Chương 547: Mang Vào Quan Tài
Phương Chính nghe xong giật mình, sau đó hổ thẹn đều biến mất, bình thản nói:
- Chính là từ tay bần tăng.
- A...
Khương Chu há hốc, ngàn vạn lời nói đều biến thành không nói gì, cuối cùng thở dài nói:
- Tôi từ nhỏ học điêu khắc, khổ luyện năm mươi năm, đi khắp cùng trời cuối đất tìm kiếm linh cảm và tài liệu, nâng cao tài nghệ của mình. Mãi tới hôm nay, tôi đều nói mình là một thiên tài chăm chỉ, điều này tôi chưa từng nghi ngờ. Bây giờ xem ra.. nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, cái mặt già này của tôi vẫn quá dày.
Nói xong, Khương Chu vịn Phàn Thanh và Quản Tường Phong cố gắng đứng lên. Mọi người khó hiểu, thế này là muốn làm gì?
Khương Chu cúi người làm lễ với Phương Chính nói:
- Khẩn cầu pháp sư dạy tôi thuật điêu khắc,
- Cái gì?
Quản Tường Phong, Khâu Tiểu Diệp, Phàn Thanh đồng thời trừng mắt, Phương Chính cũng ngốc ra, chuyện gì thế này?
Phương Chính còn chưa kịp trả lời liền nghe thấy bên ngoài truyền tới một loạt tiếng bước chân, xoay người qua nhìn chỉ thấy một đám người Tống Nhị Cẩu, Mã thọt đi vào, đúng lúc thấu một màn Khương Chu cúi đầu bái sư này. Tống Nhị Cẩu vô cùng nhanh trí, lập tức đạp Mã thọt một đạp, Mã thọt lảo đảo đi lên, đầu óc cũng tỉnh táo lại cúi người làm lễ theo, kết quả dùng sức quá mạnh liền quỳ xuống luôn, đầu đụng xuống đất, cộp một tiếng Phương Chính nghe thấy cũng cảm thấy đầu đau.
Chẳng qua Mã thọt cũng kiên cường, sững ra không kêu đau.
Hắn rất rõ ràng, tay nghề của Quản Tường Phong vứt bỏ hắn mấy con phố. Thân là thầy của Quản Tường Phong, Khương Chu tất nhiên càng giỏi hơn. Khương Chu tài giỏi thế này còn muốn bái Phương Chính làm thầy, vậy Phương Chính tuyệt đối có kỹ thuật điêu khắc giỏi hơn nữa. Tống Nhị Cẩu không gạt hắn, hết thảy chớp mắt lóe qua, hắn đã nghĩ thông suốt.
Cho nên Mã thọt không hề do dự kêu lên:
- Xin trụ trì dạy tôi điêu khắc!
Phương Chính trợn tròn mắt, đây là đâu với đâu vậy? Đối diện là cúi người, xoay người một cái trực tiếp thêm một người quỳ dưới đất dập đầu. Hôm nay có chuyện gì xảy ra? Sao một người dữ hơn một người? Phương Chính nhìn mấy người Phàn Thanh cầu cứu, muốn nhờ bọn họ đỡ Khương Chu dậy, một lễ này hắn không muốn nhận! Dạy đồ đệ rất mệt!
Nhưng mà khiến Phương Chính khổ bức chính là ba người Quản Tường Phong, Khâu Tiểu Diệp, Phàn Thanh nhìn nhau một cái, vái theo, đồng thanh nói:
- Xin trụ trì dạy bọn tôi điêu khắc!
Phương Chính trắng mắt, đây là đều tham gia náo nhiệt à? Phương Chính nghiên đầu nhìn bọn Tống Nhị Cẩu. Tống Nhị Cẩu dẫn theo năm sáu thôn dân cúi người làm lễ, giòn giã kêu lên:
- Xin pháp sư dạy bọn tôi điêu khắc!
Phương Chính cạn lời...
- Sư phụ, bọn họ đây là cướp mối của bọn con sao? Bằng không con đều hầm bọn họ lên nhé.
Hồng Hài Nhi quơ đao bổ củi bá đạo nói.
Phương Chính liếc hắn một cái, sau đó nói với mọi người:
- A Di Đà Phật, các vị mau đứng lên đi, bần tăng muốn hỏi mấy vị vì sao mọi người muốn học tay nghề của bần tăng?
Mã thọt nói:
- Tôi cả đời này ngây ngô trải qua, cho tới khi có Hàn Trúc mới tìm thấy phương hướng, tôi muốn điêu khắc Hàn Trúc kiếm tiền, cải thiện cuộc sống; sau đó Quản Tường Phong xuất hiện mở một cánh cửa lớn cho tôi, để tôi nhìn thấy ánh lửa của nghệ thuật và Hàn Trúc chạm nhau, trời ạ, quá hoàn mỹ! Đó mới là nghệ thuật!
Nghe Mã thọt nói như vậy, mặt Quản Tường Phong đỏ như mông khỉ, ngay trước mặt Khương Chu và Phương Chính nói nghệ thuật? Quả là.. nhục!
Mã thọt tiếp tục nói:
- Tôi bây giờ dựa vào tay nghề gà mờ này, không cần vì ăn uống mà sầu, cũng không cần xuống ruộng làm nông. Tôi cũng không thích đánh bài, không thích ngồi ngoài cửa thôn chém gió, vậy tôi còn có thể làm gì? Cả ngày không có gì làm giết thời gian, như vậy có khác gì với người chết đâu? Mà Quản Tường Phong lại để tôi cảm thấy hứng thú với điêu khắc. Tuy rằng không biết còn có thể sống bao nhiêu năm, nhưng mà tôi muốn vì cái nghề này cố gắng đến chết! Hơn nữa, ngày tháng dạy các thôn dân điêu khắc cũng là thời gian tôi vui vẻ nhất, tôi phát hiện tên vô dụng như mình vẫn còn có ích, cũng có thể nhờ vào kỹ nghệ khiến người khác tôn trọng. Cho nên tôi muốn học, biết rồi lại dạy cho nhiều người hơn, thay đổi cuộc đời của nhiều người hơn, chính là như vậy.
Phương Chính hỏi Khương Chu:
- Ông thì sao?
Khương Chu nói:
- Tôi chỉ muốn càng tiến bộ hơn, trước đây là tìm không thấy đường, bây giờ có rồi, cho nên xin pháp sư dạy tôi.
Phương Chính khẽ cười lắc lắc đầu nói:
- Khương thí chủ, chúng ta gặp nhau là có duyên, ông chịu bái sư, bần tăng cũng rất vui, đây là ông công nhận tài nghệ của bần tăng.
Nghe thấy lời này, trong lòng Mã thọt chết lặng, hẳn là Phương Chính muốn nhận Khương Chu làm đồ đệ? Cẩn thận nghĩ lại, người ta Khương Chu bản thân đã là cao thủ điêu khắc, học hành tự nhiên là nhanh hơn hắn nửa đường nhập môn, ở các mặt hắn đều không bằng Khương Chu... Nghĩ tới đây, chán nản cúi đầu xem như từ bỏ,
Khương Chu run lên, lẽ nào hắn có cơ hội?
Phàn Thanh, Khâu Tiểu Diệp, Quản Tường Phong cũng kích động, Khương Chu nếu như học rồi sẽ càng giỏi hơn, như vậy bọn họ là học sinh của hắn, tự nhiên càng có lợi hơn. Địa vị của Khương Chu càng cao, bọn họ cũng thuận theo nước lớn mà cao lên. Học được kỹ thuật càng lợi hại hơn... nghĩ tới đây đều lộ vẻ kích động.
Phương Chính tiếp tục nói:
- Nhưng mà ông không phù hợp với tiêu chuẩn nhận đệ tử của bần tăng, cho nên bần tăng không thể nhận ông. Đương nhiên, vì duyên phận của chúng ta bần tăng sẽ tặng ông ba cây Hàn Trúc.
- Hả?!
Mọi người đều ngây ngẩn, Phương Chính lại từ chối Khương Chu có điều kiện tốt như vậy? Hòa...hòa thượng này não úng nước hả?
Phương Chính mặc kệ bọn họ nghĩ gì, xoay người nói với Mã thọt:
- Mã thí chủ, bần tăng cũng không thể nhận ông làm đệ tử.
- Ờm...
Mã thọt sớm đã chuẩn bị tâm lý nên cũng không lấy làm to tát. Chẳng qua Phương Chính tiếp tục nói:
- Nhưng mà bần tăng có thể dạy ông điêu khắc ra làm sao.
- Hả?
Mọi người trừng to mắt, sau đó ai oán nhìn hòa thượng đáng ghét này nói chuyện ngắt quãng, cong cong quẹo quẹo khắp nơi này.
Phương Chính cười nói:
- Bần tăng là người xuất gia, nếu như nhập môn hạ của tôi chỉ có thể bước vào cửa Phật. Đáng tiếc tự viện này của bần tăng quá nhỏ, không có nhiều thiền phòng như thế, nên không thu nhận ông. Còn về kỹ thuật điêu khắc, là kỹ thuật của người trong thiên hạ, bần tăng cũng không định giấu đi, dạy cho ông là được.
Quản Tường Phong bất bình kêu lên:
- Pháp sư, thế này không công bằng. Nếu đã là kỹ thuật của người trong thiên hạ, vì sao không dạy thầy tôi?
Phương Chính không nói gì, Khương Chu lại như bị sét đánh, giật mình tỉnh táo lại quát lớn:
- Tường Phong, im miệng! Mau xin lỗi pháp sư!
Quản Tường Phong oan ức nói:
- Sư phụ, rõ ràng là hòa thượng này thiên vị...
Khương Chu nghiêm khắc nói:
- Im miệng! Xin lỗi đi!
Quản Tường Phong bất đắc dĩ chỉ có thể nói với Phương Chính:
- Xin lỗi, pháp sư.
Phương Chính cười cười lắc đầu ra hiệu không sao. Sau đó vui vẻ nhìn Khương Chu nói:
- Ông đã hiểu rồi?
Khương Chu than thở:
- Hiểu rồi... là tôi hồ đồ. Cảm ơn đại sư đánh thức, kẻ hèn này xin thụ giáo.
Nói xong, Khương Chu lại vái Phương Chính một cái.
Một vái này, Quản Tường Phong, Phàn Thanh, Khâu Tiểu Diệp, thậm chí mấy người Mã thọt cũng đầy đầu là sương mù, không hiểu hai người này rốt cuộc làm trò gì.
Khương Chu thấy Phương Chính không có ý muốn giải thích, thế là thở dài nói:
- Năm đó tôi đi học, tám tuổi bắt đầu theo thầy học điêu khắc, học đến ba mươi tuổi. Từ đầu chỉ dạy tôi kiến thức cơ bản, khi hai mươi tuổi mới dạy tôi một chút phương pháp đặc biệt, nhưng mà cho đến khi thầy qua đời cũng giữ lại mấy tuyệt chiêu không dạy tôi. Đến khi ông nghĩ thoáng muốn dạy tôi, hắn đã nói không được mấy câu nữa... Những kỹ thuật đó cũng theo ông vào quan tài, cô nói với tôi, người mà thầy tôi cả đời này lo lắng nhất không phải đối thủ, mà là tôi. Ông phòng bị tôi cả đời. Đương nhiên, ông thật sự đối với tôi rất tốt, khi đó trong nhà tôi nghèo, ăn uống đều là thầy lo cả, ngay cả tiền cưới cũng là thầy cho tôi. Thầy đối với tôi giống như con ruột vậy, nhưng thầy vẫn như cũ phòng tôi cả đời. Cô ta còn nói, cả đời này của ông khi nói tới tôi, câu thường nhắc đến nhất là: "Dạy hết cho đệ tử thì thầy chết đói!"
Nói tới đây, trên mặt Khương Chu đều là tang thương, có đau, có chua xót, còn có bất đắc dĩ và tiếc nuối.
Khương Chu tiếp tục nói:
- Có lẽ là chịu ảnh hưởng của thầy, tôi cũng vẫn rất xem trọng kỹ thuật, cho dù đã làm thầy giáo, vẫn như cũ giữ rịt phần quan trọng. Tôi có học sinh cũng có đệ tử, học sinh học cơ sở, đệ tử học da lông... nói cho cùng cũng là báo ứng, có lẽ là tư tưởng hạn hẹp của chúng tôi, ông trời ban cho chúng tôi một hình phạt nghiêm khắc nhất, chúng tôi đều không có đời sau. Tôi từng nghĩ, nếu như tôi già rồi, làm không được nữa thì viết sách, viết lại những điều quan trọng này truyền xuống. Nhưng mà từ đầu tới cuối tôi không nỡ viết...
Tống Nhị Cẩu nhịn không được xen vào:
- Ông cũng muốn học thầy mình, đến chết vẫn ôm những kỹ thuật này đi vào quan tài, sau đó lại để một nghề này mất đi một ít chỗ tốt? Tôi xem như hiểu ra rồi, vì sao lịch sử bao đời rõ ràng rất nhiều thứ đều rất tốt kết quả lại càng ngày càng suy bại, còn không bằng mấy người học trộm. Thật sự là không ăn trộm thì không học không được mà.
Khương Chu nghe vậy mặt đỏ bừng... xấu hổ nói:
- Anh nói không sai, nếu như tôi cũng làm vậy, như thế tôi chính là một tội nhân!
Phương Chính chắp tay nói:
- A Di Đà Phật, khổ hải vô biên quay đầu là bờ, chúc mừng thí chủ.
Khương Chu hoàn lễ:
- Cảm ơn pháp sư đánh thức tôi, tôi quyết định rồi, sau khi trở về tôi sẽ viết hết tất cả những gì mình biết, làm sách lưu truyền.
Nói xong, Khương Chu nói với Quản Tường Phong, Phàn Thanh, Khâu Tiểu Diệp:
- Các con cũng không cần phải tranh vị trí đệ tử thân truyền nữa, các con chỉ cần là học sinh của thầy, chỉ cần các con muốn học, chỉ cần có tâm muốn học, thầy đều dạy, đều đối xử giống nhau.
Lời này vừa nói ra, Quản Tường Phong, Phàn Thanh, Khâu Tiểu Diệp mừng như điên, hoan hô liên tục, sau đó mới nhớ ra đây là tự viện, không thể kêu hét ồn ào, liền bịt miệng đứng đó cười ngu.
- Sư phụ, thật sự không dạy bọn họ ạ?
Hồng Hài Nhi, Độc Lang, Hầu Tử, Con sóc đứng bên cạnh Phương Chính, nhìn bóng lưng đám người Khương Chu rời đi hỏi.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Bọn họ nếu như thật sự muốn học, nào có đạo lý không học được?
Phương Chính nói xong, duỗi lưng nói:
- Đi thôi, trở về chuẩn bị ăn tối. Ngày mai bắt đầu thầy phải dạy đồ đệ, các con muốn học hay không?
Con sóc hưng phấn kêu lên:
- Muốn!
Trừ nó ra, mấy người khác đều không có hứng thú gì, Hồng Hài Nhi nâng mắt nói:
- Huynh bé tẹo như vậy có thể khắc cái gì?
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~