Chương 553: Tổ Chức Thành Đoàn Thể Bao Hết

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,894 lượt đọc

Chương 553: Tổ Chức Thành Đoàn Thể Bao Hết

- Haizz...

Lý Tuyết Anh nhắn qua một tiếng thở dài.

Phương Chính trả lời:

-Không phải vừa nãy thí chủ còn tự tin tràn đầy ư? Sao vừa mới đảo mắt một cái đã thở ngắn than dài rồi?

Lý Tuyết Anh trả lời:

-Hơ... Đại sư Phương Chính, ngài không đường hoàng chút nào! Ngài dám đọc trộm!

Phương Chính: "..." Chuyện mà phụ nữ quan tâm quả nhiên không giống với đàn ông, vấn để hắn hỏi đã bị bỏ lơ như thế sao?

-A Di Đà Phật, thí chủ, chúng ta có thể chú ý vào trọng điểm không?

Phương Chính bất đắc dĩ.

Lý Tuyết Anh nói:

-A Di Đà Phật, tôi cũng muốn vậy lắm chứ... Haizz, mới nãy chỉ là giả vờ thôi. Ngài cũng thấy rồi đấy, tất cả mọi người đều đang chỉa mũi nhọn vào "Khuynh Thành" , điều này tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên. Theo hướng gió trước đó, kỳ vọng dành cho "Khuynh Thành" vẫn rất cao, ít nhất sẽ không chết đứng giữa chừng như thế. Toàn bộ chuyện trước mắt này, nhất định là có người đang chơi xấu... Còn tự tin? Đối thủ là ai tôi còn không biết, lấy đâu ra tin tưởng đây?

-Ách... Vậy sao thí chủ phải làm vậy?

Phương Chính hỏi.

-Ổn định lòng người trước đã, mặc kệ bên ngoài thế nào, bên trong chúng ta không thể rối loạn trận tuyến được, nếu không sẽ thật sự thua mất.

Lý Tuyết Anh gửi qua môt icon thể hiện sự mệt mỏi.

Phương Chính nói:

-Thì ra là thế.

-Nói ra thoải mái hơn nhiều rồi, nếu không một người yên lặng chịu đựng một mình sẽ khó chịu lắm. Cảm ơn ngài, đại sư, tôi đang vội, rảnh sẽ hỏi thăm ngài sau.

Lý Tuyết Anh nhắn thêm một câu, sau đó vội vàng offline.

Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, đây là xem hắn như thùng rác, nói xong không thèm để ý đến người ta, qua tay rồi là ném hử ... Thế nhưng Phương Chính cũng không thèm để ý, làm tăng nhân không phải đều là như vậy sao?

Thời gian trôi qua từng ngày, đại chiến "Khuynh Thành" đều xảy ra mỗi ngày, khiến dư luận xôn xao, ngay cả người trong thôn Nhất Chỉ cũng thảo luận về bộ phim này. Thế nhưng thái độ của thôn Nhất Chỉ rất đơn giản, tổ chức thành đoàn thể học cách lên mạng, lên trợ giúp đoàn phim "Khuynh Thành" mắng chửi kẻ địch... Nói theo kiểu của bọn họ, bộ phim này diễn ở trong thôn, tức là từ trong thôn đi ra, cần thiết duy trì! Duy trì vô điều kiện! Ngao ngao duy trì!

Đối với điều này, Phương Chính ngoại trừ cười khổ thì chỉ cũng có thể cười khổ.

Chỉ trong chớp mắt, tháng bảy trôi qua, vào một ngày của tháng tám, giữa vô số lời mắng chửi, bộ phim "Khuynh Thành" được công chiếu.

Mà mấy ngày này, tuy rằng Phương Chính chưa nói gì, nhưng vẫn luôn âm thầm chú ý tới "Khuynh Thành" , hắn rốt cuộc cũng không phải là một vị đại sư đứng ngoài ngũ hành, sâu trong xương cốt vẫn là một thiếu niên ấm áp như mặt trời, chẳng qua tâm cảnh ngày càng hướng gần đến trình độ đại sư mà thôi. Ngay cả như vậy, đại sư trong lòng hắn cũng không giống với kiểu đại sư trong mắt thế nhân, không phải loại đại sư cao xa như pháo hoa trên trời, mà là một đại sư bình dân ...

Một sáng nọ, Dương Bình cực kì phấn khích chạy vội lên trên núi, sau khi uống một hơi Vô Căn Tịnh Thủy xuống bụng, thở phào một hơi đầy sung sướng, mới nói:

-Đã!

-Dương thí chủ, mới sáng sớm thí chủ đã lên núi, có chuyện gì sao?

Phương Chính hỏi.

-Có chớ! Hôm nay chiếu phim "Khuynh Thành" , ngài không biết sao?

Dương Bình hỏi lại.

Phương Chính buồn bực, "Khuynh Thành" được công chiếu dĩ nhiên là hắn biết, nhưng việc này cùng chuyện Dương Bình lên núi thì có quan hệ gì?

-Anh ta nói, "Khuynh Thành" là từ thôn chúng ta mà ra. Hơn nữa mọi người đều tham gia, nếu chiếu phim, đây chính là thời điểm mấu chốt, nhất định phải đi chi viện một trận mới được. Cho nên Dương Hoa anh ta chuẩn bị bỏ tiền ra bao hết, mang toàn thôn đi xem điện ảnh.

Dương Bình nói.

Phương Chính ngạc nhiên:

-Hắn bao toàn bộ người trong thôn?

-Đúng vậy! Vừa mới bắt đầu thì đúng là như thế, nhưng sau đó mọi người đều cự tuyệt. Bây giờ không giống như trước kia, khi ấy chúng ta ai cũng nghèo, tham cái lợi. Hiện tại mọi người cũng có của ăn của để, không ai muốn tham lợi loại chuyện này cả, lại bị người ta nói là kẻ không ra gì. Cho nên cuối cùng mọi người đều phản đối, nhưng vẫn quyết định tổ chức đi xem tập thể. Thôn mình đã liên hệ xong xuôi với một rạp chiếu phim rồi, họ sẽ chiếu riêng một buổi cho mọi người trong thôn! Lần này tôi tới, chính là để thông báo cho ngài cùng đi xem phim với chúng ta.

Dương Bình nói.

Phương Chính ngạc nhiên:

-Bần tăng cũng đi?

-Chẳng lẽ ngài không đi?

Dương Bình hỏi lại.

Phương Chính không cần suy nghĩ, cười đáp lại ngay:

-Đi!

Đương nhiên là muốn đi, đã rất nhiều năm rồi hắn chưa xem lại phim điện ảnh. Huống chi đây còn là một bộ phim điện ảnh mà thiếu chút nữa hắn đã tham gia. Vả lại, trong thâm tâm hắn cũng đứng về phía đoàn làm phim "Khuynh Thành" , có thể ủng hộ thì cứ nên ủng hộ một chút là tốt nhất. Trên thực tế, nếu hôm nay Dương Bình không tới, Phương Chính cũng dự định xuống núi bỏ tiền ra xem. Hiện tại ư, cùng đi thành đoàn với nhau dĩ nhiên là tốt hơn nhiều.

Nghe nói được đi xem phim điện ảnh, con khỉ, Độc Lang, sóc, Hồng Hài Nhi lập tức tỉnh hết cả người. Dương Bình vừa đi, cả đám liền bu lại, đều học theo bộ dáng ngốc manh của con sóc, mắt to mong đợi, vẻ mặt tràn ngập mong mỏi nhìn Phương Chính.

Phương Chính nói:

-Mỗi đứa một câu, nói ra lý do của của bản thân. Dựa theo bối phận lớn nhỏ mà trình tự phát biểu, Tịnh Pháp, con tới trước.

-A...

Độc Lang nằm bò ra đất, thè lưỡi, một bộ sắp chết đến nơi, hô lên:

-Sư phụ, con ở trên núi buồn sắp chết tới nơi rồi, ra ngoài đi dạo chính là nhu cầu cấp bách!

-Có thể, lát nữa con tự mình xuống núi, đi dạo đi.

Phương Chính gật gật đầu, nghiêm trang trả lời.

Độc Lang trợn mắt, hoàn toàn giả chết, trong lòng kêu rên rầm rĩ: Nó không phải nói cái kiểu đi dạo này!

Đến sóc, tròng mắt nó đảo đảo, tổng kết nguyên nhân Độc Lang thất bại, cuối cùng tổng kết ra được là: Biểu đạt không rõ ràng!

Vì thế sóc nói:

-Sư phụ, con còn chưa được xem phim điện ảnh bao giờ, con muốn cùng người đi xem phim điện ảnh! Ủng hộ "Khuynh Thành" , sóc cũng phải có trách nhiệm! Trọng điểm là, con có thể không cần mua phiếu! Đỡ tiền!

Phương Chính vừa nghe, đôi mắt tức khắc sáng ngời, cũng có lý quá ấy chứ... Thế nhưng hắn vẫn quăng một cú đánh qua, nói:

-Vi sư là kẻ trốn vé sao? Đứa tiếp theo!

Con khỉ đã tự suy nghĩ đối sách từ sớm, mắt thấy Độc Lang, sóc thất bại, liền nhanh chóng sửa chữa đối sách, sau đó mới nói:

-Sư phụ, đồ nhi muốn xem phim điện ảnh, chỉ đơn giản như vậy.

Dùng chiến thuật thành thật! Ra vẻ!

Phương Chính gật gật đầu, không nói gì, sau đó nhìn về phía Hồng Hài Nhi.

Hồng Hài Nhi lập tức kêu lên:

-Sư phụ, căn cứ theo quy định của rạp chiếu phim, con nhỏ như vậy, không cần mua vé! Không có cắn rứt lương tâm gì cả, chúng ta chỉ là dựa theo quy củ thôi. Mặt khác, con muốn dung nhập xã hội này, thì phải tiếp xúc với càng nhiều chuyện hơn nữa, con cũng chưa được xem phim điện ảnh bao giờ, mang con cùng đi nha? Moah moah?

Bốp!

-Hai chữ phía sau ghê quá, lần sau đừng học mấy cái thứ kì quái như thế nữa.

Phương Chính lại quăng một cú tát qua.

Mọi người phát biểu xong, Phương Chính tổng kết:

-Ý của các con, vi sư hiểu được, nhưng các con cũng phải biết rõ một chuyện, rạp chiếu phim không cho mang thú cưng vào... Tuy các con là đồ đệ của vi sư, nhưng sau khi ra ngoài, bọn họ chỉ biết xem các con như thú cưng ... Đây là quy định, vi sư cũng không có cách nào.

Lời này vừa nói ra, Độc Lang, con khỉ, sóc cùng gục đầu xuống, như trái cà tím bị sương phơi héo vậy, vẻ mặt thất vọng.

Hồng Hài Nhi thấy vậy, trong lòng mềm nhũn, kêu lên:

-Sư phụ, tùy tiện dùng một chút thuật che mắt là qua được mà...

Phương Chính quăng cho nó một ánh mắt sắc bén, Hồng Hài Nhi quyết đoán câm miệng, Phương Chính tiếp tục nói:

-Thần thông dĩ nhiên là một thứ tốt, nhưng cũng không thể loạn dùng, dùng nó để phá hỏng quy củ, chiếm lợi, là tuyệt đối không được! Tịnh Tâm, lấy đây làm xử phạt, lần này con không thể đi.

Hồng Hài Nhi liền muốn khóc đến nơi, cái này thì lỗ quá mà! Nếu không chắc nó cũng có cơ hội được đi rồi!

----------------

Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right