Chương 552: Sắp Chiếu Phim
Khi Phương Chính nói đến vế sau, vẻ mặt đã là hận rèn sắt không thành thép, con khỉ xấu hổ gãi gãi đầu, nói:
-Đã hiểu!
-Cơm sáng con làm! Vi sư đi ngủ một lát đã.
Nói xong, Phương Chính vào chùa, về phòng ngủ. Hắn thật sự mệt mỏi, cả đêm đi tới mấy cái thôn, thôn nào cũng phải niệm một đống kinh văn, yết hầu không đau, nhưng nước miếng thì tốn không biết bao nhiêu mà kể, miệng khô lưỡi khô, tâm mệt nhiều hơn thân mệt, vừa lên giường đã nặng nề ngủ mất.
Hai ngày sau, cuộc sống vẫn bình đạm như cũ, thế nhưng Phương Chính đã quen với kiểu sinh hoạt này. Hằng ngày dạy Mã thọt, sóc điêu khắc, làm một cái ghế nằm lớn cho Độc Lang, dùng Hàn Trúc làm chiếu đặt trong ổ.
Độc Lang sướng đến điên cả người, nó nằm lên trên, mặc cho bên ngoài có xảy ra chuyện gì nó cũng không chịu ra, thè lưỡi, lăn qua lộn lại, vẻ mặt sảng khoái như đang phê thuốc.
Con khỉ thì có thêm một cây chổi hoàn toàn mới làm bằng Hàn Trúc, quét lá rụng sướng hơn nhiều so với cây chổi cũ. Nhưng thứ duy nhất làm con khỉ khó chịu chính là, bảo nó gõ chuông thì khỏi phải quét lá, sao loanh quanh một vòng lớn lại thành nó quét lá như cũ? Có còn lý lẽ nữa hay không...
Mưa rơi suốt một thời gian dài như vậy, mạch nước ngầm ở khu vực phụ cận núi Nhất Chỉ đã trở nên bão hòa, hơn nữa các thôn dân cũng có ý thức tiết kiệm nước, không hề bơm nước tưới, sự sống trên mặt đất của thôn Nhất Chỉ nhanh chóng sinh sôi trở lại, nơi nơi đều mang hơi thở sự sống, sức sống dạt dào.
Đương nhiên, thôn Nhất Chỉ cũng không thiếu phiền toái.
Các thôn khác cũng muốn có Hàn Trúc, sôi nổi tới xin hạt giống. Vương Hữu Quý nể tình mới đồng ý, nhưng lúc những người này mang Hàn Trúc trở về, không có lấy một cây sống... Rốt cuộc cũng chả giải quyết được chuyện gì.
Thế nhưng mảng du lịch của thôn Nhất Chỉ lại rất phát triển, điều này khiến cho họ được hưởng rất nhiều quả ngọt, mà nhu cầu của du khách đối với trái cây, rau xanh non mởn cũng cực lớn, cuộc sống trôi qua thật sự rất thoải mái. Hơn nữa, ở chỗ của Mã thọt có dạy kỹ thuật điêu khắc, rất nhiều người chạy tới đây để học, điêu khắc được thêm mấy thứ, thế là lại có lợi nhuận thu vào.
Tóm lại, toàn bộ phụ cận thôn Nhất Chỉ thay đổi trong yên lặng, sinh hoạt của mọi người cũng là càng ngày càng tốt.
Cùng lúc đó, ở khía cạnh điện ảnh cũng dấy lên một cơn lốc!
Bộ phim điện ảnh "Khuynh Thành" rốt cuộc được công chiếu! Việc này một tháng trước đã bắt đầu đăng quảng cáo, thế nhưng lúc ấy Phương Chính chỉ nhìn lướt qua, không để ý. Hôm nay đột nhiên đưa tin rầm rộ đến thế, muốn không chú ý cũng khó.
Thậm chí, nếu không phải do quảng cáo liên tục ồ ạt, Phương Chính cũng sắp quên chuyện này đi, đột nhiên nhìn thấy tin nóng trên trang đầu của web, một đoạn ký ức ở trong đầu hiện lên, sau đó mặt già đỏ ửng, hắn lắc đầu, đoạn ký ức xấu hổ kia liền tan...
Phương Chính tùy tiện ấn mở tin tức liên quan đến "Khuynh Thành" , trước kia Phương Chính rất ít khi chú ý đến tin tức của phương diện điện ảnh kịch nghệ, lần nào lên mạng cũng là vào thẳng trang của Phật học. Nhưng hôm nay không giống thế, tốt xấu gì thì đây cũng là một bộ điện ảnh hắn từng tham gia, tuy rằng chỉ mới tham gia đã từ bỏ. Huống hồ, đoàn phim cũng để lại âm hưởng sâu sắc cho Phương Chính.
Người trong đoàn phim rất tốt, bây giờ cũng có thể xem như bạn bè, dịp tết nhất mọi người sẽ hỏi thăm lẫn nhau. Đặc biệt là vai nữ chính Hoa Mộc Lan do Lý Tuyết Anh đóng có mối quan hệ rất tốt với Phương Chính. Nên đây cũng có thể xem như là một tác phẩm của người nhà.
Kết quả sau khi vào xem, tuyên truyền rất tốt, nhưng những bình luận phía dưới lại khiến Phương Chính cau mày lại.
-Lại là làm lại sao?
-Tuy rằng Lý Tuyết Anh rất tuyệt, nhưng loại phim này đã làm lại muốn nát rồi, quá nhiều người làm, tới tới lui lui nhiều như thế, làm còn ý nghĩa chắc?
-Lý Tuyết Anh nghĩ cái gì thế? Lại nhận một bộ kiểu này, đây là muốn phả hỏng danh tiếng bản thân sao?
-Ở nước ngoài không kiếm được bộ nào ra hồn, thì về nước chụp đại một bộ rách rưới nào đó để kiếm tiền chắc? Tôi dám nói, bộ phim này không chiếu còn đỡ, chiếu thì chắc chắn là ăn thất bại ngay! Danh tiếng của Lý Tuyết Anh cũng mất hết!
-Tự hủy trường thành mà.
...
Cơ hồ nghiêng về một bên, tất cả đều là bôi xấu!
Phương Chính đã xem kịch bản "Khuynh Thành" , tuy rằng đều là Hoa Mộc Lan, nhưng kịch bản này khác hẳn những kịch bản trước, điều nó muốn nhấn mạnh không chỉ về mặt nữ quyền, mà còn là sự tàn khốc của chiến tranh! Dùng chiến tranh tàn khốc để tiến hành tuyên truyền phản chiến! Đồng thời bên trong còn xen lẫn tình yêu tổ quốc không cách nào phai nhạt! Nếu xem một cách cẩn thận, người xem sẽ chủ động xem nhẹ Lý Tuyết Anh và thân phận phụ nữ của Hoa Mộc Lan, chỉ coi nàng như một câu chuyện nói về một người nhiệt huyết chốn chiến trường, vì ái quốc mà dùng thanh xuân chôn chốn biên quan!
Kịch bản này rất nhiệt huyết cũng rất tàn khốc, giữa thâm trầm mang theo tuyệt vọng, giữa tuyệt vọng lại có hi vọng! Đây tuyệt đối là một bộ phim hay!
Nhưng xem tất cả những bình luận phía dưới, toàn bộ đều là bôi xấu. Phương Chính không cách nào lý giải nổi, những người này còn chưa xem, sao lại có thể bôi xấu một cách ngang nhiên như thế?
Đương nhiên, ở giữa cũng có rất nhiều fans hâm mộ ủng hộ Lý Tuyết Anh, thế nhưng tiếng nói lúc này của họ bị trấn áp, không cách nào vùng dậy.
-Mặc kệ thế nào, Lý Tuyết Anh diễn chính, vẫn sẽ mua vé. Nhưng nếu diễn không tốt, sau này không mua vé phim của Lý Tuyết Anh nữa.
-Hy vọng Lý Tuyết Anh may mắn.
-Tuyết ưng nữ vương cố lên, vì cô, nhất định sẽ mua vé đi xem!
...
Ngày hôm sau, Phương Chính lại mở web ra, bình luận để lại trước đó bắt đầu trở nên nồng nặc mùi thuốc súng. Fans Lý Tuyết Anh và Anti fans bắt đầu nổ súng tấn công nhau, hiện trường vô cùng kinh khủng, các loại chửi bới đều được tung lên ...
Phương Chính khẽ lắc đầu, mở nhóm chat ra nhìn nhìn, nhóm chat của đoàn phim đều hết sức phẫn nộ.
-Những người này sao lại có thể như vậy? Xem cũng chưa xem, cứ vậy mà nói cho được.
-Lúc trước tung ra vài đoạn video, người hưởng ứng cũng khá, sao mà hướng gió vừa xoay đã nhảy ra mấy thằng ngu thích bôi đen người ta như thế chứ.
-Sợ là đối thủ đang chơi chúng ta đó.
-Cứ tiếp tục như vậy là không được rồi, nếu cứ như thế, nhất định sẽ ảnh hưởng đến phòng vé.
-Buồn bực thật...
Lúc này Lý Tuyết Anh mới ngoi lên:
-Được rồi mà, mọi người không cần lo lắng, bọn họ thích làm cho ầm ĩ thì cứ để họ làm đi. Chúng ta tự mình quay diễn, trong lòng bản thân còn không thấy tự tin là sao? Tuy rằng dưới sự công kích này cũng sẽ có chút ảnh hưởng, nhưng tôi tin, cuối cùng thắng lợi nhất định thuộc về chúng ta! Lý Tuyết Anh ta chưa từng thất bại, trước giờ không, hiện tại cũng sẽ không!
-Tuyết ưng nữ vương, khí phách! Đột nhiên niềm tin của tôi trở lại rồi.
-Cố lên! Mọi người phát động fans phản kích đi.
-GOGOGO!
...
Sau đó, khu vực bình luận càng thêm bùng nổ, khai chiến nhiều mặt, càng ngày càng làm ầm ĩ...
Phương Chính cũng biết, rất nhiều bộ phim điện ảnh đều lựa chọn dùng tiền để lăng xê, nhưng một màn trước mắt này đây, Phương Chính cũng có chút hoài nghi, đó có phải là lăng xê hay không.
Nếu phải, đó chính là một lần lăng xê thành công. Nếu không phải, như vậy đối với đám người Lý Tuyết Anh mà nói, đây chính là một tai nạn... Mắng không đáng sợ, bêu danh thì cứ bêu danh, mắng lâu cũng sẽ mệt, mắng mỏ qua đi, thứ còn lại sẽ là danh tiếng. Đây đúng là quy tắc quỷ dị của internet, khiến cho rất nhiều người thà rằng trở thành trò hề cũng muốn nổi danh, chẳng sợ để tiếng xấu muôn đời cũng muốn nổi danh... Đối với điều này, Phương Chính cũng chỉ có thể bất lực, một người không có khả năng xoay chuyển một thế giới, điều hắn có thể làm, nhiều nhất là ảnh hưởng tới người bên cạnh, chỉ một chút vậy thôi. Nhưng lỡ như một ngày nào đó, hắn thật sự xoay chuyển được thế giới thì sao?
Nghĩ đến đây, Phương Chính nhịn không được cười khổ một tiếng, bản thân lại mộng tưởng hão huyền rồi.
Lúc này, Phương Chính nhận được một tin nhắn.
----------------
Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~