Chương 546: Đức Lớn Mới Là Tài

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,029 lượt đọc

Chương 546: Đức Lớn Mới Là Tài

Khâu Tiểu Diệp thì cau mày, ánh mắt nhìn Phương Chính cũng thay đổi. Mới đầu còn cảm thấy hòa thượng này ngươi thanh mục tú, thanh tịnh làm người ta có một loại cảm giác mùa hè nóng bức thấy trời đông mát mẻ. Nhưng mà bây giờ xem ra cũng chỉ là tên có cái vẻ ngoài không tệ, bên trong dính mùi tiền.

Khinh bỉ!

Ý nghĩ của Phàn Thanh cũng không khác lắm với Khâu Tiểu Diệp, cũng cảm thấy nhìn lầm Phương Chính, thất vọng.

Khương Chu ngược lại không nghĩ nhiều như vậy, chỉ yên lặng đợi, trong lòng cũng có hơi mong chờ...

Mà Phương Chính khẽ cười nói:

- Đáng tiền là chuyện tốt, chẳng qua ở chỗ chúng tôi đây nó vẫn chỉ có thể dùng làm củi, Tịnh Tâm, chẻ ra đi.

- Dạ!

Tịnh Tâm dạ một tiếng, đao trong tay liền bổ xuống, rắc một tiếng cái ghế bị phân làm đôi.

Lần này Khương Chu dẫn đầu kêu lên:

- Dừng tay!

Tịnh Tâm nhướn mày nói:

- Các người có phiền hay không? Chẻ có cái ghế sao lắm chuyện như vậy? Còn lải nhải nữa đều ăn các người hết!

Đáng tiếc, dáng vẻ búp bê sứ kia của Tịnh Tâm, lời nói ra căn bản không ai xem là chuyện gì, chỉ cho là đồng ngôn vô kỵ. Mà câu trả lời của Phương Chính làm Khâu Tiểu Diệp, Phàn Thanh mắt sáng lên, hòa thượng này quả nhiên là hòa thượng thật sự, không phải hòa thượng đầy hơi tiền. Có điều Quản Tường Phong thì lại thất vọng.

Từ nhỏ tới lớn, hắn gặp phải chuyện gì đa phần đều có thể dùng tiền giải quyết, đến khi gặp Khương Chu, vốn cho rằng đây là người thứ nhất cũng là người cuối cùng, kết quả lại gặp phải Phương Chính... Hắn cảm thấy thế giới quan của mình sắp sụp đổ rồi, từ khi nào tiền mất hết địa vị thế?

Khương Chu vội nói:

- Phương Chính pháp sư, cái ghế này là vật khó cầu, như vậy đi, tôi bỏ tiền ra mua được không?

Quản Tường Phong nói theo:

- Đúng, chúng tôi trả tiền!

Phương Chính chắp tay nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, bần tăng nếu thích tiền thì hà cớ gì bổ nó?

Khương Chu gấp đến sắp khóc:

- Đây...

Khâu Tiểu Diệp nói:

- Pháp sư, cái ghế này đối với ngài mà nói thì vô dụng, nhưng mà đối với chúng tôi có thể nói là bảo vật vô giá, xin ngài đưa cái ghế này cho bọn tôi đi.

Nói xong mặt đều đỏ lên, mở miệng nói vật giá trị liên thành như vậy, thật đúng là khảo nghiệm da mặt. Nhất là còn nói rõ giá trị của cái ghế này sau đó còn nói muốn, cô chợt phát hiện, da mặt mình dày hơn rồi. Liếc nhìn Quản Tường Phong và Phàn Thanh, hai người này đều trộm giơ ngón tay cái cho cô, cơ mà ánh mắt vẫn có gì kỳ lạ...

Phương Chính không hề nổi giận mà hỏi ngược lại:

- Ồ? Thí chủ muốn lấy để làm gì?

- Bọn tôi đều học điêu khắc, thủ pháp trên cái ghế này có cái bọn tôi biết, nhưng không thành thạo, có cái lại chưa từng thấy. Cái ghế này cho người khác thì là để mua bán hoặc sưu tầm, nhưng mà bọn tôi mang về, có thể nghiền ngẫm phương pháp điêu khắc bên trên, nâng cao tay nghề của mình. Thầy bọn tôi là giáo sư trong trường đại học, hắn sẽ truyền dạy những kỹ thuật này cho càng nhiều người, tạo phúc cho nhiều người hơn. Cho nên, khẩn xin pháp sư đưa cái ghế này cho bọn tôi đi, đây không chỉ là vì bản thân tôi, mà là vì cả ngành nghề.

Càng nói mặt Khâu Tiểu Diệp càng đỏ lên, không phải là xấu hổ mà là kích động, bởi vì cô bỗng nhận ra đây mới là giá trị lớn nhất của cái ghế này.

Phương Chính khẽ gật đầu nhìn Khương Chu.

Khương Chu thấy Phương Chính không nói gì, tưởng là muốn mình tỏ thái độ, thế là lập tức chém đinh chặt sắt nói:

- Pháp sư, ơn cứu mạng của cậu đối với tôi, Khương Chu tuy rằng tự hỏi không tính là người tốt số một, nhưng cũng là người nói lời giữ lời. Cái ghế này nếu pháp sư đưa cho chúng tôi, tôi sẵn lòng mang về trường đưa cho trường học làm tài liệu nghiên cứu, không dám chiếm làm của riêng.

Nhưng mà Khương Chu lại không biết, Khâu Tiểu Diệp nói một hơi kia giống như tiếng sấm giữa trời quang, nổ tung đầu óc Phương Chính có hơi bít bùng, trong mơ hồ hắn nhìn thấy một nảnh trời đất rộng lớn. Về phần Khương Chu đã nói gì, Phương Chính căn bản không nghe rõ, chẳng qua ý tứ cũng hiểu rõ...

Thế là Phương Chính nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, xin nhớ kỹ lời ngài đã nói hôm nay, cái ghế này bần tăng tặng cho các người.

- Phương... A... hả... hở?!

Khương Chu cho rằng Phương Chính vẫn sẽ từ chối, mới muốn nói thêm, kết quả chợt nhận ra hình như Phương Chính đồng ý rồi. Nhất thời mừng như điên mà sững tại chỗ. Khâu Tiểu Diệp, Phàn Thanh, Quản Tường Phong bên cạnh thì lại mặt mày vui mừng. Cố nén lại không phát ra tiếng kinh hô, tránh cho bùng nổ ra lại quấy nhiễu thanh tịnh chốn Phật.

Khương Chu lấy lại tinh thần liên tục cảm ơn nói:

- Cảm ơn pháp sư rất nhiều! Phàn Thanh, Tường Phong, Tiểu Diệp các con đi lấy cái ghế qua đây.

Quản Tường Phong sửng sốt, Tường Phong? Thầy lại gọi hắn là Tường Phong? Thế này là thừa nhận hắn rồi sao? Thế nhưng đây là lần đầu tiên thầy gọi tên mình nha. Quản Tường Phong lập tức giống như trúng số mấy trăm vạn, hớn hở chạy qua lấy đồ.

Hồng Hài Nhi cũng không ngăn cản, hắn nghĩ không ra, một đống đồ bỏ, mấy người này làm gì giống như nhặt được vật quý vậy nhỉ? Thật đúng là ngày Tịnh Pháp, rừng lớn chim gì cũng có.

Đồ vật tới tay, Khương Chu ngắm nghía thưởng thức mỗi một đao khắc bên trên, càng nhìn càng phát hiện, thứ hắn có thể học hỏi càng nhiều, hắn có cảm giác, cái ghế này làm cho tay nghề của hắn tiến bộ nhảy vọt hơn một bước. Điều này càng làm hắn kích động hơn là có được một cái tài liệu cao cấp nữa.

Chẳng qua Khương Chu cũng không quên phải làm gì, đặt cái ghế xuống, tò mò hỏi:

- Dám hỏi pháp sư, cái ghế này là từ tay vị đại sư nào? Kẻ hèn này muốn đến chào hỏi học hỏi kinh nghiệm một chút.

Ánh mắt Khương Chu không bị hoa, cái ghế này tuy rằng tốt, nhưng mà rõ ràng là mới vừa làm xong, cho nên mới có câu hỏi này.

Phương Chính nghe vậy, ngượng ngùng xoa mũi, hắn lại không biết nên trả lời sao cho tốt. Nói là mình làm? Đây là tình nghi làm màu á, tự mình khen mình, có hơi khó xử nha...

Thế là Phương Chính vô cùng nghiêm túc nói:

- A Di Đà Phật, chính là từ tay bần tăng.

Đồng thời trong lòng bổ sung một câu: "Bần tăng không thể nói dối, ừm... nếu không thì sẽ tuyệt đối không thừa nhận đâu, A Di Đà Phật... khổ thật, ta lại chính mình cũng không tin lời quỷ này...!"

- Thì ra là... ặc, cái gì? Phương Chính pháp sư, đây là cậu làm?

Khương Chu chợt nghĩ tới lời Quản Tường Phong nói trước đó, hắn lúc đó chỉ là tùy tiện nghe, không nghĩ là thật. Phương Chính mới bao nhiêu tuổi? Cỡ hai mươi tuổi không? Hai mươi tuổi có kỹ thuật này? Vậy hắn thì sao? Người hơn mấy chục tuổi còn thổi phồng khắp nơi mình là thiên tài, cực khổ mới có thành tựu của ngày hôm nay... so sánh ra mặt đau!

Khâu Tiểu Diệp, Phàn Thanh hoàn toàn ngu người, mặt không dám tin. Quản Tường Phong sớm biêt Phương Chính lợi hại, lúc này ngược lại ung dung, chọc chọc Phàn Thanh, cười hì hì hỏi:

- Đau không?

Mặt Phàn Thanh lập tức đỏ lên... đau!

Phương Chính cũng đỏ mặt, lời này nói ra hắn thật có chút đỡ không nổi, tuy rằng là hắn làm, nhưng mà đây không phải là kết quả của hắn nỗ lực, mà là sức mạnh của hệ thống, cho nên trong lòng ít nhiều vẫn có hơi hổ thẹn.

Hệ thống nói: "Tinh! Ngươi áy náy cái gì? Tích đức hành thiện rất dễ dàng sao? Năng lực dụng công đổi lấy rất đáng xấu hổ à? Năng lực có lẽ rất đáng tiền, nhưng mà có quá nhiều người có tài vô đức, so với đức, tài ngược lại không đáng tiền."

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right