Chương 545: Rất Đáng Giá?

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,175 lượt đọc

Chương 545: Rất Đáng Giá?

Khi Khương Chu muốn gọi Quản Tường Phong lại thì đã không kịp.

- Thầy đừng gấp, con đi gọi anh ấy.

Khâu Tiểu Diệp sải chân vọt tới cửa, kết quả vừa ngẩng đầu đã thấy Hồng Hài Nhi giơ dao bổ củi sắp bổ xuống cái ghế lóng lánh như ngọc bích kia, hầu như vô thức kêu lên:

- Đừng!

Khương Chu nói:

- Mấy đứa làm gì vậy? Phàn Thanh, bảo bọn nó không được la hét trong tự viện.

Phàn Thanh gật đầu lập tức chạy qua.

Đối với Phàn Thanh Khương Chu vẫn rất yên tâm, tương đối mà nói hắn khá chững chạc, nhưng mà...

- Dừng tay!

Phàn Thanh thét lớn một tiếng, Khương Chu trợn mắt, sân sau rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ba đệ tử lại đều như vậy? Bất đắc dĩ chân không đi được, hắn muốn qua xem cũng không xem được, chỉ có thể cố gắng duỗi cổ vào xem, đáng tiếc vì góc độ nên cái gì cũng không thấy.

Thế là Khương Chu gấp gáp:

- Phàn Thanh, các con cuối cùng nhìn thấy cái gì? Mang thầy qua xem.

Phàn Thanh lúc này mới nhớ ra mình đến làm gì, đã nói là ngăn bọn họ không được hò hét, sao mình cũng hét theo? Mặt đỏ lên, Phàn Thanh vội cùng Quản Tường Phong chạy về, Khâu Tiểu Diệp lại nhìn Hồng Hài Nhi chằm chằm giống như nhìn kẻ thù giết cha, tư thế có phần như nếu ngươi dám bổ cái ghế, ta liền ăn ngươi. Dọa Hồng Hài Nhi không dám xuống tay...

Quản Tường Phong vừa khiêng Khương Chu vừa nói:

- Thầy người không biết đâu, trong sân có một cái ghế nhỏ cực kỳ đẹp, một thằng nhóc con lại muốn bổ cái ghế. Thật quá đáng! Con không nhịn được nên la lên...

Khương Chu nhìn Phàn Thanh, Phàn Thanh cười khổ nói::

- Con cũng vậy...

Đang nói, mấy người đã đi vào cửa chính.

Khương Chu vừa nhìn thấy Phương Chính mặc áo trắng ngồi dưới cây Bồ Đề, vừa muốn nói chuyện, ánh mắt lại rơi vào cái ghế nằm trên mặt đất cùng với Hồng Hài Nhi đang giơ cao cao con dao muốn bổ ghế. Hình ảnh con dao này phối với cái ghế kia có cảm giác quá mạnh, hắn không chú ý không được.

Khương Chu chỉ nhìn một cái ánh mắt liền thẳng, cái ghế này trong mắt người khác chỉ là một cái ghế giống phỉ thúy, hoa văn rõ ràng tự nhiên rất đẹp. Nhưng mà trong mắt hắn, thì kỹ thuật này như quỷ thần tạo nên. Mỗi một bộ phận trên cây trúc đều là thuận theo thân trúc tự nhiên mà gọt, đục hoặc cắt mà thành, cho nên mới nhìn thoáng qua sẽ thấy vô cùng thuận mắt, không giống người điêu khắc, phảng phất như là tự nhiên hình thành nên. Cái này nói thì rất đơn giản, nhưng trên đời này người có thể làm được điểm này lại có thể đếm được trên đầu ngón tay. Mà những người này ai sẽ phí thời gian, tài liệu để mà làm một cái ghế? Cho nên có thể không hề khoa trương mà nói rằng, cái ghế này tuyệt đối là một trong những cái ghế cực kỳ xa xỉ... vật liệu giá trị, kỹ nghệ khó cầu, tài liệu nếu như cũng vô giá, vậy thì thật sự là vô giá...

Mà cái ghế này lại bị ai đó làm gãy chân, còn sắp bị bổ ra.

Lúc này Khương Chu cuối cùng cũng hiểu vì sao mấy học trò sẽ vô lễ gào rống, đổi lại là hắn thì hắn cũng gào lên.

- Thí chủ, có việc gì sao?

Phương Chính thì buồn bực, sao hắn làm gì đó cũng có người đến quấy rối vậy? Trước đó chặt trúc, có người rống, bây giờ chặt cái ghế hỏng vẫn có người gào.. Đây là muốn làm gì, muốn lên trời hả?

- Phương Chính pháp sư, xin lỗi, mới nãy là bọn tôi thất lễ, chỉ là... Tịnh Tâm tiểu pháp sư muốn làm gì?

Khương Chu dời ánh mắt, bấy giờ mới thấy trong sân có đến vài cái ghế tựa, băng ghế, còn có một cái bàn, cái nào cũng không kém nhau, thủ pháp lại không giống, phong cách cũng bất đồng, nhưng mà có thể nhìn ra, mỗi một đao khắc lên đều vô cùng tỉ mỉ, hoàn toàn không phải là bàn ghế bình thường chế tác ẩu tả.

Dù là Khương Chu đã nhìn quen cảnh tượng hoành tráng cũng nhịn không được cảm thán một câu - Thật phung phí!

- Ồ, cái ghế này bị đệ tử của bần tăng ngồi lên làm hỏng rồi, giữ lại vô dụng, chuẩn bị chẻ làm củi đốt.

Phương Chính nói tỉnh bơ.

Phương Chính đương nhiên biết Hàn Trúc là đồ tốt, nhưng mà đối với hắn mà nói, trừ lúc còn non thì ăn, già thì làm bàn ghế, không còn tác dụng gì khác, không đốt thì làm gì? Hệ thống lại không cho hắn làm ăn buôn bán.

- Chẻ làm củi?!

Khương Chu, Khâu Tiểu Diệp, Phàn Thanh, Quản Tường Phong bốn người vừa nghe đồng thanh kêu lên, mắt trợn tròn, ánh mắt kia giống như Phương Chính giết cha mẹ bọn họ không bằng.

- Cũng đã hư rồi, không làm củi thì giữ lại làm cái gì?

Hồng Hài Nhi cũng buồn bực, cây trúc này có lẽ rất tốt, nhưng mà ở chỗ bọn họ cũng xem như là tốt một chút thôi mà, có gì hiếm lạ đâu? Về phần làm ghế, sư phụ một buổi sáng làm xong một đống, ném một cái thì có làm sao?

Độc Lang, Con sóc, Hầu Tử cũng đều nghĩ như vậy, dù sao trong mắt bọn họ thứ này không đáng tiền.

Hít sâu một hơi, bốn người sư đồ Khương Chu cố gắng không nổi giận, dù sao đây là đồ của người ta, người ta muốn làm thế nào, bọn họ là người ngoài vẫn không có tư cách nói nhiều.

Khương Chu nói:

- Phương Chính pháp sư, chất liệu và thủ công của cái ghế này đều là hạng nhất, ở bên ngoài thê nhưng là đồ tốt ngàn vàng khó mua. Cứ như vậy bổ làm cùi thật đáng tiếc...

Phương Chính kinh ngạc nói:

- Rất đáng tiền?

Khương Chu nói:

- Đương nhiên! Thủ công của cái ghế này tuy rằng chỉ vài đao đơn giản, nhưng mà mỗi đao đều khắc ở nơi cần khắc, thuận theo kiểu dáng tự nhiên của thân trúc mà thành. Hơn nữa cả cái ghế không có một cây đinh hay cái gì, đặt ở đó, người biết thì nói là người làm ra, người không biết còn cho rằng là thiên nhiên mọc ra như thế này. Đồ tốt như vậy, không phải rất đáng tiền, mà là vô cùng đáng tiền. Mang ra ngoài bán mười mấy hai mươi vạn cực kỳ dễ dàng. Nếu như là đồ cổ, lại là từ tay danh gia thì đó lại càng đáng tiền hơn.

- Vậy à...

Phương Chính gật gật đầu, trong lòng hỏi hệ thống: " Hệ thống à, ngươi xem tay nghề này của chúng ta có giá trị như vậy, bán được hay không?"

Hệ thống nói: "Thủ nghệ Phật gia, há có thể dùng để bán lấy tiền? Ánh mắt ngươi có thể cao chút hay không?"

Phương Chính cười khổ nói: "Kiến được tiền chúng ta không dùng, đem đi quyên góp làm việc thiện cũng được chứ?"

" Nghĩ không sai, chẳng qua không được. Hệ thống cho ngươi kỹ nghệ này vượt qua đại sư đỉnh cấp nhất thế giới này, đã là rất quá rồi, ngươi còn muốn làm ra đem đi bán? Bản thân ngươi cái này không phải là làm việc thiện mà là đang phá hủy cái nghề này, phá hủy những người chân chính dùng tính mạng giữ gìn nghệ thuật này. Tiền ngươi bán có thể giúp bao nhiêu người? Phá hủy một ngành nghề, ngươi sẽ hủy diệt bao nhiêu người? Ngươi bây giờ còn cảm thấy đây là thiện sao?" Hệ thống hỏi.

Phương Chính yên lặng...

Hệ thống tiếp tục nói: "Cái ghế này, một thợ thủ công giỏi nhất từ bước chọn tài liệu đến tự tay chế tạo, đến khi hoàn thành ít nhất cần một hai tháng. Ngươi một ngày có thể làm bao nhiêu cái?"

Phương Chính im lặng, cười khổ nói: "Thì ra là vậy, là do ta suy nghĩ quá đơn giản."

Nhìn thấy Phương Chính im lặng, ánh mắt Quản Tường Phong lập tức sáng lên, thầm nói: "Vẫn là thầy lợi hại, một câu nói ra, tăng nhân này hình như hứng thú với tiền. Mẹ, sớm biết vậy lúc đầu mình vừa lên liền nói dùng tiền mua Hàn Trúc, chẳng phải là cái gì cũng có sao? Cần gì phải vòng vèo như vậy, thiệt thòi lớn rồi!"

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right