Chương 543: Độ Đao
Hầu Tử đột nhiên hỏi:
- Sư huynh, nghe nói cái ổ này của cậu là lúc thầy nghèo nhất tự tay giúp cậu dựng phải không?
Cả người Độc Lang run lên, sau khi im lặng một hồi nói:
- Đúng vậy, cho nên mới rách nát như vậy. Vẫn may không bị dột mưa...
Nói xong Độc Lang chạy đi.
Hầu Tử chắp tay niệm một câu: "A Di Đà Phật" với bóng lưng Độc Lang.
Cho tới nay, Hầu Tử rất khó chịu với xếp hạng của tự viện, nó tự hỏi, luận Phật tính, nó so với Độc Lang nhị hóa này, Con sóc đáng yêu nhưng nhỏ mọn kia đều tốt hơn nhiều lắm, chỉ vì đến muộn, phải xếp thứ ba, trong lòng ít nhiều gì cũng có khúc mắc. Nhưng mà hôm nay nó chợt hiểu một vài thứ, ai tới trước là sư huynh vẫn là có lý.
Mà lúc này đây, Phương Chính thì lại ù ù cạc cạc nhìn Hồng Hài Nhi nói:
- Đồ nhi, qua đây vi sư sờ đầu xem thử có bị sốt hay không.
Hồng Hài Nhi liếc mắt nói:
- Còn chưa hiểu sao ạ? Con muốn cái nôi kia. Không cần làm lại nữa, cứ như vậy đi.
Nói xong, Hồng Hài Nhi lại như gió chạy đi.
Phương Chính sờ sờ mũi lẩm bẩm:
- Đồ đệ đần này sẽ không phải não bị hỏng chứ?
Phương Chính không hề để ý Hồng Hài Nhi ghét bỏ cái nôi, đổi lại là hắn thì hắn cũng ghét bỏ... Suy bụng ta ra bụng người, nên hắn mới cố gắng làm nôi tốt một chút. Cho nên Hồng Hài Nhi vừa kháng nghị, Phương Chính lập tức định làm cho nó cái mới lớn hơn. Chẳng qua bây giờ xem ra hình như không cần nữa...
Phương Chính không biết, cái sự không tiện này của hắn được Hồng Hài Nhi và Hầu Tử hiểu thành khổ tâm thiên vị, người ta đang cảm động vui vẻ các loại đây.
Nhìn tự viện nơi xa, Phương Chính cảm thán nói:
- Vẫn phải tích tiền, đến lúc đó xây dựng thêm tự viện, ít nhất chỗ ở của mấy đồ đệ phải ra dáng hơn chứ luôn ở phòng chứa củi cũng không phải là chuyện tốt.
Có điều vừa nghĩ đến tiền Phương Chính liền đau đầu. Trời càng ngày càng nóng, mặt trời càng ngày càng nóng, người đến dâng hương càng ngày càng ít. Tiền hương hỏa cũng ảnh hưởng theo, bây giờ mấy ngày mới có thể có chút tiền vào.
Lắc lắc đầu, Phương Chính nhìn mấy cây trúc chất đống trên đất, nếu đã không cần làm nôi thì cũng không thể lãng phí... bàn ghế đều làm hết vậy.
Nghĩ tới đây, Phương Chính ngồi xuống đất cầm từng cây trúc lên nghiên cứu tỉ mỉ, chạm khắc chân chính không phải muốn khắc cái gì thì cứ khăng khăng làm theo ý mình cầm tài liệu lên mà làm. Mà là phải thuận theo đường vân của tài liệu, hướng đi, hình dạng của nó, sau đó mới phát huy trí tưởng tượng của mình, động tác tay ít nhất mà lại có thể khiến một vật bình thường tỏa ra mê lực vốn có của nó.
Đây cũng không giống như trang điểm vậy, thợ trang điểm kém hơn thì tô son trát phấn đậm, làm mất đi vẻ đẹp tự nhiên, trước và sau khi trang điểm tưởng như hai người. Thợ trang điểm cao cấp chỉ cần lướt sơ qua liền nhấn mạnh ưu điểm đẹp tự nhiên lên, che bớt khuyết điểm, vừa nhìn vào, bạn vẫn là bạn, nhưng chính là bạn đẹp hơn. Có lẽ không bì được với thiên tiên, nhưng cũng đã đạt tới cực hạn mà bạn có thể.
Cái Phương Chính làm chính là điều này, hắn không mong làm ra một vật thiên hạ đệ nhất, mà phải làm ra số một trong loại đó.
Cầm cây trúc lên nhìn lướt qua, mỗi một đoạn trọng lượng của cây trúc này đều hiện lên trong đầu, không phải số liệu, mà là hắn biết được. Cảm giác này không khác lắm với người chuyên nghiệp quen tay hay việc. Phương Chính càng cảm thấy mức độ biến thái của hệ thống, đơn giản chính là nháy mắt biến hắn thành cấp bậc đại sư, nếu như không phải tự thân trải nghiệm, chính hắn cũng không dám tin.
Giờ tay chém xuống, cây trúc trong tay bị một đao tách ra, vừa khéo cắt trên một chỗ đen, mặt cắt ngang có một cái lỗ nhỏ, một đao này chặt bỏ chỗ đó, tài liệu trong tay cũng trở nên càng hoàn mỹ.
Phương Chính ra tay nhanh chóng, rất nhanh đã làm ra mấy cái ghế nhỏ, hai băng ghế dài, còn có một cái bàn dài, mấy cái bàn ghế này đều không dùng tới đinh, chỉ dựa vào các khe hở mà ghép nối các đoạn cây lại với nhau.
- Mặc dù không tính là cực phẩm nhưng cũng không tồi.
Bàn ghế trong mắt Phương Chính vẫn có chỗ thiếu sót, có điều đây đã là cực hạn của hắn, đành cứ như vậy đi.
Mang bàn ghế về sân, Độc Lang, Hầu Tử, Hồng Hài Nhi, Con sóc lập tức bu tới, sờ cái này sờ cái kia, đứa nào cũng vui mừng.
Hồng Hài Nhi cảm thán nói:
- Sư phụ không dễ dàng nha, chúng ta cuối cùng có bàn ghế rồi, sau này cũng không cần phải ngồi tảng đá, ăn cơm lấy sói làm chân bàn nữa.
Độc Lang nghĩ đến năm đó mình gặp phải cũng ủ rũ, thật sự là chuyện đã qua nghĩ lại mà kinh.
Phương Chính cười nói:
- Vẫn là con nhiều lời, tay nghề vi sư vẫn còn tạm, sau này tự viện chúng ta cũng không cần vì vật dụng trong nhà mà phát sầu nữa.
Con sóc hoạt bát nhảy lên một cái ghế trúc, vui vẻ sờ tới sờ lui kêu lên:
- Sư phụ, con cũng muốn một cái giường giống vậy. Còn có ghế, còn có nôi nữa, còn có... còn có rất nhiều rất nhiều...
Phương Chính cười nói:
- Được, lát nữa sẽ làm cho con. Có điều làm cho con dùng thì phải chạm khắc tỉ mỉ nhỏ hơn, dao chặt củi chắc chắc không dùng được.
- Sư phụ, con tìm được cái này. Có thể dùng không?
Lúc này Hầu Tử cầm một con dao gãy hỏi.
Phương Chính vừa nhìn liền sững sờ, một đoạn ký ức hiện lên, dưới ánh trăng, dưới cây Bồ Đề, một người đàn ông cầm con dao này vào trong tự viện xin được trốn, người đó vì con gái mà lại phạm tội lớn giết người cướp của, cuối cùng rơi vào luân hồi - Hàn Tiếu Quốc. Lúc đó dao của hắn bị Phương Chính làm gãy, đoạn dao gãy đã ném mất, chỉ là không ngờ lại bị Hầu Tử tìm ra.
Hàn Tiếu Quốc từng nói, cây đao này là khi hắn rời khỏi đội lính đánh thuê, đội trưởng đã tặng cho hắn cây dao nổi danh thế giới, vô cùng sắc bén và bền, đồng thời cũng là dao giết người. Nghĩ đến đây, Phương Chính nhận dao từ tay Hầu Tử, cảm thán nói:
- Chủ của ngươi bần tăng đã độ rồi, tiếp theo liền độ ngươi vậy, ngươi đã từng là dao giết người, sau này sẽ là dao điêu khắc.
Nói đến có chút cảm ngộ, có chút thương cảm. Chẳng qua một tiếng động cắt ngang không khí thương cảm này.
Rắc rắc.
Đám người Phương Chính nghe tiếng nên nhìn sang, chỉ thấy Độc Lang vẻ mặt uất ức ngồi đó, hơi cúi đầu, mắt láo liên lén nhìn Phương Chính. Dưới mông nó là một cái ghế gãy chân bị cái mông nó đè lên, đáng thương nằm đó khóc than tên mập chết bầm dã man.
Sói Đông Bắc vốn dĩ là loài sói có tầm vóc khá lớn, trọng lượng cơ thể của sói đực trưởng thành có thể đạt đến hơn 50kg. Mà Độc Lang là sói đầu đàn, vốn đã to con, nặng đến 65-70kg. Sau khi đến Nhất Chỉ Tự, mỗi ngày ăn ngon uống ngon, Linh mễ, Vô Căn TỊnh Thủy bồi bổ, lại ăn Vạn Ngôn Đan từ Linh Sơn, Vạn Ngôn Đan tuy rằng không phải đan dược cường thân kiện thể, nhưng tài liệu làm ra lại là thuốc của Linh Sơn, hoặc ít hoặc nhiều gì đều có linh khí, phật khí, đối với nó có ích vô cùng lớn. Trước đó lại bị trống trận Quỳ Ngưu dọa, tiếng chuông tịnh hóa, phật khí nhập thể lại càng được lợi.
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~