Chương 544: Không Muốn Chết
Cái đầu bây giờ còn to hơn con nghé, cân nặng cũng đạt tới con số khủng bố hơn 100kg. Đương nhiên, Độc Lang không mập, mà là cường tráng, là một con sói khí phách có đường cong cơ thể rõ ràng. Không biết làm sao, Phương Chính ngồi trên băng ghế, có ghế cao, cũng có một cái ghế xếp. Con hàng này thấy con sóc nhảy lên ghế, nó chưa từng ngồi ghế đâm ra ngứa mông, vừa vui mừng vừa đặt mông lên ghế xếp, thử cảm giác lạ... sau đó...
- Đồ béo, đệ nên giảm cân đi!
Con sóc tức giận ngẩng đầu nhìn Độc Lang. Độc Lang quay đầu, cơ bản không thèm để ý vật nhỏ này.
Phương Chính nhìn chằm chằm Độc Lang, nói:
- Vi sư muốn nói cái gì, con biết chứ?
Độc Lang cúi đầu nói:
- Con nếu như khỏe mạnh, thì trời đẹp..
Phương Chính gật gật đầu nói:
- Sau đó thì sao?
Độc Lang nghẹn ngào nói:
- Sư phụ, con làm không được đâu.
Phương Chính cười khổ:
- Cái đầu này của con làm sao lớn được vậy, con nặng như vậy, sao không ngồi một cái ghế to hơn, chắc chắn hơn chứ?
Độc Lang khều khều một cái ghế cao một mét, lại nhìn nhìn mông mình, không biết phải làm sao mà nhìn Phương Chính.
Phương Chính thở dài:
- Được rồi, biết rồi, lát nữa làm một cái ghế to cho con, con chỉ cần nhảy lên nằm sấp là được.
Độc Lang liền hớn hở, trong họa được phúc nha.
Bốp!
Sau đó Phương Chính vỗ vào đầu nó:
- Đây là phạt con tội hủy hoại của công!
Chẳng qua Độc Lang vẫn như cũ hí hửng.
- Tịnh Tâm, cái ghế này hỏng thành như vậy rồi, bổ làm củi đốt đi.
Phương Chính mặc dù có thể sửa được, dùng tâm một chút càng có thể làm tốt hơn, nhưng mà tài liệu nhiều như thế nên hắn chẳng có ý thức tiết kiệm. Hàn Trúc mọc rất nhanh, một mình hắn dùng thế nào cũng dùng đủ. Nói dứt lời, Phương Chính liền ra sân sau, đi tới dưới cây Bồ Đề xem kinh thư.
Hồng Hài Nhi cũng mang ghế xếp ra, hỏi lại:
- Sư phụ, cứ vậy bổ ra ạ? Thật sự không sửa ạ?
Phương Chính có tiếng là keo kiệt, hắn cũng không muốn bị tính sổ sau đâu.
Phương Chính nói:
- Bổ đi, vi sư còn có thể lừa con cái gì?
Hồng Hài Nhi thế này mới yên tâm, để ghế xếp xuống, lôi ra dao chẻ củi, chuẩn bị bổ làm củi...
Mười mấy phút trước, mấy người lên đỉnh núi, dẫn đầu chính là Quản Tường Phong, Quản Tường Phong và Phàn Thanh hợp lực khiêng Khương Chu, đi phía sau là Khâu Tiểu Diệp.
- Sư phụ, Hàn Trúc cao cấp nhất mà con nói ở phía trước, Hàn Trúc bình thường người cũng thấy, đó đã là vật liệu trúc cực phẩm rồi, nhưng mà so với trúc trên đỉnh núi này quả thật là không đáng để nhắc tới.
Quản Tường Phong kích động nói.
Khương Chu nhìn xa xa, Hàn Trúc dưới ánh nắng xanh biếc óng ánh như ngọc bích, quả thực là đẹp cực kỳ, nhịn không được tán thán:
- Trời đất tạo ra!
Khâu Tiểu Diệp càng xúc động hơn:
- Đây sẽ không phải là phỉ thúy thật chứ?
Phàn Thanh cũng kinh ngạc không thôi:
- Cái này... cái này quả thật là không thể tin nổi!
- Thần tăng có thể dạy dỗ sói, khỉ, sóc nghe lời như vậy sao có thể là người bình thường?
Khương Chu cảm thán, nói thật lòng, trước đây hắn càng đánh giá cao Lạc Thiên chân nhân hơn, điệu bộ vui vẻ, thoải mái kia là lòng hắn cũng vẫn luôn hướng tới. Còn có một sân nhân sâm kia quả là số một trong đám nhà giàu. Còn Phương Chính, hắn chỉ xem là một hòa thường bình thường có tấm lòng lương thiện mà thôi.
Bây giờ nhìn lại sợ rằng hắn đã nhìn nhầm...
Khương Chu nói:
- Đi thôi, vào xem xem, dù nói thế nào cái ân cứu mạng này không thể dăm ba câu cảm ơn được. Tiểu Diệp, việc thầy bảo con làm đã làm xong chưa?
Khâu Tiểu Diệp nói:
- Con đã nói anh con đi làm, có điều trong khoảng thời gian ngắn chỉ sợ không mang tới được.
- Ừ, làm đi, tài liệu chuẩn bị tốt rồi, việc còn lại thầy đích thân làm.
Khâu Tiểu Diệp, Phàn Thanh hoảng sợ kêu lên:
- Cái gì? Thầy tự làm?
Khương Chu nói chuyện đương nhiên:
- Nếu không thì sao? Nếu không phải Phương Chính pháp sư và Lạc Thiên chân nhân ra tay, thầy bây giờ mạng cũng không có. Dùng một hai năm để báo đáp cũng không đủ à?
Hai người cảm thấy lời nói này tuy có lý, nhưng mà vừa nghĩ tới địa vị của Khương Chu, dùng thời một hai năm trong chuyện này vẫn luôn thấy không đáng. Mà duy nhất Quản Tường Phong không có tỏ thái độ, đối với chuyện này lại cười khổ không thôi...
Khâu Tiểu Diệp thấy Quản Tường Phong như vậy, có chút không hiểu hỏi:
- Quản Tường Phong, nụ cười này của anh là có ý gì? Thầy đích thân ra tay, điêu khắc tượng Phật Tổ cho tự viện, anh còn ghét bỏ? Hay là nói anh cảm thấy tự viện không xứng?
Khương Chu cũng nhìn Quản Tường Phong, Quản Tường Phong cười khổ nói:
- Không phải, con là... thầy, nói thế nào đây, thầy à, người nhìn là biết. Con nói mọi người chắc chắn không tin, làm không được còn bị mắng.
Phàn Thanh hừ lạnh nói:
- Anh sẽ không nói kỹ thuật điêu khắc của Phương Chính pháp sư tốt hơn thầy chứ? Quản Tường Phong, Phương Chính pháp sư mới bao nhiêu tuổi? Hơn hai mươi tuổi đầu, cái tuổi này xem như từ trong bụng mẹ bắt đầu học điêu khắc đi nữa thì có thể đạt được thành tựu bao nhiêu? Xem như là thiên tài cũng không ai có thể đạt tới trình độ của thầy ở tuổi này đâu.
Tuy rằng Phương Chính từng cứu bọn họ, Phàn Thanh cảm kích trong lòng, nhưng mà nếu nói Phương Chính tuổi không lớn hơn hắn bao nhiêu lại có một tay nghề điêu khắc còn giỏi hơn Khương Chu, đánh chết hắn cũng không tin.
Quản Tường Phong nói:
- Đừng nói kiêu căng như vậy, lúc trước tôi nói trên núi có Hàn Trúc cực phẩm như vậy mấy người có ai tin không? Bây giờ lại như thế? Thế nào? Mặt không đau còn muốn bị đánh thêm chứ gì?
Trước đó cũng là Phàn Thanh không tin lời Quản Tường Phong nhất, kết quả tự vả mặt sưng to, mặt đỏ lên, nóng nảy nói:
- Anh...
Khương Chu thấy hai người sắp cãi nhau vội nói:
- Mắt thấy mới là sự thật, đi thôi, đi xem thử.
Quản Tường Phong gật gật đầu, trong lòng nghẹn tức, từ nhỏ tới lớn đây là lần đầu tiên hắn nói cái gì cũng không ai tin! Nhất định phải để hắn dùng sự thật đánh mặt, bất quá... hắn thích!
Mấy người đi đến ngoài tường viện, ngẩng đầu nhìn, một cây to xanh tươi mơn mởn, mấy nhánh cây già vươn ra ngoài đầu tường. Dưới ánh nắng chói chang mọi vật đều bị thiêu cháy, nhưng kỳ lạ chính là cái cây này lại phát triển vô cùng tươi tốt. Lá cây dưới núi đều héo rũ, nó lại như không có chuyện gì, sức sống mạnh mẽ, lá cây rậm rạp xanh óng ánh.
Khâu Tiểu Diệp trừng mắt:
- Cái cây này thật tốt, thầy, đây là cây Bồ Đề... a, là cây Bồ Đề?!
- Đây... đúng là cây Bồ Đề.
Khương Chu nhìn cây to trước mắt, trong mắt đều là khó mà tin được.
Cây trúc phía Nam mọc ở trên đỉnh núi phương Bắc đã là tìm đường chết, hắn miễn cưỡng có thể giải thích là giống đặc biệt, dù sao Hàn Trúc này xác thực là giống chưa từng thấy. Nhưng mà cây Bồ Đề này hắn không hề nhìn lầm, đích thị là cây Bồ Đề ở phía Nam, thứ này cũng mọc ở phía Bắc được sao, cái này quá quỷ dị. Một cây trúc đến tìm chết, còn dẫn theo bạn tới? Tổ đội kéo tới? Kéo bè kéo phái cùng nhau chết?
Có điều nhìn cái cây này sinh trưởng, không những không chết mà còn rất thoải mái. Khi mấy người này đang đứng ngốc, trong sân truyền ra tiếng Phương Chính:
- Bổ đi, thầy còn có thể lừa con cái gì?
Khương Chu, Phàn Thanh, Khâu Tiểu Diệp không có phản ứng gì, Quản Tường Phong lại như bị điện giật, hét to lên:
- Không được!
Sau đó vô phép vô tắc phóng vào trong sân!
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~