là kẻ lừa bịp, nhưng mà lãng phí đáng hổ thẹn, đệ không thể giống hắn. Cho nên, cái nôi này đành chịu đựng mà dùng thôi..
Nói xong Hồng Hài Nhi chạy đi tìm Phương Chính.
Hầu Tử thấy thế bật cười ha hả.
Chờ Hồng Hài Nhi đi, Độc Lang từ ổ chó bò ra, đung đưa đầu nói:
- Thật ra thì sư đệ cũng rất đáng yêu, chỉ là cứng miệng chết cũng không chịu nhận.
Hầu Tử nói:
- Ừ. có lý. Sư huynh, ổ chó này của huynh thật sự không muốn đổi sao? Giường làm bằng Hàn Trúc rất mát, vô cùng dễ chịu. Nếu như dùng Hàn Trúc làm phòng, huynh không cần mỗi ngày phải thè lưỡi nữa.
Độc Lang liếc Hầu Tử một cái:
- Không đổi! Đánh chết cũng không đổi. Thè lưỡi thì sao? Cha huynh năm đó cũng thè lưỡi giảm nhiệt, mẹ huynh cũng thế, ông ta cũng thế, cụ tổ huynh cũng thế. Tổ tông ta đều là như vậy, tới huynh đương nhiên phải truyền thừa. Không nói với đệ nữa, huynh qua dưới gốc cây hóng mát đây...
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~