Chương 551: Đơn Giản Chút.

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,193 lượt đọc

Chương 551: Đơn Giản Chút.

Phương Chính thấy vậy cũng dở khóc dở cười, cái gì đây? Quỵt nợ khắp nơi hắn đã thấy nhiều, còn tặng lễ kiểu chơi xấu như thế này vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Không còn cách nào, Phương Chính chỉ có thể cảm ơn, sau đó chọn hai xấp giấy tiền vàng mã, mấy ngọn nến, một ít đinh, rồi tạm biệt rời đi.

Trạm cuối cùng là nhà Vương Hữu Quý.

Vừa vào cửa liền nhìn thấy Vương Hữu Quý đang vội vội vàng vàng ở kia, còn có cả Tống Nhị Cẩu, Mã thọt, kế toán Dương Bình, Dương Hoa anh của Dương Bình, thư ký Đàm Cử Quốc, Khương Chu, Phàn Thanh, Khâu Tiểu Diệp, Quản Tường Phong đều ở trong sân nói gì đó.

Nhìn thấy Phương Chính tới, mọi người vội vàng đứng dậy.

Vương Hữu Quý cười nói:

-Trụ trì Phương Chính, ngài tới thật đúng lúc quá, chúng tôi còn đang thương lượng đây, ngài xem xem tế đàn làm lớn chừng nào là được? Năm trước thôn chúng ta nghèo, làm qua quýt cho xong, năm nay có tiền rồi, cũng không thể sơ sài được có đúng không? Ít nhất cũng phải làm một cái tế đàn đẹp vô địch khắp làng trên xóm dưới chớ.

Phương Chính lắc đầu, bất đắc dĩ nói:

-Tế tổ không thể làm quá phô trương như vậy, tế tổ cũng giống như bái Phật, thành tâm là tốt nhất. Một ví dụ đơn giản, Đàm thí chủ, ông có hy vọng cháu trai cháu gái ông mua cho ông biệt thự cao cấp, siêu xe nhưng cả năm cũng không thèm về hiếu thuận lấy một lần không?

Đàm Cử Quốc quyết đoán lắc đầu, nói:

-Tôi thà rằng mấy đứa nhóc đó không có việc gì thì về thăm tôi, tâm sự một ngày, để tôi mắng mấy câu còn tốt hơn. Tôi cho tiền bọn chúng cũng được ...

Phương Chính gật đầu nói:

-Tổ tiên cũng không khác mấy, bọn họ trở về một chuyến là không hề dễ dàng, bọn họ muốn thấy nhất chính là hiếu đạo chân thành, chứ không phải một đống đồ ăn, một cái tế đàn thật cao. Người cũng đã đi rồi, thấy những cái đó để làm gì?

Vương Hữu Quý nói:

-Làm lớn chút, tổ tông cũng được thơm lây.

-Đó là ông cho là như thế, phía dưới trông như thế nào, ông từng đi xem qua rồi sao?

Phương Chính hỏi lại.

Vương Hữu Quý cứng họng...

Phương Chính tiếp tục nói:

-Bần tăng cũng chưa từng đi qua, phía dưới trông như thế nào, không một ai biết cả. Dùng ánh mắt người sống để nhìn thế giới người chết, thì cũng y như việc chúng ta đem đôi giày mà chúng ta cảm thấy mang rất là thoải mái tròng vào chân một con voi vậy, nó cũng sẽ thấy thoải mái sao? Nếu đã không biết, chi bằng dùng sự chân tình, tấm lòng nhiệt thành hiếu thuận với bọn họ. Mặc kệ là thế giới người sống hay thế giới người chết, đều có một giá trị không bao giờ biến đổi. Đó chính là chân tình.

Mọi người bất chợt hiểu ra...

Khương Chu nói:

-Sống lâu như vậy, kiểu nhận xét thế này vẫn là lần đầu tiên tôi nghe được. Ở thành phố, tôi có gặp qua một vài vị đại sư, một vài nhà giàu sang phú quý, họ đều hận không thể đốt vàng thật bạc thật để thể hiện tấm lòng hiếu thuận của mình cho thiên hạ đều biết. Bây giờ ngẫm nghĩ lại thì, bọn họ không phải là hiếu thuận thật sự, mà đang muốn khoe khoang thôi...

Quản Tường Phong nói:

-Tôi từng gặp một nhà giàu nọ, một lần đốt những mười chiếc Ferrari... Hiện tại ngẫm lại, đúng là ngu tới cạn đáy mà.

Phương Chính cười nói:

-Đốt thì ngoại trừ gây ô nhiễm mỗi trường với thể hiện bản thân sặc mùi tiền ra, không mang lại bất kì giá trị nào. Có lẽ nó có thể giúp người sống nở mày nở mặt, nhưng còn tổ tiên? Tâm không đến, đốt nhiều thứ quý giá hơn nữa cũng vô dụng, chung quy vẫn là bất hiếu. Tổ tiên ở dưới có biết, hơn phân nửa vẫn là bị cười nhạo kia một kẻ...

Nói đến đây, Phương Chính dừng một chút rồi lại nói tiếp:

-Thế gian có linh hồn hay không, không ai biết, nhưng từ xưa đến nay tế tổ chính là một loại hiếu đạo được truyền thừa, nếu như tế tổ biến thành khoe mẽ đơn thuần, không có văn hóa hiếu đạo truyền thừa, bên trong một cái gia tộc cũng liền không có văn hóa, không có văn hóa, sót lại chỉ là tiền tài, dưới tình huống không đủ "đức", gia tộc đó sớm hay muộn cũng sẽ bị sụp đổ.

Mọi người nghe được lời này, như có điều suy nghĩ, gật đầu sôi nổi.

Khương Chu cảm thán nói:

-Đại sư Phương Chính, những lời này của ngài hẳn là nên được truyền dạy trong các lớp học ...

Phương Chính lắc đầu nói:

-Chút kiến giải này của bần tăng, sao có thể không biết xấu hổ mà mang đi rêu rao trên bục giảng. Người hiểu được thì sẽ còn hiểu nhiều hơn bần tăng, còn người không hiểu, bần tăng nói cũng chưa chắc đã có tác dụng.

Mọi người lại bắt đầu lâm vào trong trầm tư.

Đề tài chuyển hướng, nếu tế đàn không cần làm cho quá xa hoa, vậy đơn giản, mọi người mang vật liệu đi vào trong thôn, bắt đầu dựng tế đàn. Phương Chính tự mình làm, Khương Chu phối hợp, dưới sự đồng tâm hiệp lực của mọi người, một tế đàn mang hơi hướng Phật giáo vô cùng đơn giản, chỗ nào cũng thể hiện sự mộc mạc được dựng lên hoàn chỉnh.

Nói là tế đàn, nhưng trến thực tế cái này được gọi là đài Thi Cô, trên đài Thi Cô có tòa pháp sư, phía trước tòa pháp sư thờ phụng tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát siêu độ ác quỷ, phía dưới tượng thờ bày một mâm đầy các vật phẩm bao gồm gạo, đào. Đồng thời trên đài Thi Cô có đặt ba khối linh bài cùng với cờ chiêu hồn. Ở trên mỗi phần tế phẩm, Phương Chính phân ra cắm một lá cờ tam giác có màu: hồng, xanh lục hoặc xanh da trời, phía trên viết các chữ "Vu Lan thịnh hội", "Cam Lộ môn khai", đến đây thì đài Thi Cô đã dựng xong.

Nhìn đài Thi Cô đã được tu sửa xong ở trước mắt, trong đầu Phương Chính hiện lên một hình ảnh.

Nhất Chỉ thiền sư đã từng nói qua, trước đây thôn Nhất Chỉ không hề có những chi tiết này, mọi chuyện đều hết sức đơn giản, đốt tiền giấy xong liền kết thúc. Những chi tiết đó đều được truyền đến từ phương Nam, còn cụ thể là ai mang đến, Nhất Chỉ thiền sư chưa nói. Như vậy, làm lễ Vu Lan cũng chỉ có mấy thôn phụ cận trong núi Nhất Chỉ mà thôi, hơn nữa những thôn này, mỗi lần Nhất Chỉ thiền sư đều sẽ mang theo Phương Chính đi qua từng thôn làm hết một lượt. Những thôn Nhất Chỉ thiền sư không đi, trên cơ bản cũng không có những chú ý đó... Hiện tại xem ra, những chú ý này hơn phân nửa là do Nhất Chỉ thiền sư mang đến đây.

Sau khi trải xong khăn phủ trên đài Thi Cô thì còn phải khai đàn nữa, đầu tiên Phương Chính muốn phải cho sạch sẽ, tức là mặt hướng về phía Phật đàn niệm tụng " Đại Bi Chú", " Thập Tiểu Chú", " Tâm Kinh" các loại kinh văn, cũng may trước đó tuy Phương Chính chưa được đọc qua, nhưng internet phát triển, các kinh văn này hắn đều đã xem hết trên mạng một lượt, cũng từng ngâm nga thử, cho nên cũng không xa lạ.

Lại viết xong Sơ văn, khẩn cầu Phật Bồ Tát từ bi hạ giới chỉ đạo.

Sau đó Phương Chính bắt đầu nghi thức dẫn hồn, đọc Sơ văn được viết trên giấy vàng, thu hút quỷ hồn nhập đàn, sau đó lại niệm " Tâm Kinh", " Vãng Sinh Chú", Tam Chân Ngôn; cuối cùng, công đức chủ - người chủ sự lễ Vu Lan, cũng chính là Vương Hữu Quý dùng bút son chấm lên bảng cáo thị pháp hội một chút, biểu thị khai đàn đã xong!

Sau khai đàn chính là đọc Kinh Sám Hối, đều là y theo nghi thức "Từ Bi Thủy Sám" mà tiến hành, nhưng Phương Chính không đủ người, không thể bố trí loại nghi thức lớn như thế này được, cho nên chỉ đơn giản tụng kinh, niệm " Xuất Sám Văn" để kết thúc. Ở giữa lại thêm vào các hoạt động đơn giản như thượng cống, trai tăng, đọc Kinh Sám Hối kết thúc.

Đơn giản như vậy là vì còn có một nguyên nhân chủ yếu, nếu thật sự dựa theo " Từ Bi Thủy Sám"mà tiến hành, đêm nay chỉ có thể hoàn thành xong nghi lễ ở thôn Nhất Chỉ, các thôn khác không thể đi nữa. Rốt cuộc, nếu thật sự thực hành toàn bộ quy trình của các nghi thức, thì quả thật vô cùng rườm rà, phiền toái.

Đương nhiên, không đủ người cũng chính là một thiếu sót lớn, đối với việc này, Phương Chính cũng không có biện pháp.

Bố trí tốt đài Thi Cô xong, Vương Hữu Quý dùng xe máy chở Phương Chính cùng con khỉ đi sang những thôn phụ cận khác, trợ giúp từng thôn chuẩn bị đài Thi Cô cho tốt, lúc trở lại thôn Nhất Chỉ thì đã là chạng vạng. Bởi vì phải đi quá nhiều thôn, thời gian gấp rút, nên khi mặt trời vừa xuống núi xong, trời bắt đầu tối, Phương Chính mới cùng con khỉ ăn đơn giản chút cơm chay, sau đó hướng về phía đỉnh núi hô lên một tiếng, ngay sau đó, tiếng chuông vang lên, quy trình thực hiện lễ Vu Lan bắt đầu!

Theo tiếng chuông vang lên, từng nhà đều có người đi ra cổng, sau đó họ sẽ thắp một nén nhang, gia đình nào có điều kiện tốt hơn thì sẽ thắp nhiều nhang hơn, cái này gọi là Bố Điền, tượng trưng cho ngũ cốc được mùa. Từ xa nhìn lại, toàn bộ thôn trang được bao phủ bởi một tầng hương khói, bên trong là từng đốm sáng li ti như sao trời, hơi có chút cảm giác ảo mộng, phảng phất không trung đang đổi chiều, dừng ở bên trong thôn trang, cả một trời đầy sao sáng.

Tiếp đó, bồn lớn bồn nhỏ tế phẩm được mang ra ngoài, đặt ở trên bàn thờ, cung phụng tổ tiên.

Con khỉ xách một rổ cống phẩm lớn đi theo phía sau Phương Chính tiến đến trước đài tế lễ, Phương Chính lấy cống phẩm ra rải khắp bốn phía, đây là để cho ma đói, rải cống phẩm ra ngoài chính là để cho các cô hồn dạ quỷ dùng, làm giảm bớt oán khí của bọn họ, hiến tế cho vong linh.

Sau đó Phương Chính lên đài, ngồi ở trên tòa pháp sư, linh bài trước mặt cũng có viết sẵn mấy chữ, linh bài này không được bao nhiêu, chỉ cần có là được. Mà Phương Chính vừa mới bố thí cho ma đói, mặc kệ là có bao nhiêu quỷ, đều có thể tế lễ cùng nhau. Lại tụng kinh lần nữa ...

Niệm xong kinh văn, nghi lễ kết thúc, Phương Chính đứng dậy đi xuống khỏi tế đàn, sau đó khẽ gật đầu với đông đảo thôn dân, mọi người cùng tới bờ sông.

Trong tay mỗi người cầm một cái đèn hoa sen, phía trên có thắp một ngọn nến, đặt vào giữa dòng sông, theo dòng sông bắt đầu trôi chảy, có cái đèn rất nhanh đã tắt, thế nhưng mọi người lại không hề tức giận, ngược lại còn có chút phấn khởi.

Con khỉ nhìn thấy vậy thì không hiểu, mới thấp giọng hỏi:

-Sư phụ, đèn của bọn họ đều bị tắt, sao họ lại còn phấn khởi?

-Người có đường đi dành cho người, quỷ có đường đi riêng của quỷ, người đi dương lộ, quỷ đi âm lộ. Người xưa cho rẳng phía dưới mặt nước mờ mịt, âm u ẩm ướt, nên cho rằng đây là âm lộ, cũng chính là quỷ lộ. Tối nay bách quỷ dạ hành, lại dễ dàng bị lạc phương hướng, nếu không thể tiến vào địa phủ, liền sẽ trở thành cô hồn dã quỷ làm hại một phương. Cho nên, thả đèn trôi sông chính là giúp bọn họ chiếu sáng đường đi, đưa tin dẫn đường tới địa phủ trước. Có một vài nơi còn chuẩn bị linh thuyền, linh phòng, linh thuyền có thể trực tiếp chở quỷ hồn tới địa phủ, linh phòng thì giúp bọn họ ở dưới đó cũng có nơi để ở. Nhưng vì chúng ta không có đủ điều kiện, nên mới không làm...

Còn về đèn tắt, vì sao bọn họ lại phấn khởi, bởi vì đèn tắt, đã nói lên có một quỷ hồn được tiễn đi.

Phương Chính thấp giọng giải thích.

Con khỉ bất chợt hiểu ra, thế nhưng trong mắt vẫn có rất nhiều nghi hoặc như cũ.

Thả đèn trôi sông, tiễn vong hồn đi, lễ Vu Lan long trọng đã kết thúc, Phương Chính thì nhanh chóng cưỡi xe máy chạy tới thôn khác, đi hết một vòng, chờ tới khi Phương Chính trở về, thì bầu trời mênh mông đã bắt đầu xuất hiện những tia sáng, đi lên núi trên đường núi, con khỉ rốt cuộc hỏi ra nghi hoặc trong lòng:

-Sư phụ, người đã nói, quỷ ở trong lòng... Kỳ thật, người vốn dĩ không tin trên thế giới này có quỷ, vậy thì vì sao còn làm lễ Vu Lan này? Nếu không có quỷ, phung phí tinh lực lớn đến như vậy, lãng phí sức người sức của nhiều đến như vậy, là để làm gì? Có phải đã làm chuyện vô dụng, còn lãng phí lương thực không?

Phương Chính khẽ lắc đầu:

-Vi sư đã sớm nói qua, nhìn chuyện không nên nhìn bên ngoài, mà con phải xem nó mang tới cái gì. Qủa thực vi sư không hề tin quỷ, nhưng vi sư cũng nói qua, trong lòng mỗi người đều có một con quỷ, một số quỷ cần phải trấn áp, cần phải tế điện, nếu không bọn chúng sẽ gây chuyện ầm ĩ.

-Nghe không hiểu...

Con khỉ quyết đoán lắc đầu, nói thẳng ra không hề cố kỵ.

Phương Chính liếc mắt nhìn, sau đó lại nói:

-Vậy thì nói trắng ra là, trên thế giới này tiền thì dễ kiếm, nhưng không có lương tâm thì cái gì cũng vô nghĩa! Không có lương tâm, tiền lại nhiều, cũng chỉ là thảm họa! Ngược lại, một người có lương tâm thì cho dù người đó nghèo như thế nào, trên thế giới này cũng sẽ bớt đi được rất nhiều thù hận, tăng thêm rất nhiều ấm áp. Nghi thức lần này cũng được, tết Thanh Minh tế tổ cũng thế, chính là nhắc nhở mọi người đừng quên đi chuyện hiếu kính cha mẹ. Trăm thiện hiếu dẫn đầu, nếu một người biết hiếu thuận, thì người đó có xấu cũng không thể xấu xa quá mức. Có lẽ hiệu quả của loại lễ hội này không thể khiến một người tội ác vô biên chịu quay đầu lại trước bể khổ, nhưng nó có thể cẩn thận đề phòng, giúp trẻ con, và một vài người vừa mới nảy sinh ác niệm hồi tỉnh lại, bồi dưỡng họ sống trong hiếu thuận từ nhỏ, lúc lớn lên, chỉ cần còn hiếu, thì có hư đi cũng không đến mức hết thuốc chữa. Hiện tại đã rõ chưa?

.

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right