Chương 554: Sư Huynh Đệ Đồng Lòng

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,833 lượt đọc

Chương 554: Sư Huynh Đệ Đồng Lòng

Hồng Hài Nhi liền muốn khóc đến nơi, cái này thì lỗ quá mà! Nếu không chắc nó cũng có cơ hội được đi rồi!

-Sư phụ, sư đệ cũng là muốn chúng con được cùng đi xem phim điện ảnh mới nói như vậy, không thể trách sư đệ được. Khẩn cầu sư phụ cho sư đệ đi, con không đi nữa.

Con khỉ bỗng nhiên mở miệng nói.

Hồng Hài Nhi sửng sốt, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ. Nó vốn đâu có ý muốn nói giúp bọn con khỉ đâu, nó chẳng qua là lanh mồm lanh miệng mà thôi, vừa định nói gì...

Liền nghe Độc Lang tiếp lời:

-Sư phụ, con cũng không đi, để sư đệ đi thôi.

Phương Chính như có điều suy nghĩ nhìn Độc Lang, sau đó nhìn về phía sóc.

Hồng Hài Nhi căng thẳng trong lòng, chẳng lẽ còn hấp dẫn?

Sóc vươn đầu ngón tay cào tới cào lui trước ngực, xấu hổ nói:

-Sư phụ, tuy rằng con thật sự rất muốn đi, nhưng mà... nhưng mà vẫn là hy vọng sư đệ có thể đi, con... con ở nhà là được rồi.

Hồng Hài Nhi nghe đến đó, trong lòng cực kỳ ấm áp.

Nó biết, trong các sư huynh đệ thì sóc là ít tuổi nhất, sóc vẫn còn mang tính trẻ con, thích ham chơi, thường ngày đều là mọi người chiếu cố sóc, nhường nhịn sóc, không nghĩ tới lúc này đây, Hồng Hài Nhi lại được sóc chiếu cố, nhường nhịn. Cảm giác này, thật đúng là... Có chút chua xót, cũng thật ấm áp.

Đúng lúc này, Phương Chính nhìn về phía Hồng Hài Nhi hỏi:

-Tịnh Tâm, con nói như thế nào?

Hồng Hài Nhi nhìn Phương Chính, lại nhìn nhìn Độc Lang, sóc, con khỉ, kết quả cả ba tên bướng bỉnh kia đều đang làm mặt quỷ với nó, như thể đang nói "Mau nói là muốn đi đi! Mau nói muốn đi đi nào!"

Hồng Hài Nhi khẽ gật đầu, sau đó nói với Phương Chính:

-Sư phụ, con không đi, muốn đi thì sư huynh đệ cùng đi, còn không thì ở nhà niệm kinh hay hơn!

-Gì?!

Lời này vừa nói ra, Độc Lang, sóc, con khỉ trợn tròn mắt, Phương Chính cũng bị làm cho kinh ngạc!

Phương Chính nhìn chằm chằm Hồng Hài Nhi hỏi:

-Con xác định?

-Xác định! Đừng hỏi nữa, hỏi lại là con đổi ý.

Giọng Hồng Hài Nhi mang theo hơi hướm khóc nức nở, kêu lên.

Phương Chính vừa nghe, cười ha ha nói:

-Được! Được! Được!

Phương Chính liên tục nói ba tiếng "Được", làm cho vẻ mặt mấy tên nhóc kia trở nên ngơ ngác, đây là làm gì? Sư phụ điên rồi? Hay là giận quá nên cười?

Đang lúc mấy tên nhóc kia bị Phương Chính cười cho nổi da gà khắp người, Phương Chính nói:

-Rất tốt, mấy vật nhỏ các con rốt cuộc cũng biết cái gì gọi là sư huynh đệ đồng lòng, không tồi! Một khi đã như vậy, cùng đi đi!

-Gì?

Mấy tên nhóc cùng hô lên đầy kinh ngạc, đã nói là không thể mang theo thú cưng vào kia mà?

Phương Chính cười nói:

-Vi sư nhưng không lừa các con, trong tình huống bình thường, các con quả thực không thể đi vào. Thế nhưng lần này là thôn chúng ta đã bao trọn gói, bảo thôn trưởng nói với người ta một tiếng, hẳn là không thành vấn đề.

Mấy tên nhóc nhìn nhau, đồng thời hoan hô một tiếng:

-Oa!

Quả nhiên, Phương Chính vừa mới nói với Vương Hữu Quý, Vương Hữu Quý đã đồng ý ngay, không bao lâu sau liền nói cho Phương Chính biết, toàn bộ đã thu xếp xong!

Vì thế, một đoàn thôn dân, có xe lái xe, có xe máy dùng xe máy, gì cũng không có thì dùng xe dừng theo trạm, một đám người mênh mông cuồn cuộn tiến về phía huyện thành.

Bởi vì phương tiện giao thông bất đồng, cho nên tốc độ của mọi người cũng khác nhau, Phương Chính bị Dương Hoa lôi kéo ngồi xe ô tô đời mới của nhà hắn. Đỗ Mai ở nhà trông con, nên xe rất rộng chỗ, mấy vật nhỏ lần đầu tiên được ngồi xe, hưng phấn đến phát điên, ngó bên Đông nhòm bên Tây, Phương Chính vừa không chú ý một cái, Độc Lang đã hé miệng nếm thử xem vị như thế nào...

Kết quả, tự nhiên là ăn một cú đập thật mạnh của Phương Chính, sau đó nằm yên ở kia không dám hé răng.

Sóc thì ngồi xổm phía sau Dương Hoa, mắt to vô cùng sáng ngời, tò mò nhìn Dương Hoa lái xe, học theo Dương Hoa đánh tay lái, khi xe vào số thì trực tiếp kéo cái đuôi to của mình, chi chi chi vào số theo, rất có bài bản, như một tài xế lão luyện vậy.

Con khỉ là yên tĩnh nhất, vẫn luôn ngồi ở kia không nhúc nhích, ngẫu nhiên niệm chút kinh văn, Phương Chính thấy vậy khẽ gật đầu, vẫn là con khỉ đáng tin cậy hơn!

Kết quả Phương Chính vừa mới không chú ý thôi, đã nghe thấy tiếng Hồng Hài Nhi từ phía sau truyền đến:

-Sư huynh, huynh làm sao vậy? Sao huynh ngồi im thế? Ai u, động đậy rồi, ai u, sư phụ, Tịnh Chân sư huynh đang phun!

Phương Chính vừa quay đầu lại, chỉ thấy con khỉ oa một tiếng, giống như núi lửa phun trào, bắt đầu ói!

Phương Chính quyết đoán né tránh, đồng thời chộp lấy con sóc, sau đó hất tăng y lên chặn lấy toàn bộ chất bẩn vừa được phun ra, nguyệt bạch tăng y không dính bụi trần, mấy thứ uế tạp kia dĩ nhiên không cách nào làm nguyệt bạch tăng y dơ bẩn dù là mảy may, nhưng...

-Đại sư... Tôi mới mua xe chưa được bao lâu ...

Dương Hoa sắp khóc tới nơi! Nông thôn đổi đời, hắn rốt cuộc mua được xe, xem như là bảo bối mà chăm sóc, kết quả chỉ vì vô ý một chút thôi, chiếc xe sạch sẽ không còn nữa rồi ... Khóc !

Phương Chính có thể nói gì? A Di Đà Phật...

Tới huyện Tùng Võ rồi, Dương Hoa đưa vé cho Phương Chính, còn hắn thì đau lòng lái xe đi rửa.

Nhìn rạp chiếu phim Tùng Võ trước mắt, lại nhìn nhìn lại mấy đệ tử bên người, sóc vẫn đang hưng phấn như cũ, Độc Lang thì duỗi đầu lưỡi ra vội vàng hạ nhiệt, có chút ngu ngốc! Con khỉ mơ mơ hồ hồ, hiển nhiên vẫn đang ở trong trạng thái say xe chưa hồi tỉnh lại được. Hồng Hài Nhi thì tò mò nhìn bốn phía, vẻ mặt như thể muốn kiếm chuyện gì đó để làm.

Nhìn đám đệ tử này, Phương Chính cũng thực bất đắc dĩ, đội ngũ không dễ mang theo mà!

Lúc tổ hợp sư đồ kỳ quái kia quan sát bốn phía, thì đồng thời người ở bốn phía cũng quan sát bọn họ. Một hòa thượng mặc tăng y màu trắng mang theo ba động vật nhỏ và một đứa bé trông vô cùng đáng yêu, cho dù là bất kì ai trong năm kẻ này xuất hiện ở huyện thành cũng đã một điểm sáng lớn, huống chi năm kẻ cùng nhau xuất hiện?

-Sư phụ, hiện tại chúng ta đi đâu?

Hồng Hài Nhi nhìn rạp chiếu phim trước mắt, biết rõ còn cố tình hỏi.

Phương Chính tính toán thời gian, chỉ còn một giờ nữa là bắt đầu chiếu phim, vì thế nói:

-Đi vào trước chờ, đến thời gian lại đi vào xem.

Mặc dù chưa được xem phim, nhưng mấy tên nhóc kia vẫn là lần đầu tiên được bước vào rạp chiếu phim, phấn khích như nhau. Ở trong mắt bọn chúng, bước vào rạp chiếu phim cũng y như được xem phim, giống nhau giống nhau.

Phương Chính cũng không giải thích cho chúng hiểu, trong tay hắn nhéo cái đuôi con sóc, bảo con khỉ coi chừng Hồng Hài Nhi và Độc Lang, một đường đi một đường cẩn thận, phòng ngừa mấy vật nhỏ này làm chuyện xằng bậy.

Cũng may, mấy con vật kia rất có nhân tính, biết lúc này không thể thêm phiền, bèn nỗ lực khống chế bản thân không làm chuyện xằng bậy. Dù cho là như thế, một đường đi tới vẫn mang đến rất nhiều ánh mắt tò mò, đồng thời cũng gây xôn xao không ít, bảo an vuốt cảnh côn, tùy thời chuẩn bị xuất kích. Người lớn ôm chặt trẻ con, mặc cho con nít khóc nháo, vẫn bảo trì khoảng cách với Phương Chính như cũ...

Đối với điều này Phương Chính chỉ có thể xem như không thấy, hắn đi vào thang máy trước, sau đó những người khác cũng tiến vào thang máy.

Phương Chính rõ ràng có thể cảm giác được, Độc Lang, con khỉ, sóc, thậm chí là Hồng Hài Nhi đều nghẹn một bụng đầy tò mò, một bụng đầy nghi vấn muốn hỏi, lại không dám lên tiếng.

Một tiếng "đinh" vang lên, cửa thang máy mở ra, những người vào thang máy chung với Phương Chính khi nãy bấy giờ sôi nổi bước ra ngoài, bọn họ vừa ra khỏi cửa, sóc lập tức kêu lên:

-Sư phụ, thần kỳ quá đi, cửa đóng cái mở cái, thế giới bên ngoài đều thay đổi!

Lời này vừa nói ra, những người vừa mới bước ra ngoài trong nháy mắt quay đầu lại nhìn về phía Phương Chính, sóc, con khỉ, Hồng Hài Nhi.

Hồng Hài Nhi ho khan một tiếng, lập tức nói:

-Sư phụ, người mau trả lời đi.

-----------------

-Đề cử đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Bản Dịch) - bá đạo, quyết đoán, lão gia gia ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right