Chương 550: Xuống Núi Đi

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,516 lượt đọc

Chương 550: Xuống Núi Đi

Phương Chính cười nói:

-Vi sư đã nói với con từ sớm, văn hóa của Phật giáo và Đạo giáo trong những năm tháng vô tận đã dung hợp lẫn nhau, giao lưu lẫn nhau, lấy thừa bù thiếu cho nhau, mới có được Phật giáo và Đạo giáo của ngày hôm nay, bản chất của cả hai bên đều là giúp thế giới này thêm thiện bớt ác.,.

Tương truyền, ngày hội này đầu tiên là xuất phát từ Đạo giáo, cũng chính là ngày Tam Quan hạ giới tuần du.

Đạo giáo cho rằng, đây là một ngày mà Quan Thanh Hư Đại Đế xá tội, nói đơn giản một chút, chính là ngày quan lớn xuống dưới thể nghiệm và quan sát dân tình, sửa sai cho những người bị oan, cải tạo lại các vụ án oan. Trong ngày này, các đạo sĩ sẽ tụng kinh, nghênh đón Quan hạ phàm, mở lối cho ác quỷ, siêu độ tổ tiên ...

Đối chiếu ở đây, còn là tập tục dân gian, tháng bảy là tháng của quỷ, cửa quỷ được mở ra.

Dân gian cho rằng, toàn bộ tháng bảy là tháng của quỷ. Mùng một cửa quỷ mở, mười lăm cửa quỷ đóng. Tháng này, quỷ đã yên lặng trong suốt hai mùa xuân hạ, giờ có thể hoạt động đôi chút, cho nên mới gọi là mở cửa quỷ. Trăm quỷ đi đêm, chúng quỷ tán loạn, vì để tránh làm bị thương người khác, dân gian mới tạo nên các hoạt dộng để trấn an chúng quỷ. Tương tự, trong ngày này tổ tiên của bọn họ cũng sẽ trở về từ Địa phủ, mọi người cùng nghênh đón tổ tiên, cung phụng tổ tiên, cái này có chút giống với tết Thanh Minh.

Mà lễ Vu Lan là tên gọi đến từ Phật giáo, trong kinh Phật có ghi lại một câu chuyện xưa như thế này:

Mục Liên là vị đệ tử đầu tiên trong mười đại đệ tử của Thích Ca Mâu Ni, sau khi đạt được sáu loại thần thông liền muốn báo đáp ơn dưỡng dục của cha mẹ, mới dùng mắt thần quan sát, thấy người mẹ đã qua đời phải ở nơi quỷ đói chịu cực chịu khổ, gầy đến độ da bọc xương không còn ra hình người. Mục Liên vô cùng đau lòng, vì thế mới múc đầy một bát cơm, muốn dâng cho mẹ ăn, nhưng cơm vừa mới đưa vào trong tay mẹ, chưa kịp đến miệng đã tan thành lửa nóng, miệng mẹ ngài liền bị bỏng, đau đớn không chịu nổi.

Mục Liên bất đắc dĩ, khóc lóc thỉnh cầu Phật Tổ giúp ngài cứu rỗi mẹ mình. Phật Tổ nói: "Mẹ ngươi nghiệp chướng nặng nề, một mình ngươi không thể nào cứu được, phải dựa vào đạo lực của chúng tăng mười phương mới được, ngày 15/7 này, cũng là ngày chúng tăng an cư kiết hạ được viên mãn, ngươi hãy thiết lễ Vu Lan Bồn cho thật long trọng, dùng trăm món ăn thết đãi chúng tăng mười phương, nhờ vào thần lực của tất cả bọn họ, mới có thể cứu được mẹ của ngươi ra".

Vì thế Mục Liên làm theo lời chỉ điểm của Phật Tổ, mẹ ngài thật sự thoát khỏi chốn quỷ đói.

Phật Tổ còn nói: "Sau này phàm là đệ tử Phật môn tu hành hạnh Hiếu, đều dùng ngày 15 tháng 7 làm ngày tăng chúng Tự Tứ. Ngày này chính là ngày vía Đức Phật Thích Ca, cũng là một ngày trong 90 ngày mùa hạ mỗi năm của Phật chế, tăng chúng tụ lại thành một chỗ để an cư, kiên trì giới luật, sáng tỏ mọi chuyện, vào ngày cuối cùng, tăng chúng thực hiện pháp Tự Tứ, tức là mời tăng chúng tự nêu ra nỗi lầm của mình, sám hối giữa đại chúng để được thanh tịnh, tự nhiên vui sướng, gọi là Tự Tứ. Mà mười phương chư Phật cũng được vui mừng vì an cư viên mãn, tu hành tinh tiến, nên cũng gọi là ngày Phật hoan hỉ, ngày hoan hỉ. Trong ngày này, chuẩn bị thức ăn trăm món, tạo Vu Lan Bồn để cung cấp nuôi dưỡng chúng tăng, làm như vậy sẽ giúp cha mẹ còn sống được thêm phúc thêm thọ, lại có thể vì cha mẹ đã qua đời bỏ bớt khổ sở, được nhiều vui sướng, báo đáp lại ơn dưỡng dục của cha mẹ."

Vì vậy mới có lễ Vu Lan của Phật giáo, mà vừa vặn, cả ba bên đều diễn ra vào ngày 15 tháng 7, và cả ba đều chủ trương cung phụng tổ tiên, phát huy mạnh văn hóa hiếu đạo.

Bởi vậy, cái gọi là tết Trung Nguyên, là cách nói của Đạo gia; lễ Vu Lan là cách nói của Phật giáo; còn lại Qủy Tiết vào giữa tháng bảy là cách nói dân gian.

Đạo gia có thể có tết Trung Nguyên, Phật giáo có lễ Vu Lan, như vậy dân gian thì sao? Khi có quá nhiều lễ hội, quá nhiều thứ phức tạp, rất nhiều phương thức lễ hội va chạm nhau, thì có cái bị người ta quên đi, có cái bị vứt bỏ, có cái bị làm cho hỗn loạn, nhưng trải qua một thời gian dài, sau khi chúng dung hợp lẫn nhau, thì những chú ý cần biết vào ngày này đã được tập hợp lại... Ít nhất ở dân gian, đã không còn khác biệt quá lớn.

Hồng Hài Nhi ở bên cạnh sau khi nghe xong, cái gì cũng chưa nói, lễ Vu Lan ở thế giới của nó của là ngày hội lớn nhất nước, ở thế giới của nó, chính là ngày mà cánh cửa địa ngục thật sự mở ra, vạn quỷ ra vào, vô số thiên thần Phật Đà tề tựu lại với nhau, siêu độ vong hồn, đó mới là cảnh tượng lớn nhất! Thế nhưng thế giới không giống nhau, nó cũng khó có thể nói gì.

-Thì ra là thế, sư phụ, vậy vào ngày đó chúng ta sẽ làm gì?

Độc Lang tò mò hỏi.

Phương Chính đáp:

-Đến lúc đó con sẽ biết, tính tính thời gian, chính là vào ngày mai.

Phương Chính vừa mới nói xong, kế toán trong thôn là Dương Bình đã lên núi, vừa tiến đến đã lôi kéo Phương Chính đi qua một bên bắt đầu nói chuyện, sau khi nói xong một đống chuyện lại hấp tấp xuống núi.

-Sư phụ, Dương thí chủ tới làm gì?

Sóc tò mò hỏi.

-Nói về chuyện lễ Vu Lan ngày mai, con điêu khắc bông sen nhỏ được chưa?

Phương Chính chuyển sang đề tài khác, hỏi.

Sóc vừa nghe, xấu hổ rụt cổ lại, thành thật đi khắc hoa sen.

Phương Chính thấy vậy, cũng chỉ lắc đầu bất đắc dĩ. Bản tính sóc hiếu động, bảo nó cứ ngồi xổm chỗ kia điêu khắc thì quả thực có chút làm khó nó. Cũng không biết, cái hứng thú nhất thời này của nó có thể kiên trì được mấy ngày.

Ngày hôm sau, Phương Chính xuống núi sớm, con khỉ theo sát phía sau. Còn Hồng Hài Nhi, hôm nay cũng không có hứng thú xuống núi dạo chơi...

Xuống núi, Phương Chính liền nhìn thấy trong thôn đã bắt đầu bố trí, trước cửa mỗi nhà đều có đặt bàn thờ, phía sau bàn thờ còn dùng than củi vẽ một cái đường phân cách màu đen, tách biệt sân nhà mình với bàn thờ.

-Sư phụ, đây là làm gì?

Con khỉ nhìn cảnh tượng như vậy, hỏi.

Phương Chính nói:

-Ở dân gian có kiểu nói như thế này, phân tro cùng với lọ nồi dưới đáy trộn lẫn với nhau, có thể phòng quỷ vào cửa, đêm nay cửa quỷ mở rộng, tuy rằng mọi người nhân cơ hội để tế tổ, nhưng cũng muốn phòng bị ác quỷ vào nhà.

Con khỉ bất chợt hiểu ra, gãi gãi đầu, nói:

-Sư phụ, người nói đến quỷ không chỉ một lần, thế giới này rốt cuộc có quỷ hay không?

Phương Chính nói:

-Quỷ ở trong lòng, nếu ngay thẳng, quỷ đó là tổ tiên, bảo hộ cả đời; nếu không ngay thẳng, quỷ trong lòng đó chính là ác quỷ, sẽ từng bước tiến vào vực sâu vạn ác, không cách nào quay đầu.

Vẻ mặt con khỉ mê mang, nghe không hiểu ...

Phương Chính cũng không định dùng dăm ba câu để giải thích rõ ràng, có một số việc, tới thời điểm thích hợp sẽ tự động hiểu, nhiều lời vô ích.

Trên bàn thờ của thôn dân vẫn chưa bày biện cống phẩm, ngày hôm nay rất nóng, bày sớm mau hư.

Ở ngã tư đường trong thôn cũng bị người ta dùng vôi vẽ một đám vòng tròn màu trắng, có lớn có nhỏ, cho dù là hình dạng như thế nào cũng được vẽ tập trung hết ở ngã tư đường. Lúc hai người tới, Tôn Tiền Trình mang theo Manh Manh đang vẽ một vòng tròn ở kia. Hai người một lớn một nhỏ vô cùng nghiêm túc, căn bản không chú ý tới Phương Chính đã đến.

Manh Manh bưng chậu vôi, mắt to nhấp nha nhấp nháy, nghiêng đầu nói:

-Ba ba, vì sao các chú các bác đều vẽ xoắn ốc ở đây ạ ...

Con khỉ cũng nhìn về phía Phương Chính, Phương Chính hơi hơi mỉm cười, nhìn về phía trước, ý bảo nó tự nghe.

-Vòng tròn này tượng trưng cho phần mộ tổ tiên đã khuất, trong vòng tròn cần phải có một cái miệng tượng trưng cho lối vào phần mộ, đồng thời cái miệng này phải hướng về phía ngôi mộ. Tối hôm nay, lúc chúng ta gửi giấy tiền vàng mã cho bọn họ thì sẽ đốt ở chỗ này ... Manh Manh, ông và bà có đối tốt với con không?

Tôn Tiền Trình nói.

Đối với chuyện sống chết, Manh Manh vẫn còn không hiểu lắm, sau khi nghiêng đầu nghĩ nghĩ, liền nói:

-Đối với con tốt lắm.

-Đúng vậy, cho nên buổi tối hôm nay Manh Manh nên cùng ba ba tới đây đốt vàng mã, biết vì sao không? Là để ông và bà xem thử cháu gái ngoan của bọn họ hiếu thuận được tới đâu.

Tôn Tiền Trình nói.

Manh Manh liên tục gật đầu nói:

-Được, được... Manh Manh sẽ tới.

Cô nhóc nhảy dựng lên, chậu vôi trong tay cũng rung theo, bột vôi trong bồn bay ra, một ngọn gió thổi tới, toàn bộ vôi bay hết.

Con khỉ vốn đang tò mò nên tiến lại tương tối gần, lúc này thì hay rồi, vôi bay thẳng vào mặt, mà nó còn đang ngơ ngác chẳng biết tránh né!

Đúng lúc này, một bàn tay to che lấy đôi mắt con khỉ, chặn vôi ở bên ngoài, nhưng cả mặt vẫn bị dính vôi, lông cũng bị nhuộm trắng.

Bên này vừa diễn ra động tác, Tôn Tiền Trình liền ngẩng đầu nhìn qua, vừa thấy là Phương Chính liền nhanh chóng cười nói:

-Đại sư Phương Chính, sao các người lại xuống núi thế ... Ai u, thiếu chút nữa quên mất, giữa tháng Bảy, hôm nay ngài lại vất vả rồi.

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, đây đều là bần tăng nên làm.

Tôn Tiền Trình nói:

-Đại sư, lần trước có nói với ngài, cả nhà chúng tôi mới chuyển tới đây sau này, ngoại trừ cha và mẹ ra, ông bà đều không được chôn ở đây. Nói thật, bọn họ chôn ở phương hướng cụ thể nào, tôi cũng không phân biệt được rõ lắm. Giờ thấy tháng Bảy đã tới ...

Nói đến đây, Tôn Tiền Trình liền nhìn về phía cái vòng tròn màu trắng trên mặt đất. Sở dĩ hắn lựa chọn hỏi Phương Chính, là bởi vì thời điểm tiết Thanh Minh, Phương Chính đã giúp hắn giải quyết vấn đề tế tổ, giúp hắn hiểu rõ phải làm sao để tế bái tổ tiên của mình. Hôm nay Phương Chính không tới, hắn cũng muốn đi lên núi hỏi mấy câu, nếu đã đụng phải ở đây, thì tự nhiên cũng muốn hỏi một chút..

Phương Chính nói:

-Thí chủ, chuyện này cũng dễ làm thôi, chỉ cần bái về phía Tây là được. Có cái gọi là Cưỡi hạc về Tây, hướng về phương Tây là chuẩn không sai.

Tôn Tiền Trình vừa nghe, đôi mắt lập tức sáng ngời, nhanh chóng nói lời cảm tạ:

-Cảm ơn đại sư đã chỉ điểm, nói thật, vì chuyện này mà tôi bối rối một thời gian. Không nghĩ là lại đơn giản như thế ...

Nói xong, Tôn Tiền Trình nhanh chóng ngồi xổm xuống, lại vẽ một cái vòng lớn, chỗ hổng nhắm ngay về phía Tây.

Tạm biệt Tôn Tiền Trình, Phương Chính mang theo con khỉ đi tới một cửa hàng nhỏ duy nhất trong thôn, cửa hàng nhỏ này đã nhiều lần đổi chủ, hiện tại chủ cửa hàng chính là Trần Kim. Lúc trước Trần Kim muốn chơi khăm Phương Chính, nhưng sau lại xảy ra một trận hỏa hoạn, được Phương Chính cứu cả nhà, nên trong lòng cảm kích Phương Chính vô cùng. Rồi nhà của Trần Kim xây lại, Trần Kim nghĩ tới nghĩ lui, cũng không muốn làm nông nữa, bèn mua lại cửa hàng nhỏ này, mỗi ngày đều ngồi coi quầy, để hai cái bàn, nhìn mọi người rảnh rỗi đánh bài, tâm sự cả ngày, xem như giết thời gian.

Thế nhưng, cửa hàng của Trần Kim hôm nay không có ai tới đánh bài, bởi vì bên trong chất đầy các loại tiền giấy. Từ khi Phương Chính nói với bọn họ rằng âm phủ chỉ nhận tiền giấy, không nhận vàng bạc gì đó thì trong thôn không ai đốt những thứ ấy nữa cả. Cho nên nhà Trần Kim nhập vào toàn là giấy tiền vàng mã, chồng thành từng chồng đặt ở kia.

Trần Kim đang ngồi trước cửa chơi di động, nghe thấy có tiếng động bèn ngẩng đầu lên, vừa thấy đó là Phương Chính liền vội vàng đứng dậy, cười nói:

-Phương Chính đại sư, ngài tới rồi sao? Muốn thứ gì? Cứ lấy đi, không cần trả tiền.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Trước kia bần tăng không có tiền, không còn cách nào mới đành lấy không. Hiện giờ trong chùa hương khói tràn đầy, sao có thể còn lấy không? Tiền này vẫn sẽ trả.

-Đại sư Phương Chính, ngài làm vậy là không được rồi, tính mạng vợ con tôi đều do ngài cứu, cho ngài chút đồ thì có là gì đâu? Cái này ngài nhất định phải lấy, thích gì cứ lấy! Nếu như ngài không lấy, tôi... tôi sẽ đóng gói lại đưa hết lên trên núi, mặc kệ ngài có nhận hay không, dù sao tôi cũng không nhận lại.

Trần Kim bắt đầu trực tiếp chơi xấu.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right